Đọc Truyện Teen - Độc Chiếm Full
ia. Khánh Lâm tính tình phóng khoáng, xinh đẹp vậy mà đến bay giờ, ở cái tuổi 26 cô vẫn còn đang do dự giữa hai anh chàng. Một anh chàng ngốc xít luôn yêu cô ấy hơn chính bản thân mình và một anh chàng lắm tiền nhiều của, đúng mẫu người mà Khánh Lâm thích. Còn Lương chi? Cô nàng này có lẽ là càng buồn cười hơn. Khi đi học thì luôn đeo biển "tư tưởng lạc hậu" lên cổ. Ấy vậy mà vừa bước chân ra khỏi trường đại học đã tiến hành làm lễ cưới luôn, đứa con bây giờ đáng yêu cũng chẳng kém Ken của Nhân Mĩ là mấy. Đúng là đời không ai biết được chữ "ngờ".
- Woa!!
Mấy cô nhân viên trang điểm thốt lên khi Nhân Mĩ bước ra cùng bộ váy cưới của mình. Chiếc váy không quá phồng nhưng nó mang màu be thật nhẹ nhàng. Phần thân áo quây quanh khuôn người cô để lộ ra những đường cong sắc sảo. Phía trên ngực áo là hàng ngàn hạt pha lê kết thành hình một bông hoa bản to và thật đẹp. Trông lấp lánh, trông diệu kìa và huyền ảo. Hôm nay, chắc chắn Nhân Mĩ sẽ là cô dâu đẹp nhất mọi thời đại.
Chiếc Porsche của Kiên kết đầy hoa đã được đỗ ở bên ngoài. Và nó sẽ thẳng tiến đến thánh đường trong giây lát.
Ken ngồi trong xe với bó hoa bách hợp trên tay. Bộ comple của trẻ con khiến cậu bé trông thật lịch thiệp. Quả thực đến bây giờ cậu vẫn không hiểu nổi là tại sao mẹ lại làm đám cười với bố Kiên. Chẳng phải họ đã là vợ chồng rồi hay sao? Đúng là người lớn. Có lẽ cậu vẫn chưa hiểu được.
Chiếc xe dừng lại ở nhà thờ rộng lớn.
Khách khứa có lẽ đã đến đầy đủ chỉ còn vắng mặt cô dâu nữa thôi. Nhân Mĩ không biết hôm nay Cát Vũ có đến dự đám cưới của cô không? Cô cầu mong anh đừng đến. Anh đến rồi thì trái tim mong manh của cô lại cảm thấy sẽ không thể nói câu "tôi đồng ý" với cha được. Hãy để cho cô là một cô dâu tội lỗi nhất thế gian này đi. Giữa hai người đàn ông, cô là người mang lỗi lầm lớn nhất. Nếu có kiếp sau, cô nhất định sẽ báo đáp anh, có lẽ duyên kiếp này sẽ kết thúc tại đây thôi.
Nhân Mĩ hít một hơi thật sâu rồi quay ra bảo với Ken đứng bên cạnh:
- Ken phải luôn đi sau mẹ nhé!
Ken mỉm cười rồi gật đầu:
- Ken nhớ rồi! Khi mẹ nói đồng ý với cái ông mặc áo đen thì con sẽ đưa hoa cho mẹ đúng không?
Nhân Mĩ mỉm cười xoa đầu con rồi nói:
- Không phải là ông! MÀ là cha.
Ken gật đầu coi như đã hiểu ý rồi bước ra sau Nhân Mĩ ra hiệu cho cô tiến vào trong.
