Đọc Truyện Teen - Độc Chiếm Full
úng không?
Nhân Mĩ ôm mẹ vào lòng. Cô dụi đầu vào bờ vai gầy gò của mẹ. Nước mắt lại như chực trào ra.
- Phải. Rất ngốc. Tại sao lại tốt cới con như thế chứ?
- Bố của thằng bé đó mẹ cũng biết là ai.
Nhân Mĩ chợt thấy sợ hãi. Tại sao Kiên lại nói những điều này? Anh ấy không sợ mẹ sẽ sốc quá mà...
Còn chưa kịp nghĩ xong thì Thiệu Vân đã nhìn thấu tâm can cô:
- Mẹ không trách con về điều này. Yêu thương khó đoán, ta không thể ngăn cấm tình cảm của mình được. Thù oán của gia đình ta thực ra là mẹ chưa bao giờ nghĩ đến. Mẹ không muốn con cái mình bị cuốn vào vòng xoáy đó.
- Mẹ à? Những thứ của gia đình ta lại cho không dễ dàng như vậy sao?
- Không phải là cho không. Ông trời sẽ không bất công với ai, nếu họ đã lấy được công ti thì có ai dám chắc là họ sẽ giữ được mãi. Hãy cứ để như thế đi. Mẹ chỉ muốn con sống trong hạnh phúc chứ không phải mang một nỗi thù hận.
Nhân Mĩ không nói. Cô làm sao có thể chứ? Tại sao mẹ cô lúc nào cũng tốt như vậy? LÀ ai đã hại bà như vậy? Bà không nhớ sao? Bao nhiêu năm qua cô cố gắng cũng chỉ là để làm những việc này, cố gắng để cho người đàn bà kia thấy cô không hề kém cỏi như bà ta đã nghĩ.
Cách ngày cưới một hôm.
Tại văn phòng.
Kiên nhìn Nhân Mĩ. Cô ấy tại sao lúc nào cũng chỉ quan tâm đến công việc như vậy? Bỏ ngoài tai mọi lời nói của anh, cô ấy có biết là anh sắp là chồng của cô ấy một cách vẹn toàn hay không?
Nhân Mĩ còn phải thực hiện nhiều kế hoạch cho bản thân và cho cả công ti. Cô nhất định phải lấy lại tất cả.
- Tại sao em lúc nào cũng vậy?
Cuối cùng Kiên cũng không thể chịu đựng được nữa. Anh không thể chịu được vẻ thờ ơ của Nhân Mĩ trước lễ cưới như vậy. Không có người con gái nào không hồi hộp và chuẩn bị cho hôn lễ của mình. Vậy mà cô ấy thì sao? Ngay đến cả một câu hỏi "lễ cưới chuẩn bị đến đâu rồi" cô ấy cũng không thèm hỏi. Có phải là không muốn tổ hức lễ cưới không?
Nhân Mĩ ngẩng mặt lên nhìn Kiên. Ánh mắt tức giận của anh nói lên tất cả suy nghĩ của anh. Cô cảm thấy mình lại gây ra lỗi lầm nữa rồi. Nhân Mĩ vội đứng dậy khỏi bàn làm việc và đi về phía Kiên đang ngồi. Nhân Mĩ nắm lấy bàn tay Kiên đang bơ vơ nơi đó mà nói:
- Em xin lỗi! Cũng tại công ti quá nhiều việc.
Kiên vội vàng xoay vai Nhân Mĩ để cô ấy phải nhìn mình. Phải nhìn thẳng vào mắt anh thì cô ấy mới hiểu được anh đã mong muốn đám cưới này biết bao.
- Nghe anh một lần nhé? Mình đi chụp ảnh cưới bây giờ được không em?
Nhân Mĩ ôm Kiên vào lòng và nói. Có lẽ cô nên chuộc lỗi với anh lúc này:
- Được chứ.
*************
Cát Vũ bước vào Bar.
