Đọc Truyện Teen - Độc Chiếm Full
ng thôi. Chỉ cần đối diện với ánh mắt của anh là cô đã thấy sợ rồi.
Cát Vũ nấu ăn rất ngon. Đây là lần đầu tiên cô ăn cơm do anh nấu. Quả thật là cô không biết anh còn có thể đảm đang như vậy.
- Không cần thiết phải khen tôi đâu.
Như đoán được ánh mắt trầm trồ của Nhân Mĩ, Cát Vũ mới nói câu đó. Cậu gắp rau cho Nhân Mĩ nói:
- Em sợ có con đến thế sao? Không đi học được thì sau này tôi sẽ nuôi em.
Nhân Mĩ gắp lại thức ăn cho Cát vũ rồi nói giọng buồn buồn:
- Em cần phải học để lấy lại công ti của bố.
Đôi đũa của Cát vũ rơi khẽ. Trái tim như bị ai đó đâm vào. Cậu đã quên mất điều này. Công ti của nhà Nhân Mĩ...Cát Vũ sợ hãi. Nếu cô ấy biết được thì sẽ thế nào. Cậu biết bố mẹ cô ấy ngày xưa sợ ảnh hưởng đến tâm tư trẻ con trong cô ấy nên đã giấu kín chuyện này. Có lẽ họ đã tốt bụng khi nghĩ không nên để hai đứa trẻ thù hằn lẫn nhau. Nhưng...cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra thôi.
Nhận thấy khuôn mặt của Cát Vũ biến đổi. Nhân Mĩ lo lắng hỏi:
- Sao vậy?
Cát Vũ cười cho qua chuyện rồi lắc đầu:
- Em ăn đi. Không có chuyện gì đâu.
Nhân Mĩ nghi ngờ nhìn Cát vũ. Cô biết chắc chắn là có chuyện gì đó. Anh ấy đang giấu cô. Bây giờ cô và anh đã là của nhau rồi tại sao lại phải giữ bí mật với cô. Nhân Mĩ buồn bã cúi mặt xuống ăn cơm. Có lẽ có điều gì khó nói. Một ngày nào đấy cô sẽ được biết.
Chương 13 - Điều che giấu.
Trong trường rộ lên một thông tin mới. Cát Vũ và Nhân Mĩ đã trở thành một đôi. Vậy là xưa nay mấy lời đồn giờ đã trở thành hiện thực.
Cát Vũ nắm tay Nhân Mĩ vào thư viện trong ánh nhìn của nhiều người. Tất nhiên là hai người sẽ chẳng để ý gì đến ánh mắt này. Họ vẫn chú ý đến cái hạnh phúc ngập tràn của bản thân hơn.
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại KhoTroChoi.Com chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Hôm nay cả hai đều rỗi, Cát Vũ rủ cô đến thư viện. Không gian yên tĩnh nơi đây có thể khiến cậu thấy bình yên. Cậu thích nhìn cô mỗi lúc chăm chú vào một cái gì đó. Lúc ấy cô giống một nữ thần với ánh hào quang bao quanh. Mái tóc dài hay thả bồng bềnh sau lưng khiến phần sắc sảo dịu đi phần nào. Cậu chọn một cuốn sách cho mình và để ý thấy Nhân Mĩ chọn một cuốn sách về kinh doanh. Có lẽ cô ấy có ý chí khôi phục lại công ti của bố thật. Cát Vũ khẽ thở dài.
- Dạo này anh có chuyện gì phiền não à?
Nhân Mĩ hỏi trong khi đôi mắt vẫn nhìn vào quyển sách trước mặt. Cát Vũ nhìn cô lưỡng lự hồi lâu. Cậu không biết có nên nói câu này cho cô nghe không?
- Không có chuyện gì đâu!
Dẫu biết cô ấy đã từng nói: Nếu đã yêu nhau thì đừng nên giấu chuyện gì, nếu quá nặng nề, cả hai có thể tìm cách giải quyết. Ấy vậy mà cậu chẳng thể có gan nói ra điều đang nói trong lòng. Nếu cô ấy biết việc này cũng đồng nghĩa vớiviệc cậu sẽ mất cô ấy.
