Đọc Truyện Teen - Độc Chiếm Full
Cát Vũ liếc nhìn Bảo An rồi cậu trả lời:
- Lâu thế rồi sao?
- Phải.
- Được! Tôi đi với em. chọn địa điểm đi.
Bảo An vui vẻ rồi làm vẻ suy nghĩ:
- Đến Kings anh nhé.
Nhân Mĩ bước vào trung tâm thương mại. Kiên có dặn cô mua cho anh ấy ít đồ dùng sinh hoạt vì ở nhà còn thiếu. Mới trở về, chỗ ở và nhiều thứ còn chưa hoàn chỉnh. Công ti của cô cũng chỉ vừa mới được mở cách đây hai tháng, do Kiên và cô cùng chung tay. Họ nuôi một ý chí vững vàng là sẽ đưa công ti lên một tầng cao mới, cạnh tranh với những công ti hàng đầu trong nước, du nhập tây hóa vào phương tiện sản xuất và kĩ thuật. Sử dụng văn minh hiện đại nhiều hơn là lối truyền thống... Nói chung là 5 năm ở Oxford, cô cũng đã trau dồi được không ít kinh nghiệm. Cô còn nhớ như in cái lần thực tập ở một xưởng sản xuất bánh kẹo bên đó, chỉ là một xưởng thôi nhưng phương tiện hiện đại cũng chẳng kém một công ti ở Việt Nam là mấy. Hơn nữa, tốc độ làm và trình độ của họ rất cao. Khiến cô rất nể phục. Lúc đó, trong đầu cô chỉ hiện lên một ý nghĩ duy nhất là học hỏi. Và giờ thì vốn liếng của cô cũng có thể bỏ ra để giúp công ti đi lên một cách vững vàng.
Kiên gọi điện:
- Mĩ, bao giờ thì em về? Đừng làm anh phải nhớ em như thế chứ?
Nhân Mĩ mỉm cười trước vẻ nũng nịu đầy trẻ con của Kiên:
- Anh thật là, 28 tuổi đầu rồi đấy. Em sẽ về ngay.
Kiên cười giòn tan sau loa điện thoại của Nhân Mĩ. Rồi anh lấy lại giọng nói:
- Được. Về nhanh lên. Mà không cần phải mua gì đâu. Anh đã đặt ăn Kings rồi.
Nhân Mĩ cười khổ sở:
- Anh yêu à? Ăn uống thôi cần gì phải tốn kém như vậy? Con của chúng ta vẫn còn ngủ chứ?
Kiên làm ra vẻ nội trợ:
- Bà xã, yên tâm. Bố nó mà đã trông nom là cu cậu chỉ có nước ngủ quên đường dậy thôi.
Cả nhà chúng ta vẫn đi ăn đấy nhé. - Kiên không quên nhắc nhở.
- Được rồi. anh tắm rửa cho con đi, em sẽ về ngay đây.
Tại Kings resort.
Từng ánh đèn vàng chiếu rọi lên khuôn mặt của mỗi con người nơi đây. Không gian ấm cúng lan tỏa mỗi khi ta bước vào. Không khí lãng mạn cũng là thứ ta nên nhắc đến nếu bạn và người yêu của mình ăn tại đây. Khi bước vào, không cần biết bạn là ai, bạn sẽ được tôn lên như một vị vua nhưng tất nhiên là bạn phải ăn.
Bảo An và Cát vũ ngồi tại một chiếc bàn cạnh cửa sổ. CátVũ không thích ánh đèn vàng này, nó làm anh nhớ lại khung cảnh năm xưa, khi anh và ai đó cùng nhau ăn tối. Anh không muốn nhớ tên người đó. Bây giờ, người ngồi trước mặt anh là Bảo An - cô ấy là vợ của anh
- Anh ăn gì?
Bảo An thấy phục vụ đưa menu ra đã lâu mà Cát Vũ không hề có ý kiến gì khiến cô phải lên tiếng nhắc nhở. Đôi khi, tâm trang của Cát Vũ cứ treo ngược lên như thế này đấy.
