Đọc Truyện Teen - Độc Chiếm Full
m giác lạnh lẽo và đầy sợ hãi của cô lúc này. Cô lại là một người mang đầy tội lỗi nữa rồi. Nếu thời gian có cho cô được về lại thì chắc chắn năm ấy cô sẽ không xách vali sang Anh mà để mẹ cô lại một mình. Nhưng đời có ai biết trước được gì và cũng chẳng có thời gian nào chạy ngược cả.
- Mẹ! 3 ngày nữa chúng con tổ chức lễ cưới, mẹ phải là người chứng kiến đầu tiên đấy nhé?
Kiên nói vẻ vui mừng nhưng các cơ mặt của anh hoàn toàn không phù hợp. Nó cứ giật liên hồi như để chống lại nụ cười giả nơi khoé miệng.
- Vậy ông bà thông gia đã đồng ý chưa?
Kiên nói vẻ tự hào:
- Họ đã đồng ý từ bảy năm trước rồi.
Thiệu Vân mỉm cười hiền hậu. Cuộc sống của bà sắp kết thúc. Được trông thấy con gái mặc bộ áo cưới lộng lẫy với hoa trên tay nhìn bà cười đầy vẻ hạnh phúc là bà không còn gì tiếc nuối nữa rồi. Bà cần phải nghỉ, phải nghỉ để cố gắng trong buổi lễ trọng đại của con gái. Buổi lễ cưới cuối cùng mà bà được hưởng và đó là lễ cưới thứ hai mà bà sẽ mang theo trong kí ức sang bên kia thế giới. Một là của bà và một là của Nhân Mĩ.
" Nhân Mĩ, con nhất định phải hạnh phúc hơn mẹ. Con là đoá hoa dã quỳ kiên cường nhất mà mẹ từng thấy" - Thiệu Vân nói trong ý nghĩ rồi chìm vào giấc ngủ mênh mang.
Nhân Mĩ nhìn mẹ ngủ an lành như vậy thì trong lòng cũng cảm thấy dịu đi phần nào. Dù sao mẹ cô cũng thấy thanh thản là được. Nhân Mĩ quay sang nói với Kiên:
- Chúng mình đưa mẹ về nhà nhé?
Kiên gật đầu chấp thuận:
- Được. Em thu dọn đi. Chúng ta đi luôn.
Chương 22 - Quà cưới tặng em là cả trái tim.
Cát Vũ thức dậy sau một đêm làm việc đầy mệt mỏi. Anh đang tìm cách đánh bại Hoa Mĩ và lấy lại ngôi đầu trong lĩnh vực tiêu thụ sản phẩm.
Bảo An vẫn ngủ ngoan bên cạnh. Cát Vũ vuốt nhẹ mái tóc người con gái này. Anh tự hỏi đến bao giờ thì trái tim anh mới thuộc về người con gái này? Đến bao giờ thì anh mới lấy lại được tất cả nỗi nhớ nhung, tất cả con tim...từ chỗ Nhân Mĩ đây? Có lẽ là không bao giờ. Tình yêu của anh dành cho Nhân Mĩ như đã bén những cái rễ to nhất vào trong tâm hồn của anh ngay từ thuở còn thơ ấu. Một tình yêu hai mươi mấy năm đối với anh là đủ để nuôi lớn một cậu bé thành một thằng đàn ông. Chính vì vậy, không gì có thể thay đổi được tình cảm của anh dành cho Nhân Mĩ cho dù bây giờ cô ấy có ở bên ai.
- Anh dậy sớm vậy? Hôm nay là ngày nghỉ mà. - Bảo An dụi dụi đôi mắt nói.
Cát Vũ đứng dậy rồi bước vào nhà vệ sinh. Anh nói vọng ra:
- Công ti vẫn còn rất nhiều việc.
- Chẳng phải là đã thua rồi hay sao?