- Em có cảm giác anh đang giấu em chuyện gì dó.
Âm sắc hết sức bình thường nhưng lại mang sự nghi vấn đến lấn át cả tâm trạng đối phương. Cát Vũ giả vờ chăm chú vào quyển sách trước mặt không nói gì. Điều tốt nhất lúc này là không nên nói. Cát vũ thật sự thấy mệt mỏi, cậu đã phải chờ bao nhiêu lâu mới có được cô ấy. Nếu bây giờ chỉ vì một câu nói mà làm cô ấy bước ra khỏi cuộc sống của cậu thì thà đề cho ấy mãi mãi không biết việc này. Hãy nhắm mắt mà để nó trôi qua.
Nhưng rồi Cát Vũ chợt nghĩ ra cái gi đó.
- Tôi muốn đưa em đến gặp gia đình tôi.
Nhân Mĩ ngẩng mặt lên nhìn cát Vũ. Khuôn mặt anh ấy cương nghị, quả quyết lạ thường. Có lẽ anh ấy chỉ thông báo cho cô biết thôi chứ thực chất cô có đi hay không cũng không do cô quyết định. Tuy nhiên, Nhân Mĩ vẫn nói lưỡng lự:
- Bố mẹ anh...
Cát Vũ thực sự hi vọng khi nhìn thấy Nhân Mĩ bố mẹ cậu có thể hiểu. Công ti hiện tại có thể giao cho cậu sau này, nhưng cô ấy phải là người vợ của cậu thì cậu mới có thể san sẻ cho cô ấy. Như vậy, Nhân Mĩ không cần phải cố gắng học mà vẫn nắm trong tay công ti. Cậu đành phải đánh cược một phen thôi.
- Sao? Em không muốn à?
Nhân Mĩ cảm thấy có chút hạnh phúc. Anh ấy nói như vậy có nghĩ là anh ấy muốn cô trở thành một phần gia đình của anh ấy. Tuy nhiên, liệu bố mẹ anh ấy có chấp nhận cô không?
- Em yên tâm. Bố mẹ tôi chẳng phải đã biết em rồi hay sao? Em quên là mẹ tôi rất yêu quý em à?
- Có thật không? Mẹ anh vẫn còn nhớ chứ?
Cát Vũ cốc nhẹ vào đầu Nhân Mĩ mỉm cười:
- Em cho rằng trí nhớ của mẹ tôi kém sao?
Thấy Nhân Mĩ cười, trong lòng Cát Vũ cũng thấy bớt nặng đi phần nào. Cậu không biết việc này có thành công không nhưng thực sự cậu rất sợ mất Nhân Mĩ. Chỉ cần cô ấy ở bên cạnh cậu là cậu có thể vứt bỏ tất cả. Cát Vũ không biết mình đã lún sâu đến bao nhiêu, chỉ biết rằng nếu Nhân Mĩ cần hạnh phúc, dù chỉ còn một khắc để sống thì cậu cũng làm cho cô ấy vui. Nhưng nếu một ngày nào đó, cô ấy biết việc này thì... Cái nếu này làm cậu không muốn nghĩ. Cô ấy mà một câu nói chia tay thì cậu sẽ sẵn sàng chấp nhận cho dù rất sợ, nhưng cô ấy mà lặng lẽ rời xa cậu thì có lẽ cả đoạn đường còn lại cậu đi là để hận cô ấy. Cậu sẽ làm như thế...
Buổi tối. Nhân Mĩ lại đến nhà Cát Vũ. Từ khi yêu nhau, cô rất hay lui tới đây. Cát Vũ cũng đã sắm nhiều đồ dùng hơn cho căn nhà. Khiến cô có cảm giác mình là một người vợ thực thụ của Cát Vũ. Bà giám thị thì vẫn ngu ngơ không hiểu sao dạo này Nhân Mĩ rất hay xin về nhà thăm mẹ. Lí do của cô là mẹ bị ốm nặng, phải thường xuyên về nhà. Làm cho bà giám thị cũng phải thở dài thương thay cho số phận ốm đau của người đàn bà này.