Một Bar mà anh chẳng biết tên và cũng chẳng muốn biết. Tâm trạng anh bây giờ có thể để ý đến cái bar này tên là gì nữa hay sao?
Bước thẳng vào quầy. Nhìn người pha chế rượu một lúc lâu rồi anh mới tự gọi một cốc rượu...không pha chế cho mình. Một loại rượu mạnh.
Cốc rượu được Cát vũ uống cạn trong giây lát. Cổ họng và ruột gan anh như bị thiêu đốt sau khi uống vào. Rồi Cát vũ lại tự gọi cho mình một cốc nữa. Tại sao anh lại phải uống như vậy? Anh đã tự nói với lòng rằng dù có yêu thì cũng phải nén chặt cơ mà. Ấy thế mà bây giờ lại đến bar uống rượu vì tình như một thằng nhóc vừa mới bước chân vào đời.
- Anh chàng đẹp trai. Tại sao lại uống một mình thế này?
Một cô gái đỏm dáng. Ăn mặc sành điệu uốn éo thân hình bốc lửa bên cạnh Cát Vũ. Nhìn cô ta anh chỉ muốn nôn mửa. Nhưng rồi anh cũng chỉ nhếch môi lên cười nhạt mà uống tiếp cốc rượu của mình.
Bị quên lãng một cách dễ dàng. Cô nàng có chút không cam tâm, có đàn ông nào lại hờ hững trước cô như vậy chứ? Rồi cô ta lại tiến sát lại, để bộ ngực mình ép vào người Cát Vũ rồi nói vẻ lẳng lơ:
- Anh chàng đẹp trai quả là sắt đá.
Cát Vũ vẫn không nói gì. Nhưng một lúc sau cậu lại ôm lấy thân hình này, dùng tay vuốt ve khuôn mặt rồi từ đó di chuyển xuống bộ ngực đầy đặn và nói:
- Cô em không phục sao?
Cô gái khẽ cười. Cuối cùng thì đàn ông cũng chỉ thế mà thôi. Cắn câu một cách dễ dàng. Cô ta ngang nhiên ngồi lên đùi Cát vũ. Ôm lấy cô anh một cách trắng trợn rồi nói khẽ:
- Không phục. Tất nhiên là không phục rồi. anh quả là đẹp trai.
Đây là câu nói thật lòng của cô. Người đàn ông trước mặt cô mang một vẻ đẹp của vị thần. Và cả vẻ nam tình của anh ấy nữa, thật không thể làm cô chối từ. Có bao nhiêu phụ nữ điên đảo vì anh ta đây?
Cát Vũ lại nhếch môi cười nhạt rồi đẩy cô ta ra và nói hờ hững:
- Cũng đành chịu thôi. Tôi không có hứng thú với cô em.
Cô gái tức khí đang định nói đốp chát lại vài cậu thì tiếng người nói bên cạnh đã vang lên:
- Nếu đã không có hứng thú thì cô còn đứng đây làm gì nữa chứ?
Cô gái quay lại. một người phụ nữ quý phái. Bộ váy voan màu xanh dương hài hoà với đôi mắt đẹp của cô ấy.
Nhân Mĩ đưa đôi mắt nhìn cô gái vừa ve vãn không thành công Cát Vũ. Cuối cùng thì cô ta cũng chịu bỏ đi. Rồi cô quay ra người phục vụ nói:
- Cho tôi một ly.
Cát Vũ nhìn người con gái bên cạnh mình không chớp mắt. từ bao giờ cô ấy lại có thú vui đến những nơi như thế này? Và tại sao ông trời lại cho hai người gặp nhau trong hoàn cảnh này?
- Em...
Nhân Mĩ quay sang nhìn Cát vũ. Cô cố giữ cho mình thật bình tĩnh. Thực ra cô đã trông thấy anh ngay từ khi anh bước vào, rồi cả cảnh tượnganh vuốt ve cô gái kia nữa. Trong thâm tâm cô trào dâng một cảm giác khó chịu, chỉ hận một nỗi là cô không thể lao ngay đến mà tát người con gái lẳng lơ kia. Tuy nhiên bây giờ thì cô có tư cách gì cơ chứ? Chỉ là một kẻ thù nơi thương trường của anh ấy mà thôi.