Nghe câu nói này trong người Cát Vũ chợt dâng lên một luồng khí lạnh tanh. Anh thấy tức giận vô cùng. Cát Vũ bước ra với cốc nước được chuẩn bị để đánh răng và...hất thẳng vào mặt Bảo An. Anh không cho phép ai nói mỉa mai lên những cố gắng của anh.
Bảo An bị bất ngờ vội vàng hét lên:
- Anh Vũ! Anh điên à?
- Nói cho em biết, nếu đã ăn không ngồi rồi thì tốt nhất là ngậm miệng lại. Tôi không cho phép em nói đến những vấn đề này.
Bảo An nhìn ánh mắt lạnh lùng như tảng băng kia thì không khỏi sợ hãi. Cô gật đầu liên tiếp rồi nói lí nhí:
- Vâng. Em hiểu.
Cát vũ không nói gì nữa. Anh trở lại nhà vệ sinh. Nhưng chưa được bao lâu thì Bảo An lại lên tiếng:
- Nhân Mĩ có gửi cho anh...
Còn chưa nói hết câu thì Cát Vũ đã chạy ra nắm lấy khuỷu tay cô nói vội vàng. Chỉ cần nghe thấy Nhân Mĩ là anh ấy không thể bình tĩnh lại được hay sao?
- Cô ấy gửi gì?
Bảo An nhìn anh một lúc. Trong lòng cảm thấy thật sự tủi, cô là ai? Là vợ anh ấy vậy mà khi nghe đến tên cô anh chưa bao giờ có một ánh mắt như thế này? Còn Nhân Mĩ là cái thá gì? Chỉ là một cố nhân đã bước sang ngang của anh ấy, vậy anh ấy dùng ánh mắt này để làm cái gì?
- Thiệp cưới!
Hai chữ thiệp cưới ngắn gọn nhưng đối với Cát Vũ tưởng chừng như dài hàng cây số. Nếu không thì tại sao nó cứ vấn vương nơi tâm trí anh như thế này. Cát Vũ như tưởng mình bị rút cạn kiệt sinh lực sau khi nghe câu nói vừa rồi. Bao nhiều chờ đợi thì bây giờ thất vọng đáp lại anh là tràn trề.
Thiệp cưới!
Cuối cùng thì cô ấy cũng đã quyết định rồi. Cô ấy có do dự không? Hay là vui mừng quyết định trong hạnh phúc bất tận. À phải rồi, nhất định là cô ấy đang rất hạnh phúc. Cô ấy có Ken cơ mà, một đứa trẻ đáng yêu và một Kiên - người chồng tốt hơn anh gấp trăm ngàn lần.
Cát Vũ ngồi xuống đệm cạnh người vợ của mình.
- Thiệp đâu?
Bảo An nhanh nhẹn lấy từ trong ngăn kéo của bàn trang điểm một chiếc thiệp đỏ rực và đưa cho Cát Vũ.
Cát vũ đón chiếc thiệp từ tay Bảo An. Cứ như là cái thiệp này nặng đến trăm nghìn tấn vậy. Anh quay sang Bảo An nói nhỏ nhẹ:
- Em xuống cùng bà Lý chuẩn bị bữa sáng đi.
Bảo An thấy được điều bất thường trong con mắt của Cát Vũ thì vội vàng đi ra khỏi phòng.
Ngay sau khi cánh cửa phòng vừa được đóng lại thì cũng là lúc chiếc thiệp trên tay Cát Vũ hoá ra làm nhiều mảnh. Anh điên cuồng nhàu nhĩ, dày vò tấm thiệp như nó là kẻ thù của mình. Mà có thể nó là kẻ thù của anh thật cũng nên. Nó đã gây cho anh biết bao thương tổn chỉ với thời gian chưa đầy mười phút.
Cát Vũ cảm thấy hoàn toàn bất lực. Không còn cứu vãn được gì nữa rồi. Hai ngày nữa. Nhân Mĩ sẽ là vợ người ta, sẽ chỉ còn nơi đây một bóng hình Nhân Mĩ của quá khứ, một Nhân Mĩ nhạt nhoà, không thể với tới, không thể chạm và không thể ôm cô ấy vào lòng mà che chở.