Tiếng nhạc vang vang lên khi cô bước vào. Tất cả mọi ánh mắt đổ dồn về phía người cô. Cô dâu xinh đẹp bước đi trong ánh mắt trầm trồ của mọi người. Nhân Mĩ nhìn thấy Kiên đang mỉm cười đứng cùng cha, nhìn thấy Khánh Lâm và Lương Chi đang ra hiệu nói cô thật tuyệt vời, nhìn thấy mẹ mỉm cười thanh thản với cô. Nhìn thấy bố mẹ Kiên cũng đang xúc động nhìn cô...Nhưng cô không nhìn thấy Cát vũ. Phải rồi, anh ấy sao lại đến dự lễ cưới của cô được cơ chứ?
Đằng sau Ken khẽ nói:
- Mẹ! Mẹ đi nhanh lên, Ken đạp vào váy mẹ rồi.
Nhân Mĩ mỉm cười rồi bước nhanh hơn. Cô còn chần chừ gì nữa chứ? Là Ken đang thúc giục cô cơ mà. Nếu Ken đã muốn thế thì có lẽ cô cũng lên muốn thế. Chỉ cần nó hạnh phúc là được.
Kiên đưa tay ra đón lấy bàn tay của Nhân Mĩ và mỉm cười thật tươi. Anh đã chờ đợi cái nắm tay này biết bao, anh đã chờ đợi được nhìn thấy cô trong bộ váy cưới lộng lấy này biết nhường nào.
Cha đứng chính giữa nhìn hai người con của Chúa hạnh phúc tay trong tay cũng bất giác làm khoé miệng giãn ra thành một nụ cười. Ông đã chứng kiến nhiều lễ cưới nhưng có lẽ ông chưa thấy lễ cưới nào có chú rể hạnh phúc như thế này. Ánh mắt hy vọng, chờ đợi và có cả lo lắng... Một người có trái tim thiết tha và ngọt ngào.
Sau khi những câu hỏi nghi thức kết thúc thì cũng là lúc câu nói cuối cùng cất lên:
- Con có đồng ý nhận Kiên làm chồng cho dù anh ấy có giàu sang hay nghèo hèn, có khoẻ mạnh hay ốm đau bệnh tật không?
Nhân Mĩ hít một hơi thật sau rồi giõng dạc:
- Con đồng ý!
Rồi câu hỏi được chuyển đến Kiên. Anh mắt của anh ấy ngập tràn hạnh phúc. Khuôn miệng mở ra câu trả lời:
- Con...
- Tránh ra...
Tất cả không để ý gì đến lễ cưới nữa mà quay ra người con gái đang điên cuồng chống đỡ với hai người bảo vệ to con và lực lưỡng. Ánh mắt cô ta hằn học như một nỗi thù hằn.Kiên và Nhân Mĩ nhìn người con gái này. Cả hai người đều nhận ra, đó là Bảo An. Cô ta đến đây làm gì? Nhân Mĩ nghĩ có lẽ cô ta đến dự lễ cưới. Nhưng có cần phải vào bằng cách này không? Cô ta muốn gây ồn ào sao?
Ken nép vào sát Nhân Mĩ khẽ nói:
- Mẹ! Cô ấy kinh quá.
Nhân Mĩ cúi xuống nói khẽ:
- Cô ấy đến dự lễ cưới.
Rồi cô ngẩng đầu lên nói với hai người bảo vệ đang khoá lại những cái giãy giụa của Bảo An. Vừa thả được tay ra thì Bảo An đã lao người lên tận thánh đường và:
"Chát"
Một cái tát trời giáng in hằn lên má phái của Nhân Mĩ. Lớp phấn mỏng manh không thể che giấu được 5 vết tay hằn đỏ trên mặt. Tất cả đều ngỡ ngàng sau hành động này. Những tiếng bàn tán, những ánh mắt tò mò bắt đầu hoạt động trước cảnh tượng này. Rốt cuộc là đã có chuyện gì?
Chương 24 - Lừa dối và sự thù hận.
Nhân Mĩ thật sự bất ngờ về cái tát này. Cô không hiểu đã có chuyện gì xảy ra với Bảo An mà khiến cô ta làm vậy. Nhân Mĩ có thể nghe thấy tiếng người bàn tán trong nhà thờ, âm thanh vang vọng...
