Đọc Truyện Teen - Độc Chiếm Full
chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Nhân Mĩ ngắm nhìn Ken ngủ. Nó rất giống bố. Nhất là chiếc mũi và đôi môi. Cô đưa tay lướt nhẹ chiếc mũi rồi đến cặp môi hồng. Năm xưa cô cũng đã từng làm như thế này. Cát vũ sẽ không bao giờ biết được Ken là con của mình. Bảy năm trước, cô và Kiên đã nộp đơn xin học chậm một năm vì việc này. Lúc Kiên đưa cô đến bệnh viện. Nhìn những khuôn mặt nhợt nhạt và những giọt nước mắt đau khổ của những người đồng cảnh ngộ khiến cô không thể vững vàng mà bước vào. Cô không có đủ dũng khí mà từ bỏ nó. Cho dù nó là con của kẻ đã làm hại gia đình cô. Nhưng nó cũng là con cô và nó không hề có tội.
Nhân Mĩ bước vào phòng làm việc. Kiên đang chăm chú tính toán sổ sách. Công ti vẫn chưa ổn định hẳn. Nhưng dù sao hai tháng mà đã làm cho nó được như thế này thì cũng là một bước đột phá rồi.
- Anh ngủ đi. Để em làm nốt.
Kiên ngẩng đầu lên nhìn Nhân Mĩ mỉm cười. Cô ấy lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng dịu dàng như vậy đấy. Cái vẻ yếu đuối của bề ngoài thật làm người ta muốn ôm vào lòng mà che chở. Bảy năm. Đó là quãng thời gian mà Kiên đã đủ để hiểu được cô. Tâm tư tình cảm của Nhân Mĩ anh đều hiểu. Tuy nhiên tâm tư ấy chưa bao giờ dành cho anh. Cô ấy đã chấp nhận lời cầu hôn của anh, chấp nhận sống cùng anh ngay cả khi không yêu anh. Mà cũng chỉ là do anh quá tham lam. Là anh đã cô thuyết phục cô, là anh đã lấy lí do đứa trẻ cần có một tờ giấy khai sinh, cần có một người bố khi nó bước vào tuổi biết nhận thức...Là anh tự chuốc lấy. Nếu một ngày cô ấy rời bỏ thì anh cũng không nên hối hận vì cô ấy chưa bao giờ thuộc về anh. Chỉ có anh thuộc về cô ấy mà thôi.
- Anh không sao! Em nghỉ trước đi.
Bỗng nhiên Nhân Mĩ đi raphía đằng sau, quàng tay ôm lấy cô anh nói thì thầm bên tai:
- Em xin lỗi!
- Tại sao? - Kiên cố giữ cho mình thật bình tĩnh.
- Em đã làm anh buồn.
- Anh rất hạnh phúc.
- Vậy sao? Em biết em vẫn chưa thể yêu anh được nhưng em cần có thời gian.
Kiên nói vẻ xót xa:
- Anh hiểu. Đối với em bảy năm vẫn còn là một thời gian ngắn.
Nhân Mĩ không nói gì chỉ vùi đầu vào bờ vai của anh. Nước mắt rời trên bờ vai anh. Cô là một con người mang đầy tôi lỗi.
- Chúng ta có thể đón mẹ lên đây được không?
Kiên thở dài đứng dậy rồi nói:
- Em muốn là được.
Nhân Mĩ đứng trân trân nhìn Kiên rời khỏi phòng. Anh ấy có vẻ buồn bực thì phải. Cô biết, anh ấy có quyền như vậy.
Nhân Mĩ ngồi vào bàn làm việc. Khi đã làm việc là sẽ gạt bỏ mọi suy nghĩ riêng tư mà toàn tâm toàn ý vào công việc của mình. Ánh mắt cô trở lên kiên định lạ thường. Cô nghĩ ngợi một lúc. Chắc chắn Cát Vũ đã biết công ti của cô và cũng có thể anh đã biết cô trở về nên anh ấy sẽ chuẩn bị để đón tiếp. Nếu đối phương đã biết ý đồ của mình thì tại sao mình không làm một màn tiệc cho anh ta thấy. Cô biết anh ấy đã nghĩ hai con đường, tấn công trước để đánh một đòn phủ đầu, hai là âm thầm chịu đựng phản công giành thời gian chặn đường lui của cô.