Nhân Mĩ lại quay vào lắc lắc ly rượu sóng sánh trong tay mình nói vẻ hờ hững:
- Chúng ta hãy coi như là hai người bạn đi.
Cát Vũ mỉm cười đau khổ. Cô ấy bây giờ lại lạnh lùng hơn cả anh cơ đấy. Bao nhiêu năm qua, trái tim cô ấy có phải cũng đã băng giá rồi không? nhưng ai mới là người cần lạnh lùng cơ chứ? Là cô ấy đã tự ý bỏ đi không màng đến tình cảm của anh, là cô ấy vứt bỏ mọi lời hứa với anh khi đó, là gì nữa nào? Là anh đã cưới Bảo An và là khi bây giờ cô ấy chuẩn bị làm đám cưới với Kiên. Thật đau xót.
- Em sắp làm đám cưới?
- Phải.
Nhân Mĩ vẫn giữ nguyên ngữ khí khi nói khiến Cát vũ có chút hẫng.
- Tại sao lại mời tôi?
- Bởi vì anh là bạn!
Nhân Mĩ cố tình nhấn mạnh chữ "bạn" để anh ấy hiểu được khoảng cách giữa hai người lúc này. Chỉ là hai người bạn không hơn không kém.
Cát Vũ lại uống một hơi hết cốc rượu như để rửa trôi cái câu nói đau lòng vừa nãy. Bao nhiêu cố gắng gìn giữ tình cảm của anh bây giờ được cô ấy đúc kết thành một chữ "bạn" lạnh lùng như vậy đấy.
- Tôi có cần tặng em một món quà không?
Nhân Mĩ không hiểu ẩn ý nơi câu nói này nhưng cô vẫn trả lời:
...
Nhân Mĩ ôm mẹ vào lòng. Cô dụi đầu vào bờ vai gầy gò của mẹ. Nước mắt lại như chực trào ra.
- Phải. Rất ngốc. Tại sao lại tốt cới con như thế chứ?
- Bố của thằng bé đó mẹ cũng biết là ai.
Nhân Mĩ chợt thấy sợ hãi. Tại sao Kiên lại nói những điều này? Anh ấy không sợ mẹ sẽ sốc quá mà...
Còn chưa kịp nghĩ xong thì Thiệu Vân đã nhìn thấu tâm can cô:
- Mẹ không trách con về điều này. Yêu thương khó đoán, ta không thể ngăn cấm tình cảm của mình được. Thù oán của gia đình ta thực ra là mẹ chưa bao giờ nghĩ đến. Mẹ không muốn con cái mình bị cuốn vào vòng xoáy đó.
- Mẹ à? Những thứ của gia đình ta lại cho không dễ dàng như vậy sao?
- Không phải là cho không. Ông trời sẽ không bất công với ai, nếu họ đã lấy được công ti thì có ai dám chắc là họ sẽ giữ được mãi. Hãy cứ để như thế đi. Mẹ chỉ muốn con sống trong hạnh phúc chứ không phải mang một nỗi thù hận.
Nhân Mĩ không nói. Cô làm sao có thể chứ? Tại sao mẹ cô lúc nào cũng tốt như vậy? LÀ ai đã hại bà như vậy? Bà không nhớ sao? Bao nhiêu năm qua cô cố gắng cũng chỉ là để làm những việc này, cố gắng để cho người đàn bà kia thấy cô không hề kém cỏi như bà ta đã nghĩ.
Cách ngày cưới một hôm.
Tại văn phòng.
Kiên nhìn Nhân Mĩ. Cô ấy tại sao lúc nào cũng chỉ quan tâm đến công việc như vậy? Bỏ ngoài tai mọi lời nói của anh, cô ấy có biết là anh sắp là chồng của cô ấy một cách vẹn toàn hay không?