Thiệu Vân đã bước đến những ngày cuối cùng của cuộc đời. Nói không vấn vương, không tiếc nuối thì quả thật là có phần dối trá. Bà tiếc chứ.
Nhân Mĩ bước đến chiếc ghế mà mẹ nằm. Cô ngồi xuống để mẹ tựa vào lòng mình rồi lấy lược chải mái tóc chỉ còn thưa thớt vài ba sợ của mẹ. Thời gian cũng có thể được coi là một thứ thuốc nhuộm tốt cho tóc, nó làm tóc mẹ cô chuyển màu như thế này chính là bằng chứng. Nhân Mĩ nói nhẹ nhàng:
- Mẹ à? Mẹ vui chứ?
Thiệu Vân tuy mệt mỏi nhưng vẫn muốn nói chuyệncùng con gái. Chỉ còn mấy ngày nữa thôi, bà cần nói cho bằng hết những tâm tư của một người mẹ mà bao nhiêu năm qua bà chưa nói:
- Tất nhiên là rất vui rồi. Con gái mẹ vui là mẹ vui rồi.
- Không. con hỏi mẹ cơ!
Thiệu Vân đưa bàn tay lên nắm lấy tay con gái rồi bà nói:
- Vui. Chỉ cần nhìn thấy con hạnh phúc là bà mẹ này cũng là người vui nhất trên thế gian rồi.
Nhân Mĩ lại như muốn khóc. Tại sao tất cả lại luôn quay lưng về phía cô như vậy? Cuộc sống sao mà cực khổ.
- Ken không phải con của Kiên mẹ ạ! - Nhân Mĩ biết mình cần phải nói điều này cho mẹ.
- Kiên đã nói rồi.
Nhân Mĩ nạgc nhiên:
- Anh ấy nói?
- Phải! Nó là một người tôt. Nó nói cho dù Ken có là con của ai thì nó cũng sẽ là một ông bố kiêm một ông chồng tốt nhất thế gian này.
Thiệu Vân nói đến đây chợt bật cười rồi lại tiếp:
- Thằng đó quả là rất ngốc đ...
- Mẹ! 3 ngày nữa chúng con tổ chức lễ cưới, mẹ phải là người chứng kiến đầu tiên đấy nhé?
Kiên nói vẻ vui mừng nhưng các cơ mặt của anh hoàn toàn không phù hợp. Nó cứ giật liên hồi như để chống lại nụ cười giả nơi khoé miệng.
- Vậy ông bà thông gia đã đồng ý chưa?
Kiên nói vẻ tự hào:
- Họ đã đồng ý từ bảy năm trước rồi.
Thiệu Vân mỉm cười hiền hậu. Cuộc sống của bà sắp kết thúc. Được trông thấy con gái mặc bộ áo cưới lộng lẫy với hoa trên tay nhìn bà cười đầy vẻ hạnh phúc là bà không còn gì tiếc nuối nữa rồi. Bà cần phải nghỉ, phải nghỉ để cố gắng trong buổi lễ trọng đại của con gái. Buổi lễ cưới cuối cùng mà bà được hưởng và đó là lễ cưới thứ hai mà bà sẽ mang theo trong kí ức sang bên kia thế giới. Một là của bà và một là của Nhân Mĩ.
" Nhân Mĩ, con nhất định phải hạnh phúc hơn mẹ. Con là đoá hoa dã quỳ kiên cường nhất mà mẹ từng thấy" - Thiệu Vân nói trong ý nghĩ rồi chìm vào giấc ngủ mênh mang.
Nhân Mĩ nhìn mẹ ngủ an lành như vậy thì trong lòng cũng cảm thấy dịu đi phần nào. Dù sao mẹ cô cũng thấy thanh thản là được. Nhân Mĩ quay sang nói với Kiên:
- Chúng mình đưa mẹ về nhà nhé?