- Cát Vũ! anh đã quá coi thường tôi rồi. Anh nên nghĩ là Nhân Mĩ ngày xưa đã chết theo cái tình yêu mù quáng kia rồi. Nhân Mĩ bây giờ là kẻ thù đáng để anh phải nể phục.
Rồi Nhân Mĩ bấm điện thoại:
- Lập tức tung ra sản phẩm đầu tiên. Với số lượng ít thôi. Kể cả có bán hết cũng không được tung ra tiếp, thông báo với người tiêu dùng là hết hàng.
Rồi Nhân Mĩ làm vẻ cười mà như không phải cười. Bao nhiêu năm qua cô đã luyện cho mình được tính kiên cường, vững chắc. Không hề bị nao núng kể cả khi có gặp lại người mà cô luôn chạy trốn. Vì cô biết, một ngày nào đó chắc chắn sẽ gặp lại anh.
- Tổng giám đốc. Bên Hoa Mĩ đã cho ra sản phẩm rồi.
Cát Vũ nhếch môi cười nhạt. Nụ cười lạnh như băng khiến người đang đứng trước mặt anh không khỏi rùng mình. Tam không nghĩ là Cát Vũ có thể lạnh hơn cả mình năm xưa. Rồi anh đập bàn nói:
- Lập tức đưa ra sản phẩm của công ti chúng ta. Cạnh tranh thỏa đáng. Chắc chắn độ uy tín vẫn sẽ thắng được bọn họ.
- Vâng!
Khi cánh cửa đóng lại cũng là lúc Cát Vũ khép hờ đôi mắt. Nhân Mĩ. Cái tên này khiến cậu đau khổ suốt bao nhiêu năm qua và giờ về đây lại khiến cậu đau đầu. Cô ấy định làm gì?
Nhân Mĩ nhấp một ngụm cà phê rồi cười nhạt. Kiên đứng ở phía cửa sổ khẽ đùa nghịch chiếc rèm tung bay trong gió.
- Xem ra Cát Vũ đã cắn câu rồi.
Nhân Mĩ vẫn điềm đạm:
- Cũng chưa hẳn đâu. Anh ta là một con người độc đoán. Ai biết sẽ làm gì tiếp theo chứ?
- Chúng ta chẳng phải đã có "cửa thoát hiểm" rồi hay sao? Em lo gì chứ?
- Em không lo, nhưng em muốn thắng.
Kiên quay lại nhìn Nhân Mĩ. Cô ấy đã khác xưa rất nhiều. Rất ra dáng một người lãnh đạo, có ý chí tiến thủ và tinh thần kiên định. Về điều này thì anh thực sự thua cô ấy rồi. Người đấu với cô ấy lúc này chỉ có thể là Cát Vũ thôi.
Buổi chiều. Nhân Mĩ đến trường đón Ken.
Nhứng khuôn mặt hồng hào, đáng yêu lần lượt bước ra từ cánh cổng trường khiến Nhân Mĩ thích thú. Hi vọng môi trường ở Việt Nam Ken sẽ quen nhanh. Cô đã hi vọng ở cậu bé biết bao, hi vọng là nó sẽ sống tốt và thật hạnh phúc. Nhưng khi nhìn Ken bước ra từ cánh cổng trường thì cô thực sự hoảng hốt. Khuôn mặt trắng trẻo của Ken bị những vết xước in hằn. Bộ quần áo trắng phau được cô là sáng nay bây giờ trông nhàu nhĩ đến lạ thường. Đôi mắt đẹp đang hằn lên những tia bực dọc. Cô chạy lại phía Ken, ôm nó vào lòng rồi hỏi:
- Ken! Sao thế này?
