Đọc Truyện Teen - Lắng nghe nước mắt Full
nh " American. Thể loại mà em thích đó."
Nguyên quay sang nhìn Khang mỉm cười thật khẽ rồi: " Anh Khang thật biết đưa người ta vào lưới rối. Trước khi quen anh em thấy mình cũng không đến nỗi nào. Nhưng mỗi lần nói chuyện với anh, em cảm thấy mình trở thành ngốc đến tệ hại."
Vẫn chuyên tâm lái xe, khoé môi anh hơi chuyển động: " Phải vậy không? Vậy thì em cứ ngốc đi, để anh thông minh luôn cả phần của em là được rồi."
Mỗi một câu nói của Khang chứa biết bao ẩn ý. Nguyên không muốn tự mình đa tình, nhưng cô không thể lừa gạt trái tim mình thôi xao xuyến. Bất chợt, những ca từ của lắng nghe nước mắt vang lên. Là nhạc chuông của Khang.
" Buổi sáng hôm ấy thấy em chợt khóc
Rồi vội vàng lau thật nhanh nước mắt
Vẫn biết ta đã sai khi gặp nhau
Vì em đã có người yêu"
Cho xe chạy chậm lại, Khang rút điện thoại ra và nghe máy:
"Alo, Tôi là Khang, xin lỗi ai đấy ạ?"
Vì ngồi gần Khang, nên Nguyên có thể nghe thấy bên kia đầu dây là giọng của một cô gái, một cô gái đang khóc. Đưa mắt lơ đãng nhìn ra bên đường như muốn nói Nguyên không quan tâm đến việc đang diễn ra với Khang cùng cuộc gọi bất chợt vừa rồi. Chỉ là, từng câu nói của Khang có biết bao dỗ dành và biết bao là yêu thương tha thiết.
"Ừ. Đừng khóc nữa. Anh biết, anh biết rồi. Ngoan nào. Anh sẽ đến ngay. Không ai bỏ em cả."
Gác máy, trầm tư vài giây. Cả Nguyên và Khang cùng lên tiếng "anh" " em ". Có biết bao sự bối rối trong hoàn cảnh thế này. Cuối cùng, Khang nói: " Em nói trước đi."
Hai bàn tay Nguyên đan vào nhau, cố gắng bình tĩnh và nở một nụ cười đầy tươi tỉnh, Nguyên mở lời: " Nếu anh bận thì cứ để em xuống đây. Em có thể bắt taxi về cũng được. Anh không cần để ý đến em đâu. Thật đấy."
Khang không nói gì, anh vẫn chạy xe đều đều, chỉ cần qua một con phố nữa là sẽ tới nơi hai người định đến. Khang khẽ nhíu mày, không ai biết anh đang có rất nhiều điều suy nghĩ. Khàn giọng, Khang gọi tên cô rất nhỏ:
" Nguyên à. "
Nguyên dịu dàng nhìn anh rồi " Dạ" một tiếng.
" Anh xin lỗi. Để lần khác chúng mình đi xem phim được không? Một người em của anh vừa từ Mĩ về và không có ai thân thiết ở Hà Nội này cả. Nếu em không phiền có thể cùng anh đón em ấy được chứ?"
Nguyên lúng túng, cô cũng rất tò mò muốn biết người em mà anh nói là ai nhưng cô cũng sợ phải biết đáp án mà mình không muốn nhất. Cuối cùng cô vẫn khéo léo trả lời: " Em sợ như vậy thật sự không tiện."
Khang là một người vô cùng tinh tế. Giọng nói của cô đã mách bảo cho Khang biết những điều Nguyên đang thắc mắc. Anh nở một nụ cười rất lạnh lột tả hết những muộn phiền: " Không phải như em nghĩ đâu. Cô bé ấy là một người bạn nhỏ thân thiết của anh. Cả gia đình đều di cư và sống bên Mĩ. Có một vài chuyện anh cũng không biết phải nói thế nào cho em hiểu. Nhưng em hãy cứ đi cùng anh một chuyến được không?"