Kiên gật đầu chấp thuận:
- Được. Em thu dọn đi. Chúng ta đi luôn.
Chương 22 - Quà cưới tặng em là cả trái tim.
Cát Vũ thức dậy sau một đêm làm việc đầy mệt mỏi. Anh đang tìm cách đánh bại Hoa Mĩ và lấy lại ngôi đầu trong lĩnh vực tiêu thụ sản phẩm.
Bảo An vẫn ngủ ngoan bên cạnh. Cát Vũ vuốt nhẹ mái tóc người con gái này. Anh tự hỏi đến bao giờ thì trái tim anh mới thuộc về người con gái này? Đến bao giờ thì anh mới lấy lại được tất cả nỗi nhớ nhung, tất cả con tim...từ chỗ Nhân Mĩ đây? Có lẽ là không bao giờ. Tình yêu của anh dành cho Nhân Mĩ như đã bén những cái rễ to nhất vào trong tâm hồn của anh ngay từ thuở còn thơ ấu. Một tình yêu hai mươi mấy năm đối với anh là đủ để nuôi lớn một cậu bé thành một thằng đàn ông. Chính vì vậy, không gì có thể thay đổi được tình cảm của anh dành cho Nhân Mĩ cho dù bây giờ cô ấy có ở bên ai.
- Anh dậy sớm vậy? Hôm nay là ngày nghỉ mà. - Bảo An dụi dụi đôi mắt nói.
Cát Vũ đứng dậy rồi bước vào nhà vệ sinh. Anh nói vọng ra:
- Công ti vẫn còn rất nhiều việc.
- Chẳng phải là đã thua rồi hay sao?
Nghe câu nói này trong người Cát Vũ chợt dâng lên một luồng khí lạnh tanh. Anh thấy tức giận vô cùng. Cát Vũ bước ra với cốc nước được chuẩn bị để đánh răng và...hất thẳng vào mặt Bảo An. Anh không cho phép ai nói mỉa mai lên những cố gắng của anh.
Bảo An bị bất ngờ vội vàng hét lên:
- Anh Vũ! Anh điên à?
- Nói cho em biết, nếu đã ăn không ngồi rồi thì tốt nhất là ngậm miệng lại. Tôi không cho phép em nói đến những vấn đề này.
Bảo An nhìn ánh mắt lạnh lùng như tảng băng kia thì không khỏi sợ hãi. Cô gật đầu liên tiếp rồi nói lí nhí:
- Vâng. Em hiểu.
Cát vũ không nói gì nữa. Anh trở lại nhà vệ sinh. Nhưng chưa được bao lâu thì Bảo An lại lên tiếng:
- Nhân Mĩ có gửi cho anh...
Còn chưa nói hết câu thì Cát Vũ đã chạy ra nắm lấy khuỷu tay cô nói vội vàng. Chỉ cần nghe thấy Nhân Mĩ là anh ấy không thể bình tĩnh lại được hay sao?
- Cô ấy gửi gì?
Bảo An nhìn anh một lúc. Trong lòng cảm thấy thật sự tủi, cô là ai? Là vợ anh ấy vậy mà khi nghe đến tên cô anh chưa bao giờ có một ánh mắt như thế này? Còn Nhân Mĩ là cái thá gì? Chỉ là một cố nhân đã bước sang ngang của anh ấy, vậy anh ấy dùng ánh mắt này để làm cái gì?
- Thiệp cưới!
Hai chữ thiệp cưới ngắn gọn nhưng đối với Cát Vũ tưởng chừng như dài hàng cây số. Nếu không thì tại sao nó cứ vấn vương nơi tâm trí anh như thế này. Cát Vũ như tưởng mình bị rút cạn kiệt sinh lực sau khi nghe câu nói vừa rồi. Bao nhiều chờ đợi thì bây giờ thất vọng đáp lại anh là tràn trề.
Thiệp cưới!