Cát Vũ đẩy thực đơn về phía Bảo an nói giọng trầm ấm:
- Em chọn đi. Tôi ăn giống em.
Câu nói này khiến Bảo An hạnh phúc khôn xiết. Cô vui mừng đón lấy quyển menu của người phục vụ và chọn món. Xong xuôi, cô quay ra nhìn Cát Vũ. Hôm nay anh rất lạ, chẳng nhẽ anh đã yêu cô rồi chăng?
- Hôm nay anh có cái gì đấy rất đặc biết?
Cát Vũ ngạc nhiên tự ngắm mình từ trên xuống dưới. Khi phát hiện ra mọi thứ đều bình thường thì anh mới quay lại bảo:
- Vậy sao? Tôi đặc biệt ở chỗ nào?
- Anh dịu dàng hơn rất nhiều.
- Trước kia tôi chưa từng dịu dàng với em?
Bảo An lắc đầu:
- Chưa hề!
- Vậy sau này tôi sẽ thử xem.
Bảo An liền nắm chặt tay Cát Vũ nói giọng xúc động:
- Anh nói là phải làm đấy nhé?
Cát Vũ nhấp một ngụm rượu nho rồi nói:
- Tôi chưa bao giờ là kẻ nuốt lời.
Kiên và Nhân Mĩ dừng xe tại Kings.
Họ bước xuống cùng đứa con của mình. Một gia đình... phải nói thế nào nhỉ? Nếu nói mang vẻ hoàng tộc thì có lẽ hơi quá nhưng có thể là rất rất quý phái. Đứa trẻ có đôi mắt đẹp giống mẹ. Chiếc mũi cao giống bố kia khi nhìn vào thực sự khiến người ta thích thú. Bộ quần áo ngụy hầm hố làm cho nó thêm đáng yêu muôn phần. Cái này ta cũng cần nhắc đến kĩ thuật làm quần áo cho trẻ con càng ngày càng tinh xảo và hiện đại. Một bộ quần áo như thế này, khi mặc vào lại toát lên vẻ hồng hào đáng yêu thì quả thực rất đáng khâm phục. Kiên bế đứa trẻ lên yêu chiều nói:
- Ken! Chúng ta ăn cơm ở đây nhé?
Nhân Mĩ nghe thế vội nói:
- Trẻ con mà, ăn ở đâu mà chẳng được. chúng ta vào thôi.
Đúng lúc ấy thì Ken lại nũng nịu víu lấy bờ vai rộng cảu Kiên nói:
- Ken không chịu đâu. Ở đây không có Tom.
- Thôi nào! - Nhân Mĩ dỗ dành - Tom còn phải đi cứu thế giới. Ken của mẹ bây giờ phải ăn đã, ăn thì mới lớn được, mới đi cứu thế giới được, đúng không nào?
Kên ra vẻ chấp thuận nhưng rồi lại phụng phịu:
- Nhưng con không thích ăn ở đây đâu. Ở đây có lửa, sẽ cháy, yêu quái nhìn thấy lửa sẽ đến.
Kiên và Nhân Mĩ nhíu mày nhìn vào bên trong. Từng chiếc bàn có một trụ nến như dể làm tăng thêm vẻ lãng mạn. Nhân Mĩ kéo tay Kiên nói:
- Anh có thể gọi điện bảo nhà hàng hủy được không? Em sợ con nghịch nến sẽ bén vào người nó. Chúng ta cẩn thận vẫn hơn mà.
Kiên chấp thuận, gật đầu:
- Không thành vấn đề. Chúng ta đến nơi khác.
Rồi họ lạ bước trở về xe.