- Cô cút đi!
Ken đứng gần đó lao ra đẩy Bảo An. Người phụ nữ này đánh mẹ cậu. Cô ta thật đáng ghét. Tuy nhiên những cái đẩy của Ken không thể làm khó Bảo An. Cô ta càng cảm thấy chướng mắt bởi thằng trẻ con trước mặt. Nó là con của ai? Của người con gái mà cô căm hận nhất thế gian này.
Bảo An đưa tay lên định vung ra một cái bạt tai về phía Ken. Nhưng cái tát còn chưa chạm được đến mặt cậu bé thì đã bị một bàn tay giữ lại. Cô ta ngẩng mặt lên nhìn người con trai mặc đồ chú rể đang hằn học nhìn mình đấy giận dữ. Phải rồi! Cô đã đánh người hắn yêu thương nhất cơ mà.
Kiên hiếm khi phải dùng đến ánh mắt này nhìn người khác nhưng hôm nay anh không thể chịu được người con gái như con mãnh thú điên cuồng này được nữa. Cô ta không những phá đám hôn lễ của anh mà còn đánh cả người mà anh sẽ lấy làm vợ. Để rồi bây giờ cô ta còn định ra tay với cả đứa trẻ mà anh đã nuôi nấng suốt 7 năm qua nữa. Thật là quá quắt.
- Bảo An! Nếu cô đến đây để dự lễ cưới thì chúng tôi rất hoan nghênh. Nhưng nếu cô có ý khác thì chúng tôi mời cô ra ngoài cho.
Nhân Mĩ nói rất từ tốn. Cô không giận dữ, không quát tháo. Đơn giản là vì cô không muốn đôi co với người không có chút phép tắc lịch sự tối thiểu này.
Thiệu Vân ngồi bên dưới không hiểu chuyện gì đã xảy ra nhưng sự hoảng hốt đang gần như rút cạn sinh lực của bà. Những cơn đau đớn trong người bắt đầu kéo đến. Bà chỉ cầu mong sao cho hôn lễ của con gái được trôi qua một cách êm đẹp.
Bảo An nghe Nhân Mĩ nói vậy thì vội vùng tay ra khỏi bàn tay của Kiên. Rồi cô ta cười như điên như dại. Cười ngặt nghẽo, nhưng trong những tiếng cười này ta mới thấy được một nỗi đau đang lan toả không trung. B...
- Woa!!
Mấy cô nhân viên trang điểm thốt lên khi Nhân Mĩ bước ra cùng bộ váy cưới của mình. Chiếc váy không quá phồng nhưng nó mang màu be thật nhẹ nhàng. Phần thân áo quây quanh khuôn người cô để lộ ra những đường cong sắc sảo. Phía trên ngực áo là hàng ngàn hạt pha lê kết thành hình một bông hoa bản to và thật đẹp. Trông lấp lánh, trông diệu kìa và huyền ảo. Hôm nay, chắc chắn Nhân Mĩ sẽ là cô dâu đẹp nhất mọi thời đại.
Chiếc Porsche của Kiên kết đầy hoa đã được đỗ ở bên ngoài. Và nó sẽ thẳng tiến đến thánh đường trong giây lát.
Ken ngồi trong xe với bó hoa bách hợp trên tay. Bộ comple của trẻ con khiến cậu bé trông thật lịch thiệp. Quả thực đến bây giờ cậu vẫn không hiểu nổi là tại sao mẹ lại làm đám cười với bố Kiên. Chẳng phải họ đã là vợ chồng rồi hay sao? Đúng là người lớn. Có lẽ cậu vẫn chưa hiểu được.
Chiếc xe dừng lại ở nhà thờ rộng lớn.