Đôi khi có những điều có thể che giấu được đến khi nhắm mắt xuôi tay, nhưng lại có những điều bị phơi bày chỉ là vấn đề thời gian.
Nhân Mĩ lại làm cơm cho Cát Vũ ăn. Nghe anh nói anh rất thích ăn cơm do cô nấu khiến cô cảm thấy hạnh phúc dâng trào. Chỉ cần anh ấy thích, chỉ cần không quá đáng thì cô nhất định sẽ làm cho anh ấy vui.
- Đợi thứ 7 được nghỉ anh sẽ đưa em đi gặp bố mẹ.
Nhân Mĩ nói nhỏ:
- Nhanh thế sao?
- Em không muốn?
Nhân Mĩ vội vàng thanh minh:
- Không phải! Chỉ là em không biết có đủ thời gian để chuẩn bị không thôi.
Cát Vũ thở nhẹ nhàng rồi dịu dàng vuốt tóc cô. Lúc nào Nhân Mĩ cũng sợ hãi hoặc lo lắng những chuyện không đâu.
- Em thật là, không cần chuẩn bị gì đâu. Bố mẹ tôi đã biết em từ bé, em như thế nào chả nhẽ họ không hiểu?
- Nhưng cũng đã nhiều năm rồi mà.
Cát Vũ cúi mặt gắp thức ăn rồi hạ thấp giọng:
- Ngày nào tôi cũng nhắc đến em.
Nhân Mĩ khựng lại nhìn Cát Vũ. Cô lại cố nói:
- Nhưng thời gian có thể khiến người ta thay đổi.
- Em chẳng thay đổi gì. Ngoài việc có phần xinh đẹp hơn.
Không khí lại trở về vẻ trầm mặc vốn có. Mỗi người có một tâm sự riêng. Cát Vũ không nghĩ là bố mẹ cậu có còn nhớ Nhân Mĩ không. Có lẽ họ nhớ bố mẹ cô nhiều h...
Cát Vũ nấu ăn rất ngon. Đây là lần đầu tiên cô ăn cơm do anh nấu. Quả thật là cô không biết anh còn có thể đảm đang như vậy.
- Không cần thiết phải khen tôi đâu.
Như đoán được ánh mắt trầm trồ của Nhân Mĩ, Cát Vũ mới nói câu đó. Cậu gắp rau cho Nhân Mĩ nói:
- Em sợ có con đến thế sao? Không đi học được thì sau này tôi sẽ nuôi em.
Nhân Mĩ gắp lại thức ăn cho Cát vũ rồi nói giọng buồn buồn:
- Em cần phải học để lấy lại công ti của bố.
Đôi đũa của Cát vũ rơi khẽ. Trái tim như bị ai đó đâm vào. Cậu đã quên mất điều này. Công ti của nhà Nhân Mĩ...Cát Vũ sợ hãi. Nếu cô ấy biết được thì sẽ thế nào. Cậu biết bố mẹ cô ấy ngày xưa sợ ảnh hưởng đến tâm tư trẻ con trong cô ấy nên đã giấu kín chuyện này. Có lẽ họ đã tốt bụng khi nghĩ không nên để hai đứa trẻ thù hằn lẫn nhau. Nhưng...cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra thôi.
Nhận thấy khuôn mặt của Cát Vũ biến đổi. Nhân Mĩ lo lắng hỏi:
- Sao vậy?
Cát Vũ cười cho qua chuyện rồi lắc đầu:
- Em ăn đi. Không có chuyện gì đâu.
Nhân Mĩ nghi ngờ nhìn Cát vũ. Cô biết chắc chắn là có chuyện gì đó. Anh ấy đang giấu cô. Bây giờ cô và anh đã là của nhau rồi tại sao lại phải giữ bí mật với cô. Nhân Mĩ buồn bã cúi mặt xuống ăn cơm. Có lẽ có điều gì khó nói. Một ngày nào đấy cô sẽ được biết.