Trong khoảnh khắc ấy. Cát Vũ quay mặt ra hướng cửa sổ. Bóng dáng một người con gái vương vào mắt anh. Không nhìn thấy mặt vì cô ấy quay lưng về phía xe. Sự quý phái và lãnh đạm toát ra khiến người ta phải nhún nhường. Là cô ấy. Trong thâm tâm cậu mách bảo như vậy. Cát Vũ rời khỏi bàn chạy ra ngoài. anh lao với tốc độ nhanh nhất có thể, bỏ mặc phía sau là tiếng gọi của Bảo An. Nhưng anh vừa chạy ra đến cửa thì chiếc Posrche đã mất dạng phía đằng xa. Bảy năm trôi qua, có thể lắm chứ. Cô ấy có thể thay đổi. Và...có vẻ như, cô ấy đã có một gia đình mới. Một người con trai tốt hơn anh chăm sóc cho cô ấy. Tuy là vậy, tuy không chắc lắm về giả tưởng cảu mình nhưng Cát Vũ vẫn muốn tin, người đó chính là Nhân Mĩ. Một Nhân Mĩ của bảy năm sau.
Chương 20 - Bước đầu trả thù.
Cả ngày hôm đó Cát Vũ cứ hồi tưởng lại khung cảnh năm xưa và thắc mắc về người con gái mà anh gặp tại Kings. Cát Vũ tựa đầu vào sau ghế, anh đang làm gì? Ngay đến lúc này chính anh cũng chẳng biết mình nên làm gì nữa. Nhân Mĩ trở về tức là cũng đồng nghĩa với việc cô ấy sẽ trả thù và anh cũng vậy. Nghĩ vậy Cát Vũ liền bấm điện thoại:
- Tam! Nhờ anh tìm giúp có công ti nào mới mở gần đây không? Hoặc có công ti nào mới nổi gần đây. Lập tức thông báo với tôi ngay nhé.
Rồi Cát Vũ rút một điếu thuốc trong bao. Khói thuốc màu trắng xanh bay quanh khuôn mặt anh, không gian trở lên mờ ảo. Ít ai hiểu được anh sẽ định làm gì. Tấn công trước để cho ai kia không có đường bước lên hay ngồi chờ xem họ sẽ làm gì và phản công lại để họ không có đường lui?
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại KhoTroChoi.Com ...
- Lâu thế rồi sao?
- Phải.
- Được! Tôi đi với em. chọn địa điểm đi.
Bảo An vui vẻ rồi làm vẻ suy nghĩ:
- Đến Kings anh nhé.
Nhân Mĩ bước vào trung tâm thương mại. Kiên có dặn cô mua cho anh ấy ít đồ dùng sinh hoạt vì ở nhà còn thiếu. Mới trở về, chỗ ở và nhiều thứ còn chưa hoàn chỉnh. Công ti của cô cũng chỉ vừa mới được mở cách đây hai tháng, do Kiên và cô cùng chung tay. Họ nuôi một ý chí vững vàng là sẽ đưa công ti lên một tầng cao mới, cạnh tranh với những công ti hàng đầu trong nước, du nhập tây hóa vào phương tiện sản xuất và kĩ thuật. Sử dụng văn minh hiện đại nhiều hơn là lối truyền thống... Nói chung là 5 năm ở Oxford, cô cũng đã trau dồi được không ít kinh nghiệm. Cô còn nhớ như in cái lần thực tập ở một xưởng sản xuất bánh kẹo bên đó, chỉ là một xưởng thôi nhưng phương tiện hiện đại cũng chẳng kém một công ti ở Việt Nam là mấy. Hơn nữa, tốc độ làm và trình độ của họ rất cao. Khiến cô rất nể phục. Lúc đó, trong đầu cô chỉ hiện lên một ý nghĩ duy nhất là học hỏi. Và giờ thì vốn liếng của cô cũng có thể bỏ ra để giúp công ti đi lên một cách vững vàng.
Kiên gọi điện:
- Mĩ, bao giờ thì em về? Đừng làm anh phải nhớ em như thế chứ?
Nhân Mĩ mỉm cười trước vẻ nũng nịu đầy trẻ con của Kiên:
- Anh thật là, 28 tuổi đầu rồi đấy. Em sẽ về ngay.
