Đọc Truyện Teen - Nhok ! Tôi yêu em...thật rồi Full
br />
" Xin lỗi, e cứ đến công ty trước đi, lát chị gọi tài xế chở đến sau cũng đc" Nó way sang nói zới Ngân Trúc.
" Cũng đc, e đi trước đây, chúc hai người vui vẻ"
Khương đưa nó ra wan café hôm wa, wan mà Khương đã tỏ tình với nó, và cũng chính là cái nơi con tim nó đập rồn ràng nhất khi nghĩ về Vương. Ko hiểu sao mỗi lân tới đây nó lại nhớ tới Vương, và lần này cũng ko ngoại lệ. Nó cứ mặc kệ Khương mà chỉ ngồi nhìn ra cửa sổ nơi có cánh đồng hoa mặt trời, nơi mà nò và Vương đã từng có rất nhiều kỉ niệm vui có, buồn có… Khương đã gọi nó rất nhiều nhưng hình như nó ko để ý tới, mãi tới khi Khương vỗ nhẹ vào vai nó, nó giật mình và nhin Khương.
" E đang nghĩ j à?" Khương nhẹ nhàng
" Ko có" Nó lạnh lùng
" Sao e suy tư vậy?"
" Ko có j, mà a muốn nói j thì nói nhanh đi tôi còn phải đến công ty" nó đáp nhanh
" Anh muốn nói là e nghĩ j về anh và sự việc hôm wa?"
" Chẳng j cả?" Nó đáp lạnh nhạt
" Ừm, hôm nay e rất đẹp"
" Cảm ơn, bây zờ tôi phải đi đây"
Nó đứng lên, bất giác trong wan vang lên một bản nhạc
Tại sao em chỉ yêu mỗi anh
Tại sao em lại chỉ nghĩ đến anh trongkhi e đang bên người khác
Tại sao em ko thể quên đc anh?
Nó dừng lại một lát rồi đi ra khỏi quán. Nó bắt đầu chạy, nó ko pít mình đang đi đâu, khi dừng lại nó mới biết là mình đã chạy đến cánh đồng hoa mặt trời.
Nó đi và dừng lại ở một chỗ, và nó nhìn thấy Vương và Nguyệt Anh đang cười đùa bên nhau. Có lẽ hai người đó không biết đến sự xuất hiện của nó. Nó lại bắt đầu chạy, chạy và chạy, trong lòng nó nhói đau không hiểu vì lí do j. Có lẽ nó đã thích Vương chăng? Không, không thể nào đáng lẽ Vương phải là người nó ghét nhất chứ sao lại là người nó thích được chứ, không lí nào nó nghĩ. Nó cứ chạy, chạy mãi, đến khi mệt nó mới dừng lại và thấy mình đang ở trong khu giải trí – nơi mà nó đã tưng tới rất nhiều lần( khu giải trí này là của nhà nó mà) và đã tới cùng với Vương. Nhắc tới Vương nó lại thấy lòng mình đau quặn. Người quản lí nhìn thấy nó cúi đầu xuống chào nó, nhưng nó ko thèm wan tâm, chỉ gật nhẹ. Người nó như ko còn một chút sức lực nào, nó như muốn ngã xuống. Cơ thể nó cố gắng chống cự nhưng lại ko đc rồi, nó đã ngã xuống trước mắt người quản lí khu giải trí.
Cháp 53
Trước khi ngất đi, nó đã kịp nhìn thấy người đã đỡ nó từ phía đằng sau, đó chính là Vương
" Chị tỉnh rồi sao?" Ngân Trúc hỏi
" Ừm! Chị đã ngất bao lâu vậy?"
" 5 tiếng, cả nhà rất lo cho chị nhất là lão gia đó"
" LÃO GIA? Làm sao lão gia biết được vậy?"
" Thế con nghĩ ta có thể để con đi một mình ngoài phố sao? Lúc nào theo con cũng là một đoàn vệ sĩ đó, co biết ko?’ Lão gia nói
Nó vội ngồi dậy lễ phép chào lão gia. Trong lòng nó nóng hẳn lên, ko pít lão gia có làm j Khương và Vương hay ko?