Ken không nói gì khiến Nhân Mĩ càng thêm lo lắng. Cô lại gặng hỏi:
- Nói mẹ nghe xem nào.
Ken ôm mẹ vào lòng nói:
- Con không thích ở đây nữa. Ở đây các bạn không thương con, cô giáo không thương con.
- Sao con lại nói thế?
- Các bạn nói con là đồ ngoại quốc. Không phải Việt Nam, các bạn còn lấy đồ ăn của con nữa.
Nhân Mĩ càng ôm chặt Ken vào lòng. Tại sao lại như thế? Những đứa trẻ kia sao lại độc ác với Ken của cô đến vậy? Nó chỉ là một thằng bé thôi mà, tại sao lại không chơi với nó? Không chấp nhận nó?
- Được rồi. Nghe mẹ nói nhé? Dù có thế nào con cũng phải kiên cường lên nghe không? Ken của mẹ là ai nhỉ?
Ken nghĩ ngợi một lúc rồi lấy lại nụ cười trên môi, những vết xước xấu xí không làm mất đi vẻ đáng yêu của cậu bé. Rồi cậu reo lên đầy tự hào:
- Con là người bảo vệ thế giới này.
Nhân Mĩ mỉm cười:
- Đúng rồi. Cậu bé superman đúng không nào? Nếu đã là người bảo vệ thế giới thì phải biết cách bảo vệ cho cả bản thân mình nữa. Nhưng tuyệt đối không được đánh nhau nhé?
- Tại sao ạ?
Nhân Mĩ đứng dạy dắt tay Ken lên xe rồi cô cũng ngồi vào ghế lái và nói:
- Thế này nhé, anh hùng là một người thông minh đúng không? Một người thông minh sẽ không dùng nắm đấm để giải quyết.
Kên lại hỏi:
- Vậy dùng cái gì ạ?
Nhân Mĩ xoa đầu con trai rồi nhe...
....................................................................
Nhân Mĩ ngắm nhìn Ken ngủ. Nó rất giống bố. Nhất là chiếc mũi và đôi môi. Cô đưa tay lướt nhẹ chiếc mũi rồi đến cặp môi hồng. Năm xưa cô cũng đã từng làm như thế này. Cát vũ sẽ không bao giờ biết được Ken là con của mình. Bảy năm trước, cô và Kiên đã nộp đơn xin học chậm một năm vì việc này. Lúc Kiên đưa cô đến bệnh viện. Nhìn những khuôn mặt nhợt nhạt và những giọt nước mắt đau khổ của những người đồng cảnh ngộ khiến cô không thể vững vàng mà bước vào. Cô không có đủ dũng khí mà từ bỏ nó. Cho dù nó là con của kẻ đã làm hại gia đình cô. Nhưng nó cũng là con cô và nó không hề có tội.
Nhân Mĩ bước vào phòng làm việc. Kiên đang chăm chú tính toán sổ sách. Công ti vẫn chưa ổn định hẳn. Nhưng dù sao hai tháng mà đã làm cho nó được như thế này thì cũng là một bước đột phá rồi.
- Anh ngủ đi. Để em làm nốt.
Kiên ngẩng đầu lên nhìn Nhân Mĩ mỉm cười. Cô ấy lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng dịu dàng như vậy đấy. Cái vẻ yếu đuối của bề ngoài thật làm người ta muốn ôm vào lòng mà che chở. Bảy năm. Đó là quãng thời gian mà Kiên đã đủ để hiểu được cô. Tâm tư tình cảm của Nhân Mĩ anh đều hiểu. Tuy nhiên tâm tư ấy chưa bao giờ dành cho anh. Cô ấy đã chấp nhận lời cầu hôn của anh, chấp nhận sống cùng anh ngay cả khi không yêu anh. Mà cũng chỉ là do anh quá tham lam. Là anh đã cô thuyết phục cô, là anh đã lấy lí do đứa trẻ cần có một tờ giấy khai sinh, cần có một người bố khi nó bước vào tuổi biết nhận thức...Là anh tự chuốc lấy. Nếu một ngày cô ấy rời bỏ thì anh cũng không nên hối hận vì cô ấy chưa bao giờ thuộc về anh. Chỉ có anh thuộc về cô ấy mà thôi.