Nguyên chỉ biết đồng ý với anh.Dọc đường tới Nội Bài cô vẫn không khỏi khẩn trương và hồi hộp. Còn Khang suốt hơn một tiếng chạy xe từ nội thành ra sân bay, anh không nói một câu nào. Chỉ thỉnh thoảng cô thấy anh nhíu mày, tiếng nhạc phát ra trong xe cũng như trôi theo dòng cảm xúc của người lái. " Nếu anh gặp em từ đầu, sẽ không ai qua bể dâu. Nếu anh được sống từ đầu. Anh sẽ bên em như những ngày thơ ấu...". Tiếng nhạc ngừng lại cũng là lúc xe của Khang dừng trước cửa sân bay. Nguyên cùng Khang bước ra. Nơi đây, gió vô tâm táp vào mặt. Cô khẽ rùng mình. Buốt lạnh.
Từ xa, Nguyên thấy một cô gái dáng người bé nhỏ chạy về phía họ và ôm chầm lấy Khang rồi nức nở. Một cô gái còn rất trẻ, có lẽ là ít hơn hoặc bằng tuổi Nguyên. Bốt cao, váy dạ ngắn màu nâu. Áo choàng không cài khoá, để lộ rõ chiếc áo len trắng bên trong có hình chuột Mickey dễ thương. Không phải là một cô gái xinh đẹp nhưng thật sự nhìn rất đáng yêu. Chỉ là, đôi mắt của cô gái kia sưng húp, đỏ sọng và nước mắt không ngưng rơi xuống. Dù không biết cô gái ấy là ai, nhưng nhìn cô ấy khóc, Nguyên thấy rất đau lòng.
.....................
Đôi bàn tay ấm áp của Khang không ngừng vỗ về Linh. Giọng anh dỗ dành chan chứa tình thương, như một người anh đang cố gắng bảo vệ đứa em gái bé nhỏ của mình trước muôn vàn khó khăn và sóng gió.
" Không sao. Ngoan nào. Không khóc nữa. Anh thương, anh thương bé Nấm được chưa. Ở đây lạnh lắm, lên xe rồi khóc tiếp."
Linh lấy tay quệt ngang những dòng nước mắt đang rơi ra. Dù đã dằn lòng mình phải mạnh mẽ, nhưng không hiểu sao khi thấy Khang cô cứ mặc sức khóc, ước ao được anh che chở và đòi lại sự công bằng cho mình. Cô biết anh thương cô rất nhiều. Cô cũng chẳng còn chỗ nào để đi vì thế mới về nước và người đầu tiên cô nghĩ tới là anh. Bình tĩnh trở lại, lúc này cô mới quan sát bên cạnh Khang còn có một người nữa. Chị ấy rất đẹp. Có lẽ nào? Nhìn Nguyên, Linh ngượng ngùng:
" Chắc em lại làm kỳ đà phá vỡ chủ nhật của anh chị. Em xin lỗi anh trai, xin lỗi chị dâu".
Nghe Linh nói xong, Nguyên có biết bao phần xấu hổ, đang định giải thích thì Khang điềm nhiên như không kéo tay cô bé kia lôi vào ghế sau, cất đống hành lý rồi mở cửa ghế phụ như ý bảo Nguyên lên xe. Còn anh vào ghế lái và khởi động. Chiếc Audi từ từ rời khỏi Nội Bài. Không khí trên xe trở nên vô cùng ngột ngạt. Không ai nói với ai câu nào, chỉ có tiếng nấc lên của Linh. Khang không ngừng day một bên đầu vừa nhíu mày lại. Với hộp khăn giấy trước mặt, anh ném về sau cho Linh một cách không thương tiếc. Giọng anh có đôi phần tức giận:
" Khóc xong chưa? Khóc rồi thì nói đi, sao vô duyên vô cớ lại vác cái bộ dạng thảm hại này về gặp anh?"
Linh chu môi nũng nịu: " Em mệt lắm. Để em ngủ một lát. Em sẽ trình bày hết với anh nhưng không phải bây giờ. Được chứ?"