Nhân Mĩ còn phải thực hiện nhiều kế hoạch cho bản thân và cho cả công ti. Cô nhất định phải lấy lại tất cả.
- Tại sao em lúc nào cũng vậy?
Cuối cùng Kiên cũng không thể chịu đựng được nữa. Anh không thể chịu được vẻ thờ ơ của Nhân Mĩ trước lễ cưới như vậy. Không có người con gái nào không hồi hộp và chuẩn bị cho hôn lễ của mình. Vậy mà cô ấy thì sao? Ngay đến cả một câu hỏi "lễ cưới chuẩn bị đến đâu rồi" cô ấy cũng không thèm hỏi. Có phải là không muốn tổ hức lễ cưới không?
Nhân Mĩ ngẩng mặt lên nhìn Kiên. Ánh mắt tức giận của anh nói lên tất cả suy nghĩ của anh. Cô cảm thấy mình lại gây ra lỗi lầm nữa rồi. Nhân Mĩ vội đứng dậy khỏi bàn làm việc và đi về phía Kiên đang ngồi. Nhân Mĩ nắm lấy bàn tay Kiên đang bơ vơ nơi đó mà nói:
- Em xin lỗi! Cũng tại công ti quá nhiều việc.
Kiên vội vàng xoay vai Nhân Mĩ để cô ấy phải nhìn mình. Phải nhìn thẳng vào mắt anh thì cô ấy mới hiểu được anh đã mong muốn đám cưới này biết bao.
- Nghe anh một lần nhé? Mình đi chụp ảnh cưới bây giờ được không em?
Nhân Mĩ ôm Kiên vào lòng và nói. Có lẽ cô nên chuộc lỗi với anh lúc này:
- Được chứ.
*************
Cát Vũ bước vào Bar.
Một Bar mà anh chẳng biết tên và cũng chẳng muốn biết. Tâm trạng anh bây giờ có thể để ý đến cái bar này tên là gì nữa hay sao?
Bước thẳng vào quầy. Nhìn người pha chế rượu một lúc lâu rồi anh mới tự gọi một cốc rượu...không pha chế cho mình. Một loại rượu mạnh.
Cốc rượu được Cát vũ uống cạn trong giây lát. Cổ họng và ruột gan anh như bị thiêu đốt sau khi uống vào. Rồi Cát vũ lại tự gọi cho mình một cốc nữa. Tại sao anh lại phải uống như vậy? Anh đã tự nói với lòng rằng dù có yêu thì cũng phải nén chặt cơ mà. Ấy thế mà bây giờ lại đến bar uống rượu vì tình như một thằng nhóc vừa mới bước chân vào đời.
- Anh chàng đẹp trai. Tại sao lại uống một mình thế này?
Một cô gái đỏm dáng. Ăn mặc sành điệu uốn éo thân hình bốc lửa bên cạnh Cát Vũ. Nhìn cô ta anh chỉ muốn nôn mửa. Nhưng rồi anh cũng chỉ nhếch môi lên cười nhạt mà uống tiếp cốc rượu của mình.
Bị quên lãng một cách dễ dàng. Cô nàng có chút không cam tâm, có đàn ông nào lại hờ hững trước cô như vậy chứ? Rồi cô ta lại tiến sát lại, để bộ ngực mình ép vào người Cát Vũ rồi nói vẻ lẳng lơ:
- Anh chàng đẹp trai quả là sắt đá.
Cát Vũ vẫn không nói gì. Nhưng một lúc sau cậu lại ôm lấy thân hình này, dùng tay vuốt ve khuôn mặt rồi từ đó di chuyển xuống bộ ngực đầy đặn và nói:
- Cô em không phục sao?