- Anh không sao! Em nghỉ trước đi.
Bỗng nhiên Nhân Mĩ đi raphía đằng sau, quàng tay ôm lấy cô anh nói thì thầm bên tai:
- Em xin lỗi!
- Tại sao? - Kiên cố giữ cho mình thật bình tĩnh.
- Em đã làm anh buồn.
- Anh rất hạnh phúc.
- Vậy sao? Em biết em vẫn chưa thể yêu anh được nhưng em cần có thời gian.
Kiên nói vẻ xót xa:
- Anh hiểu. Đối với em bảy năm vẫn còn là một thời gian ngắn.
Nhân Mĩ không nói gì chỉ vùi đầu vào bờ vai của anh. Nước mắt rời trên bờ vai anh. Cô là một con người mang đầy tôi lỗi.
- Chúng ta có thể đón mẹ lên đây được không?
Kiên thở dài đứng dậy rồi nói:
- Em muốn là được.
Nhân Mĩ đứng trân trân nhìn Kiên rời khỏi phòng. Anh ấy có vẻ buồn bực thì phải. Cô biết, anh ấy có quyền như vậy.
Nhân Mĩ ngồi vào bàn làm việc. Khi đã làm việc là sẽ gạt bỏ mọi suy nghĩ riêng tư mà toàn tâm toàn ý vào công việc của mình. Ánh mắt cô trở lên kiên định lạ thường. Cô nghĩ ngợi một lúc. Chắc chắn Cát Vũ đã biết công ti của cô và cũng có thể anh đã biết cô trở về nên anh ấy sẽ chuẩn bị để đón tiếp. Nếu đối phương đã biết ý đồ của mình thì tại sao mình không làm một màn tiệc cho anh ta thấy. Cô biết anh ấy đã nghĩ hai con đường, tấn công trước để đánh một đòn phủ đầu, hai là âm thầm chịu đựng phản công giành thời gian chặn đường lui của cô.
- Cát Vũ! anh đã quá coi thường tôi rồi. Anh nên nghĩ là Nhân Mĩ ngày xưa đã chết theo cái tình yêu mù quáng kia rồi. Nhân Mĩ bây giờ là kẻ thù đáng để anh phải nể phục.
Rồi Nhân Mĩ bấm điện thoại:
- Lập tức tung ra sản phẩm đầu tiên. Với số lượng ít thôi. Kể cả có bán hết cũng không được tung ra tiếp, thông báo với người tiêu dùng là hết hàng.
Rồi Nhân Mĩ làm vẻ cười mà như không phải cười. Bao nhiêu năm qua cô đã luyện cho mình được tính kiên cường, vững chắc. Không hề bị nao núng kể cả khi có gặp lại người mà cô luôn chạy trốn. Vì cô biết, một ngày nào đó chắc chắn sẽ gặp lại anh.
- Tổng giám đốc. Bên Hoa Mĩ đã cho ra sản phẩm rồi.
Cát Vũ nhếch môi cười nhạt. Nụ cười lạnh như băng khiến người đang đứng trước mặt anh không khỏi rùng mình. Tam không nghĩ là Cát Vũ có thể lạnh hơn cả mình năm xưa. Rồi anh đập bàn nói:
- Lập tức đưa ra sản phẩm của công ti chúng ta. Cạnh tranh thỏa đáng. Chắc chắn độ uy tín vẫn sẽ thắng được bọn họ.
- Vâng!
