Đọc Truyện Teen - Lắng nghe nước mắt Full
ủa em. Anh ấy từng bảo, chỉ cần mở mắt ra thấy em thì đó là món quà tuyệt diệu nhất của thượng đế. Em đã ngây thơ tin vào lời nói đó.
Em mua vé đi Paris. Một chữ tiếng Pháp bẻ đôi cũng không biết. Rất khó khăn em mới tìm được đến đó. Nhưng đáp lại em là gì anh biết không?"
Giọng nói đầy sự ấm ức, có phần bi thương và đôi mắt đỏ hoe như sắp trực trào nước mắt. Song, Linh không ngừng lại. Cô vẫn kể tiếp câu chuyện của mình. Còn Khang và Nguyên đều chăm chú lắng nghe.
" Em gọi cho anh ta. Anh ta đúng là đồ con heo, đầu số ở Pháp mà anh ta cũng không hề để ý. Anh ta còn ngái ngủ : " Có chuyện gì vậy em?" . Khi em bảo là: " Anh yêu, anh mau dậy ra cửa xem em gửi gì cho anh này". Anh ta còn cáu với em. Anh ta cáu với em đấy, anh biết không? Anh ta dám bảo: " Em còn đi học, đừng gửi gì cho anh nữa. Anh đã nói với em bao lần là anh không thiếu gì cả." Lúc ấy em tủi thân gần như phát khóc, nhưng nghĩ tới việc mình đang ở đâu nên em vẫn nũng nịu nhắc anh ta ra mở cửa. Những giây phút sau đó, em vô cùng hối hận. Anh ta trong bộ dạng quần áo xộc xệch, thậm chí một nửa số cúc sơ mi chưa cài, đầu thì xù lên như cái tổ chim kền kền ấy. Câu đầu tiên anh ta nói với em là: " Sao lại là em?". Và khi cánh cửa chưa kịp đóng lại thì em thấy một người con gái quấn khăn tắm phát âm tiếng Anh theo kiểu âm Anh. Đại loại cô ta nói gì em không còn để ý được nữa. Em chỉ nghe thấy cô ta nói: " Anh yêu, vì đêm qua nên anh bị phạt làm đồ ăn sáng nay. Em đói lắm rồi." "
Nói đến đấy từng giọt nước mắt lăn dài trên má Linh. Cô không gằn lên từng câu một: " Sao anh ta lại chó chết và cặn bã thế hả anh? Anh nói đi, anh ta là anh em tốt của anh đấy. Anh ta còn là anh trai của Tiểu Nguyễn nữa. Em đã làm sai gì chứ? Hoá ra tình yêu của em không thể so được với thứ tìnhcảm rẻ tiền của anh ta đúng không?"
Buông tay Nguyên, Khang đứng lên tìm hộp khăn giấy mang ra cho Linh. Sau đó, anh nhìn cô xót xa và gặng hỏi: " Sau đó thì sao? Giờ em định thế nào?"
Mặt mũi lấm lem, Linh ngước mắt nhìn anh: " Còn sao nữa. Em chạy ra đường tìm taxi rồi dành những đồng tiền cuối cùng mua vé về Việt Nam. Trước khi đi em đã bảo với mẹ là đi thăm bạn ở Pháp. Em không thể về nhà được. Mà ở Paris cũng chẳng quen ai trừ cái con người cặn bã ấy. Giờ trong thẻ của em chẳng còn đủ tiền sống nổi hai ngày. Anh cưu mang em một lần này được không Bro? Em sẽ làm người giúp việc cho anh trong một tuần. Chỉ xin anh cho em tiền vé về lại Mĩ. Em nhớ ba mẹ em lắm. Em nhớ nhà em nữa. Sao cuộc đời lại khốn nạn thế không biết?"
...............
Nguyên thấy khó xử vô cùng. Cô không biết phải làm sao với tình huống này. Cô chỉ biết lặng nhìn cô gái trẻ kia than khóc, cũng như chờ đợi cách giải quyết của Khang. Anh đi về phía ban công phòng khách rồi châm cho mình một điếu thuốc. Phải một lúc lâu sau đó anh mới trở lại sofa. Cô chỉ thấy anh đang tìm trong danh bạ số điện thoại của một ai đó, chờ người bên kia nhấc máy anh cất tiếng:
" Linh đang ở chỗ anh. Uhm. Không sao cả. Thôi, tốt nhất để con bé bình tĩnh lại đã. Uhm."