Khách khứa có lẽ đã đến đầy đủ chỉ còn vắng mặt cô dâu nữa thôi. Nhân Mĩ không biết hôm nay Cát Vũ có đến dự đám cưới của cô không? Cô cầu mong anh đừng đến. Anh đến rồi thì trái tim mong manh của cô lại cảm thấy sẽ không thể nói câu "tôi đồng ý" với cha được. Hãy để cho cô là một cô dâu tội lỗi nhất thế gian này đi. Giữa hai người đàn ông, cô là người mang lỗi lầm lớn nhất. Nếu có kiếp sau, cô nhất định sẽ báo đáp anh, có lẽ duyên kiếp này sẽ kết thúc tại đây thôi.
Nhân Mĩ hít một hơi thật sâu rồi quay ra bảo với Ken đứng bên cạnh:
- Ken phải luôn đi sau mẹ nhé!
Ken mỉm cười rồi gật đầu:
- Ken nhớ rồi! Khi mẹ nói đồng ý với cái ông mặc áo đen thì con sẽ đưa hoa cho mẹ đúng không?
Nhân Mĩ mỉm cười xoa đầu con rồi nói:
- Không phải là ông! MÀ là cha.
Ken gật đầu coi như đã hiểu ý rồi bước ra sau Nhân Mĩ ra hiệu cho cô tiến vào trong.
Tiếng nhạc vang vang lên khi cô bước vào. Tất cả mọi ánh mắt đổ dồn về phía người cô. Cô dâu xinh đẹp bước đi trong ánh mắt trầm trồ của mọi người. Nhân Mĩ nhìn thấy Kiên đang mỉm cười đứng cùng cha, nhìn thấy Khánh Lâm và Lương Chi đang ra hiệu nói cô thật tuyệt vời, nhìn thấy mẹ mỉm cười thanh thản với cô. Nhìn thấy bố mẹ Kiên cũng đang xúc động nhìn cô...Nhưng cô không nhìn thấy Cát vũ. Phải rồi, anh ấy sao lại đến dự lễ cưới của cô được cơ chứ?
Đằng sau Ken khẽ nói:
- Mẹ! Mẹ đi nhanh lên, Ken đạp vào váy mẹ rồi.
Nhân Mĩ mỉm cười rồi bước nhanh hơn. Cô còn chần chừ gì nữa chứ? Là Ken đang thúc giục cô cơ mà. Nếu Ken đã muốn thế thì có lẽ cô cũng lên muốn thế. Chỉ cần nó hạnh phúc là được.
Kiên đưa tay ra đón lấy bàn tay của Nhân Mĩ và mỉm cười thật tươi. Anh đã chờ đợi cái nắm tay này biết bao, anh đã chờ đợi được nhìn thấy cô trong bộ váy cưới lộng lấy này biết nhường nào.
Cha đứng chính giữa nhìn hai người con của Chúa hạnh phúc tay trong tay cũng bất giác làm khoé miệng giãn ra thành một nụ cười. Ông đã chứng kiến nhiều lễ cưới nhưng có lẽ ông chưa thấy lễ cưới nào có chú rể hạnh phúc như thế này. Ánh mắt hy vọng, chờ đợi và có cả lo lắng... Một người có trái tim thiết tha và ngọt ngào.
Sau khi những câu hỏi nghi thức kết thúc thì cũng là lúc câu nói cuối cùng cất lên:
- Con có đồng ý nhận Kiên làm chồng cho dù anh ấy có giàu sang hay nghèo hèn, có khoẻ mạnh hay ốm đau bệnh tật không?
Nhân Mĩ hít một hơi thật sau rồi giõng dạc:
- Con đồng ý!
Rồi câu hỏi được chuyển đến Kiên. Anh mắt của anh ấy ngập tràn hạnh phúc. Khuôn miệng mở ra câu trả lời:
- Con...
- Tránh ra...