Cuối cùng thì cô ấy cũng đã quyết định rồi. Cô ấy có do dự không? Hay là vui mừng quyết định trong hạnh phúc bất tận. À phải rồi, nhất định là cô ấy đang rất hạnh phúc. Cô ấy có Ken cơ mà, một đứa trẻ đáng yêu và một Kiên - người chồng tốt hơn anh gấp trăm ngàn lần.
Cát Vũ ngồi xuống đệm cạnh người vợ của mình.
- Thiệp đâu?
Bảo An nhanh nhẹn lấy từ trong ngăn kéo của bàn trang điểm một chiếc thiệp đỏ rực và đưa cho Cát Vũ.
Cát vũ đón chiếc thiệp từ tay Bảo An. Cứ như là cái thiệp này nặng đến trăm nghìn tấn vậy. Anh quay sang Bảo An nói nhỏ nhẹ:
- Em xuống cùng bà Lý chuẩn bị bữa sáng đi.
Bảo An thấy được điều bất thường trong con mắt của Cát Vũ thì vội vàng đi ra khỏi phòng.
Ngay sau khi cánh cửa phòng vừa được đóng lại thì cũng là lúc chiếc thiệp trên tay Cát Vũ hoá ra làm nhiều mảnh. Anh điên cuồng nhàu nhĩ, dày vò tấm thiệp như nó là kẻ thù của mình. Mà có thể nó là kẻ thù của anh thật cũng nên. Nó đã gây cho anh biết bao thương tổn chỉ với thời gian chưa đầy mười phút.
Cát Vũ cảm thấy hoàn toàn bất lực. Không còn cứu vãn được gì nữa rồi. Hai ngày nữa. Nhân Mĩ sẽ là vợ người ta, sẽ chỉ còn nơi đây một bóng hình Nhân Mĩ của quá khứ, một Nhân Mĩ nhạt nhoà, không thể với tới, không thể chạm và không thể ôm cô ấy vào lòng mà che chở.
Thiệu Vân đã bước đến những ngày cuối cùng của cuộc đời. Nói không vấn vương, không tiếc nuối thì quả thật là có phần dối trá. Bà tiếc chứ.
Nhân Mĩ bước đến chiếc ghế mà mẹ nằm. Cô ngồi xuống để mẹ tựa vào lòng mình rồi lấy lược chải mái tóc chỉ còn thưa thớt vài ba sợ của mẹ. Thời gian cũng có thể được coi là một thứ thuốc nhuộm tốt cho tóc, nó làm tóc mẹ cô chuyển màu như thế này chính là bằng chứng. Nhân Mĩ nói nhẹ nhàng:
- Mẹ à? Mẹ vui chứ?
Thiệu Vân tuy mệt mỏi nhưng vẫn muốn nói chuyệncùng con gái. Chỉ còn mấy ngày nữa thôi, bà cần nói cho bằng hết những tâm tư của một người mẹ mà bao nhiêu năm qua bà chưa nói:
- Tất nhiên là rất vui rồi. Con gái mẹ vui là mẹ vui rồi.
- Không. con hỏi mẹ cơ!
Thiệu Vân đưa bàn tay lên nắm lấy tay con gái rồi bà nói:
- Vui. Chỉ cần nhìn thấy con hạnh phúc là bà mẹ này cũng là người vui nhất trên thế gian rồi.
Nhân Mĩ lại như muốn khóc. Tại sao tất cả lại luôn quay lưng về phía cô như vậy? Cuộc sống sao mà cực khổ.
- Ken không phải con của Kiên mẹ ạ! - Nhân Mĩ biết mình cần phải nói điều này cho mẹ.
- Kiên đã nói rồi.
Nhân Mĩ nạgc nhiên:
- Anh ấy nói?
- Phải! Nó là một người tôt. Nó nói cho dù Ken có là con của ai thì nó cũng sẽ là một ông bố kiêm một ông chồng tốt nhất thế gian này.
Thiệu Vân nói đến đây chợt bật cười rồi lại tiếp:
- Thằng đó quả là rất ngốc đ...