Kết thúc cuộc gọi, Khang đưa mắt về phía Linh :
" Em nghỉ đi. Lát anh đưa em sang bên Tiểu Nguyễn. Hai đứa có gì chia sẻ sẽ đỡ buồn hơn."
Linh tròn mắt nhìn anh:
" Anh muốn đuổi em? Hay là anh ngại chị dâu?" Nói rồi cô quay sang Nguyên: " Xin hãy cưu mang em. Em hết sạch tiền rồi, thật đấy. Hãy cứ coi em như không khí. Anh chị có gì cứ tự nhiên. Em chỉ xin một góc nhỏ trong nhà thôi mà. Đừng bắt em gặp Tiểu Nguyễn. Cậu ấy sẽ trách mắng em là đồ ngu ngốc cho xem. Huống hồ anh ta còn là anh trai cậu ấy. Em sợ, với tính Tiểu Nguyễn thể nào cũng làm ầm lên mất".
Khang trừng mắt:
" Lẽ nào em còn chưa làm ầm lên sao? Đừng có lộn xộn chuyện nọ sang chuyện kia. Tối nay ở lại đây, sáng mai anh sẽ đưa em sang bên đấy sớm. Anh còn phải đi làm cả ngày. Không ai lo cho em được đâu. Ngoan, tốt nhất đừng có cãi lời anh. Tình yêu nào cũng có thể quên đi chỉ cần em có đủ tuyệt vọng. Giờ thì mang đống hành lý của em vào phòng sách nghỉ đi."
" Sao lại là phòng sách?"
" Sao với trăng cái gì. Chỗ đấy là tốt lắm rồi. Phòng ngủ của anh trừ vợ anh ra không ai được tới gần."
Ai oán nhìn Khang, Linh đành mặc xác số phận sắp đặt, mặc anh già sắp đặt, Linh kéo valy vào phòng sách theo hướng Khang chỉ. Cô phải ngủ thêm đã. Cô thật sự mệt, rất mệt, rất rất mệt.
Cầm chìa khoá xe, Khang nhìn Nguyên đầy âu yếm: " Anh xin lỗi vì đã làm hỏng mất ngày chủ nhật của em. Để anh đưa em về".
Nguyên gật đầu với anh rồi đứng dậy theo anh ra cửa. Dù mất một ngày chủ nhật của hai người nhưng cô vẫn thấy hơi vui vui. Vì hình như cô đang đi vào thế giới của anh, gặp gỡ những người bên cạnh anh và cô đã phần nào hiểu được con người anh. Giữa họ sẽ đi đến đâu khi đã có với nhau những cái nắm tay đầy tin tưởng?
Chương 7: Yêu Hà Nội. Yêu đến đau lòng.
Linh trở mình trên chiếc giường đơn trong phòng sách của Khang. Cô đã cố gắng nhưng không tài nào chợp mắt nổi. Cô cũng chẳng muốn khóc. Đôi mắt gấu trúc của cô đã ráo hoảnh, như chiếc khăn khô chẳng thể vắt nổi một giọt tình. Cô ngồi dậy, lục tìm Ipod, nghe đi nghe lại Je t’aime. Thảm thương, buồn khổ và cả cảm giác tủi nhục. Giọng nam trầm ấm ngân nga từng câu:
" Philadelphie, cette ville où tu vis
C'est si loin de chez moi
On s'écrit souvent
Mais à quoi tu penses vraiment ?
Tu ne sais pas me "je t'aime"
Moi je te l'écrirais quand même
Tu ne sais que me dire sans cesse "Girl I miss you"
Tu ne sais pas me "je t'aime"
Moi j'essaierais quand même "I love you"... Et toi ?