Cô gái khẽ cười. Cuối cùng thì đàn ông cũng chỉ thế mà thôi. Cắn câu một cách dễ dàng. Cô ta ngang nhiên ngồi lên đùi Cát vũ. Ôm lấy cô anh một cách trắng trợn rồi nói khẽ:
- Không phục. Tất nhiên là không phục rồi. anh quả là đẹp trai.
Đây là câu nói thật lòng của cô. Người đàn ông trước mặt cô mang một vẻ đẹp của vị thần. Và cả vẻ nam tình của anh ấy nữa, thật không thể làm cô chối từ. Có bao nhiêu phụ nữ điên đảo vì anh ta đây?
Cát Vũ lại nhếch môi cười nhạt rồi đẩy cô ta ra và nói hờ hững:
- Cũng đành chịu thôi. Tôi không có hứng thú với cô em.
Cô gái tức khí đang định nói đốp chát lại vài cậu thì tiếng người nói bên cạnh đã vang lên:
- Nếu đã không có hứng thú thì cô còn đứng đây làm gì nữa chứ?
Cô gái quay lại. một người phụ nữ quý phái. Bộ váy voan màu xanh dương hài hoà với đôi mắt đẹp của cô ấy.
Nhân Mĩ đưa đôi mắt nhìn cô gái vừa ve vãn không thành công Cát Vũ. Cuối cùng thì cô ta cũng chịu bỏ đi. Rồi cô quay ra người phục vụ nói:
- Cho tôi một ly.
Cát Vũ nhìn người con gái bên cạnh mình không chớp mắt. từ bao giờ cô ấy lại có thú vui đến những nơi như thế này? Và tại sao ông trời lại cho hai người gặp nhau trong hoàn cảnh này?
- Em...
Nhân Mĩ quay sang nhìn Cát vũ. Cô cố giữ cho mình thật bình tĩnh. Thực ra cô đã trông thấy anh ngay từ khi anh bước vào, rồi cả cảnh tượnganh vuốt ve cô gái kia nữa. Trong thâm tâm cô trào dâng một cảm giác khó chịu, chỉ hận một nỗi là cô không thể lao ngay đến mà tát người con gái lẳng lơ kia. Tuy nhiên bây giờ thì cô có tư cách gì cơ chứ? Chỉ là một kẻ thù nơi thương trường của anh ấy mà thôi.
Nhân Mĩ lại quay vào lắc lắc ly rượu sóng sánh trong tay mình nói vẻ hờ hững:
- Chúng ta hãy coi như là hai người bạn đi.
Cát Vũ mỉm cười đau khổ. Cô ấy bây giờ lại lạnh lùng hơn cả anh cơ đấy. Bao nhiêu năm qua, trái tim cô ấy có phải cũng đã băng giá rồi không? nhưng ai mới là người cần lạnh lùng cơ chứ? Là cô ấy đã tự ý bỏ đi không màng đến tình cảm của anh, là cô ấy vứt bỏ mọi lời hứa với anh khi đó, là gì nữa nào? Là anh đã cưới Bảo An và là khi bây giờ cô ấy chuẩn bị làm đám cưới với Kiên. Thật đau xót.
- Em sắp làm đám cưới?
- Phải.
Nhân Mĩ vẫn giữ nguyên ngữ khí khi nói khiến Cát vũ có chút hẫng.
- Tại sao lại mời tôi?
- Bởi vì anh là bạn!
Nhân Mĩ cố tình nhấn mạnh chữ "bạn" để anh ấy hiểu được khoảng cách giữa hai người lúc này. Chỉ là hai người bạn không hơn không kém.
Cát Vũ lại uống một hơi hết cốc rượu như để rửa trôi cái câu nói đau lòng vừa nãy. Bao nhiêu cố gắng gìn giữ tình cảm của anh bây giờ được cô ấy đúc kết thành một chữ "bạn" lạnh lùng như vậy đấy.
- Tôi có cần tặng em một món quà không?
Nhân Mĩ không hiểu ẩn ý nơi câu nói này nhưng cô vẫn trả lời:
...