Khi cánh cửa đóng lại cũng là lúc Cát Vũ khép hờ đôi mắt. Nhân Mĩ. Cái tên này khiến cậu đau khổ suốt bao nhiêu năm qua và giờ về đây lại khiến cậu đau đầu. Cô ấy định làm gì?
Nhân Mĩ nhấp một ngụm cà phê rồi cười nhạt. Kiên đứng ở phía cửa sổ khẽ đùa nghịch chiếc rèm tung bay trong gió.
- Xem ra Cát Vũ đã cắn câu rồi.
Nhân Mĩ vẫn điềm đạm:
- Cũng chưa hẳn đâu. Anh ta là một con người độc đoán. Ai biết sẽ làm gì tiếp theo chứ?
- Chúng ta chẳng phải đã có "cửa thoát hiểm" rồi hay sao? Em lo gì chứ?
- Em không lo, nhưng em muốn thắng.
Kiên quay lại nhìn Nhân Mĩ. Cô ấy đã khác xưa rất nhiều. Rất ra dáng một người lãnh đạo, có ý chí tiến thủ và tinh thần kiên định. Về điều này thì anh thực sự thua cô ấy rồi. Người đấu với cô ấy lúc này chỉ có thể là Cát Vũ thôi.
Buổi chiều. Nhân Mĩ đến trường đón Ken.
Nhứng khuôn mặt hồng hào, đáng yêu lần lượt bước ra từ cánh cổng trường khiến Nhân Mĩ thích thú. Hi vọng môi trường ở Việt Nam Ken sẽ quen nhanh. Cô đã hi vọng ở cậu bé biết bao, hi vọng là nó sẽ sống tốt và thật hạnh phúc. Nhưng khi nhìn Ken bước ra từ cánh cổng trường thì cô thực sự hoảng hốt. Khuôn mặt trắng trẻo của Ken bị những vết xước in hằn. Bộ quần áo trắng phau được cô là sáng nay bây giờ trông nhàu nhĩ đến lạ thường. Đôi mắt đẹp đang hằn lên những tia bực dọc. Cô chạy lại phía Ken, ôm nó vào lòng rồi hỏi:
- Ken! Sao thế này?
Ken không nói gì khiến Nhân Mĩ càng thêm lo lắng. Cô lại gặng hỏi:
- Nói mẹ nghe xem nào.
Ken ôm mẹ vào lòng nói:
- Con không thích ở đây nữa. Ở đây các bạn không thương con, cô giáo không thương con.
- Sao con lại nói thế?
- Các bạn nói con là đồ ngoại quốc. Không phải Việt Nam, các bạn còn lấy đồ ăn của con nữa.
Nhân Mĩ càng ôm chặt Ken vào lòng. Tại sao lại như thế? Những đứa trẻ kia sao lại độc ác với Ken của cô đến vậy? Nó chỉ là một thằng bé thôi mà, tại sao lại không chơi với nó? Không chấp nhận nó?
- Được rồi. Nghe mẹ nói nhé? Dù có thế nào con cũng phải kiên cường lên nghe không? Ken của mẹ là ai nhỉ?
Ken nghĩ ngợi một lúc rồi lấy lại nụ cười trên môi, những vết xước xấu xí không làm mất đi vẻ đáng yêu của cậu bé. Rồi cậu reo lên đầy tự hào:
- Con là người bảo vệ thế giới này.
Nhân Mĩ mỉm cười:
- Đúng rồi. Cậu bé superman đúng không nào? Nếu đã là người bảo vệ thế giới thì phải biết cách bảo vệ cho cả bản thân mình nữa. Nhưng tuyệt đối không được đánh nhau nhé?
- Tại sao ạ?
Nhân Mĩ đứng dạy dắt tay Ken lên xe rồi cô cũng ngồi vào ghế lái và nói:
- Thế này nhé, anh hùng là một người thông minh đúng không? Một người thông minh sẽ không dùng nắm đấm để giải quyết.
Kên lại hỏi:
- Vậy dùng cái gì ạ?
Nhân Mĩ xoa đầu con trai rồi nhe...