Do you love me too ? "
Một bài hát mà đã đẩy cuộc đời Sơn và cô lại với nhau. Cô từng thích biết bao cảm giác được nghiêng đầu tựa vai anh và nghe anh hát. Câu chuyện tình lãng mạn của nhân vật trong bài hát cũng giống như anh và cô. Một người ở Philadenphia, còn một người kia ngày ngày vẫn cảm nhận từng nụ cười và hơi thở ở bên đầu Paris xa cách. Nửa bán cầu, hai múi giờ khác biệt. Nhưng Sơn và cô chưa bao giờ than phiền về hai từ hối tiếc. Anh vẫn tranh thủ mỗi tháng qua Mỹ thăm cô một lần còn cô mỗi khi phải rời xa người mình yêu thì lại ôm chặt anh và oà khóc. Yêu xa có bao nhiêu là đau đớn. Nhưng chẳng phải họ đã cùng nhau bước qua?
Là khi nửa đêm cô tỉnh giấc nhìn vào màn hình bật sáng sẽ thấy anh cặm cụi làm việc. Là khi những chiếc tay với không thể vượt quá ra khỏi màn hình phía trước. Là khi giọng nói ấy thì thầm bên tai nhưng không tài nào cảm nhận được hơi thở ấm êm của người kia mang lại. Nhưng cô và anh đã cùng đi qua. Họ đã từng yêu nhau và tràn đầy tin tưởng. Chỉ là cô không thể ngờ tới có một ngày, tận mắt mình trông thấy một người con gái khác trong vòng tay anh nồng nàn.....
............
Khang cầm theo một đống đồ ăn bước vào trong căn hộ. Với tay bật công tắc điện, anh thấy Linh đang ngồi đeo Headsphone trên sofa.
" Ăn chút gì đi. Vịt quay Bắc Kinh mà em thích này."
" Ờ. Kệ em. Bao giờ đói em sẽ ăn. Lúc trên máy bay em có ăn một ít rồi."
Khang xoa mũi, nhìn cô bé trước mặt mình đầy thương xót.
" Có những chuyện em còn nhỏ không hiểu hết được. Cuộc sống luôn có những điều không ai giám nói trước. Chuyện đã rồi. Giờ em về đây thì hãy vui chơi thoải mái. Quên những gì của mấy ngày qua đi. "
" Ờ. "
Linh ngồi bó gối im lặng, Khang chẳng nói gì. Anh đi về phía bếp xắn tay áo sơ mi và cho cafe vào xay. Chẳng lâu sau, mang cafe đặt ...
Em mua vé đi Paris. Một chữ tiếng Pháp bẻ đôi cũng không biết. Rất khó khăn em mới tìm được đến đó. Nhưng đáp lại em là gì anh biết không?"
Giọng nói đầy sự ấm ức, có phần bi thương và đôi mắt đỏ hoe như sắp trực trào nước mắt. Song, Linh không ngừng lại. Cô vẫn kể tiếp câu chuyện của mình. Còn Khang và Nguyên đều chăm chú lắng nghe.
" Em gọi cho anh ta. Anh ta đúng là đồ con heo, đầu số ở Pháp mà anh ta cũng không hề để ý. Anh ta còn ngái ngủ : " Có chuyện gì vậy em?" . Khi em bảo là: " Anh yêu, anh mau dậy ra cửa xem em gửi gì cho anh này". Anh ta còn cáu với em. Anh ta cáu với em đấy, anh biết không? Anh ta dám bảo: " Em còn đi học, đừng gửi gì cho anh nữa. Anh đã nói với em bao lần là anh không thiếu gì cả." Lúc ấy em tủi thân gần như phát khóc, nhưng nghĩ tới việc mình đang ở đâu nên em vẫn nũng nịu nhắc anh ta ra mở cửa. Những giây phút sau đó, em vô cùng hối hận. Anh ta trong bộ dạng quần áo xộc xệch, thậm chí một nửa số cúc sơ mi chưa cài, đầu thì xù lên như cái tổ chim kền kền ấy. Câu đầu tiên anh ta nói với em là: " Sao lại là em?". Và khi cánh cửa chưa kịp đóng lại thì em thấy một người con gái quấn khăn tắm phát âm tiếng Anh theo kiểu âm Anh. Đại loại cô ta nói gì em không còn để ý được nữa. Em chỉ nghe thấy cô ta nói: " Anh yêu, vì đêm qua nên anh bị phạt làm đồ ăn sáng nay. Em đói lắm rồi." "
Nói đến đấy từng giọt nước mắt lăn dài trên má Linh. Cô không gằn lên từng câu một: " Sao anh ta lại chó chết và cặn bã thế hả anh? Anh nói đi, anh ta là anh em tốt của anh đấy. Anh ta còn là anh trai của Tiểu Nguyễn nữa. Em đã làm sai gì chứ? Hoá ra tình yêu của em không thể so được với thứ tìnhcảm rẻ tiền của anh ta đúng không?"