Khang không nói gì, coi như đồng ý với đề nghị của cô bé. Nguyên thì hững hờ nhìn ra phía con đường đang trôi vun vút về sau. Bất chợt, có một bàn tay nắm lấy tay cô. Bàn tay ấy có biết bao hơi ấm và sự chở che. Nguyên khẽ rút tay lại nhưng Khang dường như càng nắm chặt hơn, không cho cô từ chối. Vô tình họ nhìn nhau trong tích tắc. Nguyên đành để mặc tay mình uỷ khuất trong bàn tay anh, cô khẽ quay đầu về sau thì thấy Linh đã ngủ từ lúc nào không biết.
..........................
Khang chạy xe thẳng về căn hộ của mình. Đây cũng là lần đầu tiên Nguyên đặt chân đến không gian riêng tư của anh. Nếu không có cô gái nhỏ kia chắc là phải lâu lâu nữa cô mới biết đến sự tồn tại của nó.
Đưa hai người đẹp vào nhà, Khang để mặc khách được tự nhiên nhất. Anh vào bếp pha đồ uống cho hai người. Uống một hơi hết ly táo ép, Linh nhìn Khang rồi bắt đầu câu chuyện của cô:
" Em không còn chỗ nào để đi nữa. Thật sự đấy. Bro à. Hãy cưu mang em trong một tuần được chứ?"
Nhìn Khang dò hỏi, nhưng câu trả lời nhận được vẫn là sự im lặng của anh. Một tay anh đặt lên sofa một cách rất tự nhiên, còn một tay để dưới bàn nắm chặt tay Nguyên không chịu buông. Ánh mắt nheo lại nhìn về phía đối diện như nhắc nhở Linh cứ tiếp tục.
Linh chỉ vào cốc nước táo chưa động môi của Nguyên : " Có thể không chị dâu?"
Nguyên mỉm cười gật đầu. Làm một hơi nữa hết cốc nước, Linh chậm rãi thở ra nhìn về phía Khang tiếp tục.
" Em được nghỉ đông hai tuần, nhà trường đã thông báo lịch từ hai tháng trước. Em đã rất cố gắng để làm thêm kiếm tiền. Công việc có cực đến đâu em cũng chịu được. Em cũng xin ba mẹ thêm một khoản. Em chỉ muốn anh ấy được bất ngờ trước sự xuất hiện c...
Nguyên quay sang nhìn Khang mỉm cười thật khẽ rồi: " Anh Khang thật biết đưa người ta vào lưới rối. Trước khi quen anh em thấy mình cũng không đến nỗi nào. Nhưng mỗi lần nói chuyện với anh, em cảm thấy mình trở thành ngốc đến tệ hại."
Vẫn chuyên tâm lái xe, khoé môi anh hơi chuyển động: " Phải vậy không? Vậy thì em cứ ngốc đi, để anh thông minh luôn cả phần của em là được rồi."
Mỗi một câu nói của Khang chứa biết bao ẩn ý. Nguyên không muốn tự mình đa tình, nhưng cô không thể lừa gạt trái tim mình thôi xao xuyến. Bất chợt, những ca từ của lắng nghe nước mắt vang lên. Là nhạc chuông của Khang.
" Buổi sáng hôm ấy thấy em chợt khóc
Rồi vội vàng lau thật nhanh nước mắt
Vẫn biết ta đã sai khi gặp nhau
Vì em đã có người yêu"
Cho xe chạy chậm lại, Khang rút điện thoại ra và nghe máy:
"Alo, Tôi là Khang, xin lỗi ai đấy ạ?"
Vì ngồi gần Khang, nên Nguyên có thể nghe thấy bên kia đầu dây là giọng của một cô gái, một cô gái đang khóc. Đưa mắt lơ đãng nhìn ra bên đường như muốn nói Nguyên không quan tâm đến việc đang diễn ra với Khang cùng cuộc gọi bất chợt vừa rồi. Chỉ là, từng câu nói của Khang có biết bao dỗ dành và biết bao là yêu thương tha thiết.
"Ừ. Đừng khóc nữa. Anh biết, anh biết rồi. Ngoan nào. Anh sẽ đến ngay. Không ai bỏ em cả."
Gác máy, trầm tư vài giây. Cả Nguyên và Khang cùng lên tiếng "anh" " em ". Có biết bao sự bối rối trong hoàn cảnh thế này. Cuối cùng, Khang nói: " Em nói trước đi."