Kiên cười giòn tan sau loa điện thoại của Nhân Mĩ. Rồi anh lấy lại giọng nói:
- Được. Về nhanh lên. Mà không cần phải mua gì đâu. Anh đã đặt ăn Kings rồi.
Nhân Mĩ cười khổ sở:
- Anh yêu à? Ăn uống thôi cần gì phải tốn kém như vậy? Con của chúng ta vẫn còn ngủ chứ?
Kiên làm ra vẻ nội trợ:
- Bà xã, yên tâm. Bố nó mà đã trông nom là cu cậu chỉ có nước ngủ quên đường dậy thôi.
Cả nhà chúng ta vẫn đi ăn đấy nhé. - Kiên không quên nhắc nhở.
- Được rồi. anh tắm rửa cho con đi, em sẽ về ngay đây.
Tại Kings resort.
Từng ánh đèn vàng chiếu rọi lên khuôn mặt của mỗi con người nơi đây. Không gian ấm cúng lan tỏa mỗi khi ta bước vào. Không khí lãng mạn cũng là thứ ta nên nhắc đến nếu bạn và người yêu của mình ăn tại đây. Khi bước vào, không cần biết bạn là ai, bạn sẽ được tôn lên như một vị vua nhưng tất nhiên là bạn phải ăn.
Bảo An và Cát vũ ngồi tại một chiếc bàn cạnh cửa sổ. CátVũ không thích ánh đèn vàng này, nó làm anh nhớ lại khung cảnh năm xưa, khi anh và ai đó cùng nhau ăn tối. Anh không muốn nhớ tên người đó. Bây giờ, người ngồi trước mặt anh là Bảo An - cô ấy là vợ của anh
- Anh ăn gì?
Bảo An thấy phục vụ đưa menu ra đã lâu mà Cát Vũ không hề có ý kiến gì khiến cô phải lên tiếng nhắc nhở. Đôi khi, tâm trang của Cát Vũ cứ treo ngược lên như thế này đấy.
Cát Vũ đẩy thực đơn về phía Bảo an nói giọng trầm ấm:
- Em chọn đi. Tôi ăn giống em.
Câu nói này khiến Bảo An hạnh phúc khôn xiết. Cô vui mừng đón lấy quyển menu của người phục vụ và chọn món. Xong xuôi, cô quay ra nhìn Cát Vũ. Hôm nay anh rất lạ, chẳng nhẽ anh đã yêu cô rồi chăng?
- Hôm nay anh có cái gì đấy rất đặc biết?
Cát Vũ ngạc nhiên tự ngắm mình từ trên xuống dưới. Khi phát hiện ra mọi thứ đều bình thường thì anh mới quay lại bảo:
- Vậy sao? Tôi đặc biệt ở chỗ nào?
- Anh dịu dàng hơn rất nhiều.
- Trước kia tôi chưa từng dịu dàng với em?
Bảo An lắc đầu:
- Chưa hề!
- Vậy sau này tôi sẽ thử xem.
Bảo An liền nắm chặt tay Cát Vũ nói giọng xúc động:
- Anh nói là phải làm đấy nhé?
Cát Vũ nhấp một ngụm rượu nho rồi nói:
- Tôi chưa bao giờ là kẻ nuốt lời.
Kiên và Nhân Mĩ dừng xe tại Kings.
Họ bước xuống cùng đứa con của mình. Một gia đình... phải nói thế nào nhỉ? Nếu nói mang vẻ hoàng tộc thì có lẽ hơi quá nhưng có thể là rất rất quý phái. Đứa trẻ có đôi mắt đẹp giống mẹ. Chiếc mũi cao giống bố kia khi nhìn vào thực sự khiến người ta thích thú. Bộ quần áo ngụy hầm hố làm cho nó thêm đáng yêu muôn phần. Cái này ta cũng cần nhắc đến kĩ thuật làm quần áo cho trẻ con càng ngày càng tinh xảo và hiện đại. Một bộ quần áo như thế này, khi mặc vào lại toát lên vẻ hồng hào đáng yêu thì quả thực rất đáng khâm phục. Kiên bế đứa trẻ lên yêu chiều nói:
- Ken! Chúng ta ăn cơm ở đây nhé?