Buông tay Nguyên, Khang đứng lên tìm hộp khăn giấy mang ra cho Linh. Sau đó, anh nhìn cô xót xa và gặng hỏi: " Sau đó thì sao? Giờ em định thế nào?"
Mặt mũi lấm lem, Linh ngước mắt nhìn anh: " Còn sao nữa. Em chạy ra đường tìm taxi rồi dành những đồng tiền cuối cùng mua vé về Việt Nam. Trước khi đi em đã bảo với mẹ là đi thăm bạn ở Pháp. Em không thể về nhà được. Mà ở Paris cũng chẳng quen ai trừ cái con người cặn bã ấy. Giờ trong thẻ của em chẳng còn đủ tiền sống nổi hai ngày. Anh cưu mang em một lần này được không Bro? Em sẽ làm người giúp việc cho anh trong một tuần. Chỉ xin anh cho em tiền vé về lại Mĩ. Em nhớ ba mẹ em lắm. Em nhớ nhà em nữa. Sao cuộc đời lại khốn nạn thế không biết?"
...............
Nguyên thấy khó xử vô cùng. Cô không biết phải làm sao với tình huống này. Cô chỉ biết lặng nhìn cô gái trẻ kia than khóc, cũng như chờ đợi cách giải quyết của Khang. Anh đi về phía ban công phòng khách rồi châm cho mình một điếu thuốc. Phải một lúc lâu sau đó anh mới trở lại sofa. Cô chỉ thấy anh đang tìm trong danh bạ số điện thoại của một ai đó, chờ người bên kia nhấc máy anh cất tiếng:
" Linh đang ở chỗ anh. Uhm. Không sao cả. Thôi, tốt nhất để con bé bình tĩnh lại đã. Uhm."
Kết thúc cuộc gọi, Khang đưa mắt về phía Linh :
" Em nghỉ đi. Lát anh đưa em sang bên Tiểu Nguyễn. Hai đứa có gì chia sẻ sẽ đỡ buồn hơn."
Linh tròn mắt nhìn anh:
" Anh muốn đuổi em? Hay là anh ngại chị dâu?" Nói rồi cô quay sang Nguyên: " Xin hãy cưu mang em. Em hết sạch tiền rồi, thật đấy. Hãy cứ coi em như không khí. Anh chị có gì cứ tự nhiên. Em chỉ xin một góc nhỏ trong nhà thôi mà. Đừng bắt em gặp Tiểu Nguyễn. Cậu ấy sẽ trách mắng em là đồ ngu ngốc cho xem. Huống hồ anh ta còn là anh trai cậu ấy. Em sợ, với tính Tiểu Nguyễn thể nào cũng làm ầm lên mất".
Khang trừng mắt:
" Lẽ nào em còn chưa làm ầm lên sao? Đừng có lộn xộn chuyện nọ sang chuyện kia. Tối nay ở lại đây, sáng mai anh sẽ đưa em sang bên đấy sớm. Anh còn phải đi làm cả ngày. Không ai lo cho em được đâu. Ngoan, tốt nhất đừng có cãi lời anh. Tình yêu nào cũng có thể quên đi chỉ cần em có đủ tuyệt vọng. Giờ thì mang đống hành lý của em vào phòng sách nghỉ đi."
" Sao lại là phòng sách?"
" Sao với trăng cái gì. Chỗ đấy là tốt lắm rồi. Phòng ngủ của anh trừ vợ anh ra không ai được tới gần."
Ai oán nhìn Khang, Linh đành mặc xác số phận sắp đặt, mặc anh già sắp đặt, Linh kéo valy vào phòng sách theo hướng Khang chỉ. Cô phải ngủ thêm đã. Cô thật sự mệt, rất mệt, rất rất mệt.