Hai bàn tay Nguyên đan vào nhau, cố gắng bình tĩnh và nở một nụ cười đầy tươi tỉnh, Nguyên mở lời: " Nếu anh bận thì cứ để em xuống đây. Em có thể bắt taxi về cũng được. Anh không cần để ý đến em đâu. Thật đấy."
Khang không nói gì, anh vẫn chạy xe đều đều, chỉ cần qua một con phố nữa là sẽ tới nơi hai người định đến. Khang khẽ nhíu mày, không ai biết anh đang có rất nhiều điều suy nghĩ. Khàn giọng, Khang gọi tên cô rất nhỏ:
" Nguyên à. "
Nguyên dịu dàng nhìn anh rồi " Dạ" một tiếng.
" Anh xin lỗi. Để lần khác chúng mình đi xem phim được không? Một người em của anh vừa từ Mĩ về và không có ai thân thiết ở Hà Nội này cả. Nếu em không phiền có thể cùng anh đón em ấy được chứ?"
Nguyên lúng túng, cô cũng rất tò mò muốn biết người em mà anh nói là ai nhưng cô cũng sợ phải biết đáp án mà mình không muốn nhất. Cuối cùng cô vẫn khéo léo trả lời: " Em sợ như vậy thật sự không tiện."
Khang là một người vô cùng tinh tế. Giọng nói của cô đã mách bảo cho Khang biết những điều Nguyên đang thắc mắc. Anh nở một nụ cười rất lạnh lột tả hết những muộn phiền: " Không phải như em nghĩ đâu. Cô bé ấy là một người bạn nhỏ thân thiết của anh. Cả gia đình đều di cư và sống bên Mĩ. Có một vài chuyện anh cũng không biết phải nói thế nào cho em hiểu. Nhưng em hãy cứ đi cùng anh một chuyến được không?"
Nguyên chỉ biết đồng ý với anh.Dọc đường tới Nội Bài cô vẫn không khỏi khẩn trương và hồi hộp. Còn Khang suốt hơn một tiếng chạy xe từ nội thành ra sân bay, anh không nói một câu nào. Chỉ thỉnh thoảng cô thấy anh nhíu mày, tiếng nhạc phát ra trong xe cũng như trôi theo dòng cảm xúc của người lái. " Nếu anh gặp em từ đầu, sẽ không ai qua bể dâu. Nếu anh được sống từ đầu. Anh sẽ bên em như những ngày thơ ấu...". Tiếng nhạc ngừng lại cũng là lúc xe của Khang dừng trước cửa sân bay. Nguyên cùng Khang bước ra. Nơi đây, gió vô tâm táp vào mặt. Cô khẽ rùng mình. Buốt lạnh.
Từ xa, Nguyên thấy một cô gái dáng người bé nhỏ chạy về phía họ và ôm chầm lấy Khang rồi nức nở. Một cô gái còn rất trẻ, có lẽ là ít hơn hoặc bằng tuổi Nguyên. Bốt cao, váy dạ ngắn màu nâu. Áo choàng không cài khoá, để lộ rõ chiếc áo len trắng bên trong có hình chuột Mickey dễ thương. Không phải là một cô gái xinh đẹp nhưng thật sự nhìn rất đáng yêu. Chỉ là, đôi mắt của cô gái kia sưng húp, đỏ sọng và nước mắt không ngưng rơi xuống. Dù không biết cô gái ấy là ai, nhưng nhìn cô ấy khóc, Nguyên thấy rất đau lòng.
.....................
Đôi bàn tay ấm áp của Khang không ngừng vỗ về Linh. Giọng anh dỗ dành chan chứa tình thương, như một người anh đang cố gắng bảo vệ đứa em gái bé nhỏ của mình trước muôn vàn khó khăn và sóng gió.
" Không sao. Ngoan nào. Không khóc nữa. Anh thương, anh thương bé Nấm được chưa. Ở đây lạnh lắm, lên xe rồi khóc tiếp."