Chương 13 - Điều che giấu.
Trong trường rộ lên một thông tin mới. Cát Vũ và Nhân Mĩ đã trở thành một đôi. Vậy là xưa nay mấy lời đồn giờ đã trở thành hiện thực.
Cát Vũ nắm tay Nhân Mĩ vào thư viện trong ánh nhìn của nhiều người. Tất nhiên là hai người sẽ chẳng để ý gì đến ánh mắt này. Họ vẫn chú ý đến cái hạnh phúc ngập tràn của bản thân hơn.
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại KhoTroChoi.Com chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Hôm nay cả hai đều rỗi, Cát Vũ rủ cô đến thư viện. Không gian yên tĩnh nơi đây có thể khiến cậu thấy bình yên. Cậu thích nhìn cô mỗi lúc chăm chú vào một cái gì đó. Lúc ấy cô giống một nữ thần với ánh hào quang bao quanh. Mái tóc dài hay thả bồng bềnh sau lưng khiến phần sắc sảo dịu đi phần nào. Cậu chọn một cuốn sách cho mình và để ý thấy Nhân Mĩ chọn một cuốn sách về kinh doanh. Có lẽ cô ấy có ý chí khôi phục lại công ti của bố thật. Cát Vũ khẽ thở dài.
- Dạo này anh có chuyện gì phiền não à?
Nhân Mĩ hỏi trong khi đôi mắt vẫn nhìn vào quyển sách trước mặt. Cát Vũ nhìn cô lưỡng lự hồi lâu. Cậu không biết có nên nói câu này cho cô nghe không?
- Không có chuyện gì đâu!
Dẫu biết cô ấy đã từng nói: Nếu đã yêu nhau thì đừng nên giấu chuyện gì, nếu quá nặng nề, cả hai có thể tìm cách giải quyết. Ấy vậy mà cậu chẳng thể có gan nói ra điều đang nói trong lòng. Nếu cô ấy biết việc này cũng đồng nghĩa vớiviệc cậu sẽ mất cô ấy.
- Em có cảm giác anh đang giấu em chuyện gì dó.
Âm sắc hết sức bình thường nhưng lại mang sự nghi vấn đến lấn át cả tâm trạng đối phương. Cát Vũ giả vờ chăm chú vào quyển sách trước mặt không nói gì. Điều tốt nhất lúc này là không nên nói. Cát vũ thật sự thấy mệt mỏi, cậu đã phải chờ bao nhiêu lâu mới có được cô ấy. Nếu bây giờ chỉ vì một câu nói mà làm cô ấy bước ra khỏi cuộc sống của cậu thì thà đề cho ấy mãi mãi không biết việc này. Hãy nhắm mắt mà để nó trôi qua.
Nhưng rồi Cát Vũ chợt nghĩ ra cái gi đó.
- Tôi muốn đưa em đến gặp gia đình tôi.
Nhân Mĩ ngẩng mặt lên nhìn cát Vũ. Khuôn mặt anh ấy cương nghị, quả quyết lạ thường. Có lẽ anh ấy chỉ thông báo cho cô biết thôi chứ thực chất cô có đi hay không cũng không do cô quyết định. Tuy nhiên, Nhân Mĩ vẫn nói lưỡng lự:
- Bố mẹ anh...
Cát Vũ thực sự hi vọng khi nhìn thấy Nhân Mĩ bố mẹ cậu có thể hiểu. Công ti hiện tại có thể giao cho cậu sau này, nhưng cô ấy phải là người vợ của cậu thì cậu mới có thể san sẻ cho cô ấy. Như vậy, Nhân Mĩ không cần phải cố gắng học mà vẫn nắm trong tay công ti. Cậu đành phải đánh cược một phen thôi.
- Sao? Em không muốn à?
Nhân Mĩ cảm thấy có chút hạnh phúc. Anh ấy nói như vậy có nghĩ là anh ấy muốn cô trở thành một phần gia đình của anh ấy. Tuy nhiên, liệu bố mẹ anh ấy có chấp nhận cô không?