Cầm chìa khoá xe, Khang nhìn Nguyên đầy âu yếm: " Anh xin lỗi vì đã làm hỏng mất ngày chủ nhật của em. Để anh đưa em về".
Nguyên gật đầu với anh rồi đứng dậy theo anh ra cửa. Dù mất một ngày chủ nhật của hai người nhưng cô vẫn thấy hơi vui vui. Vì hình như cô đang đi vào thế giới của anh, gặp gỡ những người bên cạnh anh và cô đã phần nào hiểu được con người anh. Giữa họ sẽ đi đến đâu khi đã có với nhau những cái nắm tay đầy tin tưởng?
Chương 7: Yêu Hà Nội. Yêu đến đau lòng.
Linh trở mình trên chiếc giường đơn trong phòng sách của Khang. Cô đã cố gắng nhưng không tài nào chợp mắt nổi. Cô cũng chẳng muốn khóc. Đôi mắt gấu trúc của cô đã ráo hoảnh, như chiếc khăn khô chẳng thể vắt nổi một giọt tình. Cô ngồi dậy, lục tìm Ipod, nghe đi nghe lại Je t’aime. Thảm thương, buồn khổ và cả cảm giác tủi nhục. Giọng nam trầm ấm ngân nga từng câu:
" Philadelphie, cette ville où tu vis
C'est si loin de chez moi
On s'écrit souvent
Mais à quoi tu penses vraiment ?
Tu ne sais pas me "je t'aime"
Moi je te l'écrirais quand même
Tu ne sais que me dire sans cesse "Girl I miss you"
Tu ne sais pas me "je t'aime"
Moi j'essaierais quand même "I love you"... Et toi ?
Do you love me too ? "
Một bài hát mà đã đẩy cuộc đời Sơn và cô lại với nhau. Cô từng thích biết bao cảm giác được nghiêng đầu tựa vai anh và nghe anh hát. Câu chuyện tình lãng mạn của nhân vật trong bài hát cũng giống như anh và cô. Một người ở Philadenphia, còn một người kia ngày ngày vẫn cảm nhận từng nụ cười và hơi thở ở bên đầu Paris xa cách. Nửa bán cầu, hai múi giờ khác biệt. Nhưng Sơn và cô chưa bao giờ than phiền về hai từ hối tiếc. Anh vẫn tranh thủ mỗi tháng qua Mỹ thăm cô một lần còn cô mỗi khi phải rời xa người mình yêu thì lại ôm chặt anh và oà khóc. Yêu xa có bao nhiêu là đau đớn. Nhưng chẳng phải họ đã cùng nhau bước qua?
Là khi nửa đêm cô tỉnh giấc nhìn vào màn hình bật sáng sẽ thấy anh cặm cụi làm việc. Là khi những chiếc tay với không thể vượt quá ra khỏi màn hình phía trước. Là khi giọng nói ấy thì thầm bên tai nhưng không tài nào cảm nhận được hơi thở ấm êm của người kia mang lại. Nhưng cô và anh đã cùng đi qua. Họ đã từng yêu nhau và tràn đầy tin tưởng. Chỉ là cô không thể ngờ tới có một ngày, tận mắt mình trông thấy một người con gái khác trong vòng tay anh nồng nàn.....
............
Khang cầm theo một đống đồ ăn bước vào trong căn hộ. Với tay bật công tắc điện, anh thấy Linh đang ngồi đeo Headsphone trên sofa.
" Ăn chút gì đi. Vịt quay Bắc Kinh mà em thích này."
" Ờ. Kệ em. Bao giờ đói em sẽ ăn. Lúc trên máy bay em có ăn một ít rồi."
Khang xoa mũi, nhìn cô bé trước mặt mình đầy thương xót.
" Có những chuyện em còn nhỏ không hiểu hết được. Cuộc sống luôn có những điều không ai giám nói trước. Chuyện đã rồi. Giờ em về đây thì hãy vui chơi thoải mái. Quên những gì của mấy ngày qua đi. "
" Ờ. "
Linh ngồi bó gối im lặng, Khang chẳng nói gì. Anh đi về phía bếp xắn tay áo sơ mi và cho cafe vào xay. Chẳng lâu sau, mang cafe đặt ...