Nhân Mĩ nghe thế vội nói:
- Trẻ con mà, ăn ở đâu mà chẳng được. chúng ta vào thôi.
Đúng lúc ấy thì Ken lại nũng nịu víu lấy bờ vai rộng cảu Kiên nói:
- Ken không chịu đâu. Ở đây không có Tom.
- Thôi nào! - Nhân Mĩ dỗ dành - Tom còn phải đi cứu thế giới. Ken của mẹ bây giờ phải ăn đã, ăn thì mới lớn được, mới đi cứu thế giới được, đúng không nào?
Kên ra vẻ chấp thuận nhưng rồi lại phụng phịu:
- Nhưng con không thích ăn ở đây đâu. Ở đây có lửa, sẽ cháy, yêu quái nhìn thấy lửa sẽ đến.
Kiên và Nhân Mĩ nhíu mày nhìn vào bên trong. Từng chiếc bàn có một trụ nến như dể làm tăng thêm vẻ lãng mạn. Nhân Mĩ kéo tay Kiên nói:
- Anh có thể gọi điện bảo nhà hàng hủy được không? Em sợ con nghịch nến sẽ bén vào người nó. Chúng ta cẩn thận vẫn hơn mà.
Kiên chấp thuận, gật đầu:
- Không thành vấn đề. Chúng ta đến nơi khác.
Rồi họ lạ bước trở về xe.
Trong khoảnh khắc ấy. Cát Vũ quay mặt ra hướng cửa sổ. Bóng dáng một người con gái vương vào mắt anh. Không nhìn thấy mặt vì cô ấy quay lưng về phía xe. Sự quý phái và lãnh đạm toát ra khiến người ta phải nhún nhường. Là cô ấy. Trong thâm tâm cậu mách bảo như vậy. Cát Vũ rời khỏi bàn chạy ra ngoài. anh lao với tốc độ nhanh nhất có thể, bỏ mặc phía sau là tiếng gọi của Bảo An. Nhưng anh vừa chạy ra đến cửa thì chiếc Posrche đã mất dạng phía đằng xa. Bảy năm trôi qua, có thể lắm chứ. Cô ấy có thể thay đổi. Và...có vẻ như, cô ấy đã có một gia đình mới. Một người con trai tốt hơn anh chăm sóc cho cô ấy. Tuy là vậy, tuy không chắc lắm về giả tưởng cảu mình nhưng Cát Vũ vẫn muốn tin, người đó chính là Nhân Mĩ. Một Nhân Mĩ của bảy năm sau.
Chương 20 - Bước đầu trả thù.
Cả ngày hôm đó Cát Vũ cứ hồi tưởng lại khung cảnh năm xưa và thắc mắc về người con gái mà anh gặp tại Kings. Cát Vũ tựa đầu vào sau ghế, anh đang làm gì? Ngay đến lúc này chính anh cũng chẳng biết mình nên làm gì nữa. Nhân Mĩ trở về tức là cũng đồng nghĩa với việc cô ấy sẽ trả thù và anh cũng vậy. Nghĩ vậy Cát Vũ liền bấm điện thoại:
- Tam! Nhờ anh tìm giúp có công ti nào mới mở gần đây không? Hoặc có công ti nào mới nổi gần đây. Lập tức thông báo với tôi ngay nhé.
Rồi Cát Vũ rút một điếu thuốc trong bao. Khói thuốc màu trắng xanh bay quanh khuôn mặt anh, không gian trở lên mờ ảo. Ít ai hiểu được anh sẽ định làm gì. Tấn công trước để cho ai kia không có đường bước lên hay ngồi chờ xem họ sẽ làm gì và phản công lại để họ không có đường lui?
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại KhoTroChoi.Com ...