- Em yên tâm. Bố mẹ tôi chẳng phải đã biết em rồi hay sao? Em quên là mẹ tôi rất yêu quý em à?
- Có thật không? Mẹ anh vẫn còn nhớ chứ?
Cát Vũ cốc nhẹ vào đầu Nhân Mĩ mỉm cười:
- Em cho rằng trí nhớ của mẹ tôi kém sao?
Thấy Nhân Mĩ cười, trong lòng Cát Vũ cũng thấy bớt nặng đi phần nào. Cậu không biết việc này có thành công không nhưng thực sự cậu rất sợ mất Nhân Mĩ. Chỉ cần cô ấy ở bên cạnh cậu là cậu có thể vứt bỏ tất cả. Cát Vũ không biết mình đã lún sâu đến bao nhiêu, chỉ biết rằng nếu Nhân Mĩ cần hạnh phúc, dù chỉ còn một khắc để sống thì cậu cũng làm cho cô ấy vui. Nhưng nếu một ngày nào đó, cô ấy biết việc này thì... Cái nếu này làm cậu không muốn nghĩ. Cô ấy mà một câu nói chia tay thì cậu sẽ sẵn sàng chấp nhận cho dù rất sợ, nhưng cô ấy mà lặng lẽ rời xa cậu thì có lẽ cả đoạn đường còn lại cậu đi là để hận cô ấy. Cậu sẽ làm như thế...
Buổi tối. Nhân Mĩ lại đến nhà Cát Vũ. Từ khi yêu nhau, cô rất hay lui tới đây. Cát Vũ cũng đã sắm nhiều đồ dùng hơn cho căn nhà. Khiến cô có cảm giác mình là một người vợ thực thụ của Cát Vũ. Bà giám thị thì vẫn ngu ngơ không hiểu sao dạo này Nhân Mĩ rất hay xin về nhà thăm mẹ. Lí do của cô là mẹ bị ốm nặng, phải thường xuyên về nhà. Làm cho bà giám thị cũng phải thở dài thương thay cho số phận ốm đau của người đàn bà này.
Đôi khi có những điều có thể che giấu được đến khi nhắm mắt xuôi tay, nhưng lại có những điều bị phơi bày chỉ là vấn đề thời gian.
Nhân Mĩ lại làm cơm cho Cát Vũ ăn. Nghe anh nói anh rất thích ăn cơm do cô nấu khiến cô cảm thấy hạnh phúc dâng trào. Chỉ cần anh ấy thích, chỉ cần không quá đáng thì cô nhất định sẽ làm cho anh ấy vui.
- Đợi thứ 7 được nghỉ anh sẽ đưa em đi gặp bố mẹ.
Nhân Mĩ nói nhỏ:
- Nhanh thế sao?
- Em không muốn?
Nhân Mĩ vội vàng thanh minh:
- Không phải! Chỉ là em không biết có đủ thời gian để chuẩn bị không thôi.
Cát Vũ thở nhẹ nhàng rồi dịu dàng vuốt tóc cô. Lúc nào Nhân Mĩ cũng sợ hãi hoặc lo lắng những chuyện không đâu.
- Em thật là, không cần chuẩn bị gì đâu. Bố mẹ tôi đã biết em từ bé, em như thế nào chả nhẽ họ không hiểu?
- Nhưng cũng đã nhiều năm rồi mà.
Cát Vũ cúi mặt gắp thức ăn rồi hạ thấp giọng:
- Ngày nào tôi cũng nhắc đến em.
Nhân Mĩ khựng lại nhìn Cát Vũ. Cô lại cố nói:
- Nhưng thời gian có thể khiến người ta thay đổi.
- Em chẳng thay đổi gì. Ngoài việc có phần xinh đẹp hơn.
Không khí lại trở về vẻ trầm mặc vốn có. Mỗi người có một tâm sự riêng. Cát Vũ không nghĩ là bố mẹ cậu có còn nhớ Nhân Mĩ không. Có lẽ họ nhớ bố mẹ cô nhiều h...