Linh lấy tay quệt ngang những dòng nước mắt đang rơi ra. Dù đã dằn lòng mình phải mạnh mẽ, nhưng không hiểu sao khi thấy Khang cô cứ mặc sức khóc, ước ao được anh che chở và đòi lại sự công bằng cho mình. Cô biết anh thương cô rất nhiều. Cô cũng chẳng còn chỗ nào để đi vì thế mới về nước và người đầu tiên cô nghĩ tới là anh. Bình tĩnh trở lại, lúc này cô mới quan sát bên cạnh Khang còn có một người nữa. Chị ấy rất đẹp. Có lẽ nào? Nhìn Nguyên, Linh ngượng ngùng:
" Chắc em lại làm kỳ đà phá vỡ chủ nhật của anh chị. Em xin lỗi anh trai, xin lỗi chị dâu".
Nghe Linh nói xong, Nguyên có biết bao phần xấu hổ, đang định giải thích thì Khang điềm nhiên như không kéo tay cô bé kia lôi vào ghế sau, cất đống hành lý rồi mở cửa ghế phụ như ý bảo Nguyên lên xe. Còn anh vào ghế lái và khởi động. Chiếc Audi từ từ rời khỏi Nội Bài. Không khí trên xe trở nên vô cùng ngột ngạt. Không ai nói với ai câu nào, chỉ có tiếng nấc lên của Linh. Khang không ngừng day một bên đầu vừa nhíu mày lại. Với hộp khăn giấy trước mặt, anh ném về sau cho Linh một cách không thương tiếc. Giọng anh có đôi phần tức giận:
" Khóc xong chưa? Khóc rồi thì nói đi, sao vô duyên vô cớ lại vác cái bộ dạng thảm hại này về gặp anh?"
Linh chu môi nũng nịu: " Em mệt lắm. Để em ngủ một lát. Em sẽ trình bày hết với anh nhưng không phải bây giờ. Được chứ?"
Khang không nói gì, coi như đồng ý với đề nghị của cô bé. Nguyên thì hững hờ nhìn ra phía con đường đang trôi vun vút về sau. Bất chợt, có một bàn tay nắm lấy tay cô. Bàn tay ấy có biết bao hơi ấm và sự chở che. Nguyên khẽ rút tay lại nhưng Khang dường như càng nắm chặt hơn, không cho cô từ chối. Vô tình họ nhìn nhau trong tích tắc. Nguyên đành để mặc tay mình uỷ khuất trong bàn tay anh, cô khẽ quay đầu về sau thì thấy Linh đã ngủ từ lúc nào không biết.
..........................
Khang chạy xe thẳng về căn hộ của mình. Đây cũng là lần đầu tiên Nguyên đặt chân đến không gian riêng tư của anh. Nếu không có cô gái nhỏ kia chắc là phải lâu lâu nữa cô mới biết đến sự tồn tại của nó.
Đưa hai người đẹp vào nhà, Khang để mặc khách được tự nhiên nhất. Anh vào bếp pha đồ uống cho hai người. Uống một hơi hết ly táo ép, Linh nhìn Khang rồi bắt đầu câu chuyện của cô:
" Em không còn chỗ nào để đi nữa. Thật sự đấy. Bro à. Hãy cưu mang em trong một tuần được chứ?"
Nhìn Khang dò hỏi, nhưng câu trả lời nhận được vẫn là sự im lặng của anh. Một tay anh đặt lên sofa một cách rất tự nhiên, còn một tay để dưới bàn nắm chặt tay Nguyên không chịu buông. Ánh mắt nheo lại nhìn về phía đối diện như nhắc nhở Linh cứ tiếp tục.
Linh chỉ vào cốc nước táo chưa động môi của Nguyên : " Có thể không chị dâu?"
Nguyên mỉm cười gật đầu. Làm một hơi nữa hết cốc nước, Linh chậm rãi thở ra nhìn về phía Khang tiếp tục.
" Em được nghỉ đông hai tuần, nhà trường đã thông báo lịch từ hai tháng trước. Em đã rất cố gắng để làm thêm kiếm tiền. Công việc có cực đến đâu em cũng chịu được. Em cũng xin ba mẹ thêm một khoản. Em chỉ muốn anh ấy được bất ngờ trước sự xuất hiện c...