Tất cả không để ý gì đến lễ cưới nữa mà quay ra người con gái đang điên cuồng chống đỡ với hai người bảo vệ to con và lực lưỡng. Ánh mắt cô ta hằn học như một nỗi thù hằn.Kiên và Nhân Mĩ nhìn người con gái này. Cả hai người đều nhận ra, đó là Bảo An. Cô ta đến đây làm gì? Nhân Mĩ nghĩ có lẽ cô ta đến dự lễ cưới. Nhưng có cần phải vào bằng cách này không? Cô ta muốn gây ồn ào sao?
Ken nép vào sát Nhân Mĩ khẽ nói:
- Mẹ! Cô ấy kinh quá.
Nhân Mĩ cúi xuống nói khẽ:
- Cô ấy đến dự lễ cưới.
Rồi cô ngẩng đầu lên nói với hai người bảo vệ đang khoá lại những cái giãy giụa của Bảo An. Vừa thả được tay ra thì Bảo An đã lao người lên tận thánh đường và:
"Chát"
Một cái tát trời giáng in hằn lên má phái của Nhân Mĩ. Lớp phấn mỏng manh không thể che giấu được 5 vết tay hằn đỏ trên mặt. Tất cả đều ngỡ ngàng sau hành động này. Những tiếng bàn tán, những ánh mắt tò mò bắt đầu hoạt động trước cảnh tượng này. Rốt cuộc là đã có chuyện gì?
Chương 24 - Lừa dối và sự thù hận.
Nhân Mĩ thật sự bất ngờ về cái tát này. Cô không hiểu đã có chuyện gì xảy ra với Bảo An mà khiến cô ta làm vậy. Nhân Mĩ có thể nghe thấy tiếng người bàn tán trong nhà thờ, âm thanh vang vọng...
- Cô cút đi!
Ken đứng gần đó lao ra đẩy Bảo An. Người phụ nữ này đánh mẹ cậu. Cô ta thật đáng ghét. Tuy nhiên những cái đẩy của Ken không thể làm khó Bảo An. Cô ta càng cảm thấy chướng mắt bởi thằng trẻ con trước mặt. Nó là con của ai? Của người con gái mà cô căm hận nhất thế gian này.
Bảo An đưa tay lên định vung ra một cái bạt tai về phía Ken. Nhưng cái tát còn chưa chạm được đến mặt cậu bé thì đã bị một bàn tay giữ lại. Cô ta ngẩng mặt lên nhìn người con trai mặc đồ chú rể đang hằn học nhìn mình đấy giận dữ. Phải rồi! Cô đã đánh người hắn yêu thương nhất cơ mà.
Kiên hiếm khi phải dùng đến ánh mắt này nhìn người khác nhưng hôm nay anh không thể chịu được người con gái như con mãnh thú điên cuồng này được nữa. Cô ta không những phá đám hôn lễ của anh mà còn đánh cả người mà anh sẽ lấy làm vợ. Để rồi bây giờ cô ta còn định ra tay với cả đứa trẻ mà anh đã nuôi nấng suốt 7 năm qua nữa. Thật là quá quắt.
- Bảo An! Nếu cô đến đây để dự lễ cưới thì chúng tôi rất hoan nghênh. Nhưng nếu cô có ý khác thì chúng tôi mời cô ra ngoài cho.
Nhân Mĩ nói rất từ tốn. Cô không giận dữ, không quát tháo. Đơn giản là vì cô không muốn đôi co với người không có chút phép tắc lịch sự tối thiểu này.
Thiệu Vân ngồi bên dưới không hiểu chuyện gì đã xảy ra nhưng sự hoảng hốt đang gần như rút cạn sinh lực của bà. Những cơn đau đớn trong người bắt đầu kéo đến. Bà chỉ cầu mong sao cho hôn lễ của con gái được trôi qua một cách êm đẹp.
Bảo An nghe Nhân Mĩ nói vậy thì vội vùng tay ra khỏi bàn tay của Kiên. Rồi cô ta cười như điên như dại. Cười ngặt nghẽo, nhưng trong những tiếng cười này ta mới thấy được một nỗi đau đang lan toả không trung. B...