" Lão gia, xin người đừng làm j hai người đó"
" Con muốn nhắc tới ai đây?" Ba nó nói
" Đó là Vương và Khương" Nó đáp
" Thì ra là hai thằng nhóc đó, nếu như con chịu tiếp quản gia tài nhà họ Đoàn thì mọi điều con nói sẽ co hiệu lực" Lão gia nói
" Lão gia ép con"
Ta ko muốn nhưng nêu con ko suy nghĩ kĩ thì hai người đó sẽ ko còn đc gặp con nữa và gia đình họ sẽ ra sao thi con tự biết rồi đó" Lão gia nhắc nhở
" Con cần thời gian, trong thời gian con chưa trà lời thì xin lão gia đừng động đến hai người đó" Nó đáp lạnh lùng
" Được, ta hứa nhưng thời gian con suy nghĩ chỉ trong vòng 1 tháng thôi, nêu sau một tháng con ko cho ta câu trả lời xứng đáng thì con sẽ tự biết kết quả rồi đây"
" Vâng ạ"
" Mà hình như cả hai thằng đó đã đều thích con rồi đó, Khương thì đã nhận ra, thằng đó có lối suy nghĩ rất chín chắn, nếu ta ko nhầm thì hình như nó đã tỏ tình với con rồi đúng ko?? Còn V thì có lẽ là nó chưa nhận ra đâu, vừa nãy ta có hỏi nhưng mà nó chưa dám nhận"
" Ko đâu cái a chàng V kiêu ngạo đó ko thể nào thích con đc đâu, a ta đã có người anh ta yêu rồi"
" Ko, ta nhận ra điều đó khi nhìn cách nó chăm sóc con đó. Nhìn nó đắp khăn làm hạ sốt cho con, lau mặt rồi cầm tay con thì thầm j đó là ta đã pít rồi" Mẹ nó lên tiếng__ Nó còn xuống bếp nấu cháo cho con ăn đó. Cứ cái kiểu này thì chắc mấy ông bác sĩ và đầu bếp riêng của con chắc thất nghiệp mất…."
" Ko, ko có chuyện đó đâu, làm sao a ta có thể thích con đc???" Nó lớn tiếng phủ định nhưng trong lòng cảm thấy rất vui
" Nếu con ko tin thì coi lại cái băng mà chiếc camera đặt trong phòng con mà xem" Mẹ nó khẳng định
" Thôi mọi người ra ngoài đi, con cần nghỉ ngơi" Mặt nó lại trở về trạng thái lạnh như tiền
…..
Cả Vương và Khương cùng bước vào phòng nó lo lắng hỏi
" Cô/ em có sao ko, đỡ mệt chưa?"
" Sao cả hai người cùng ở đây zậy?"
" Tôi đưa cô về thì tất nhiên là tôi phải ở đây rồi. Mà sao cô làm j mà phải chạy nhanh như thế làm j? Báo hại cơ thể kiệt sức thế? Tôi chay theo mà con mệt"
" Kệ tôi, ai bắt anh chạy theo làm j? Sao ko ở bên Nguyệt Anh ý?"
Câu hỏi vặn của nó khiến Vương ngượng đỏ hết cả mặt…
"…" Vương im lặng
" Còn anh, sao lại ở đây?" Nó way sang lạnh nhạt hỏi Khương
" Anh đi theo e suốt từ lúc e ra khỏi wan mà, lúc nãy thấy Vương đưa e về nên anh đứng ngoài cửa chờ, nhưng mà anh thấy ko yên tâm lắm nên vào đây xem thử e nhưthế nào" Khương dịu dàng
" Tôi ko sao cả, hai anh về đi" Nó vẫn lạnh như tiền
" Vậy anh về nhé?" Khương vừa nói vừa bước ra cửa… Anh về nhé Ngân Trúc"
"Vâng ạ" Ngân Trúc đáp
" Còn anh sao ko về đi?" Nó lạnh nhạt hỏi Vương
" Tôi có chuyện với cô" Vương nhỏ nhẹ
" Chuyện j"
" Hôm đó tôi tát cô ở lớp là tôi sai, tội xin lỗi, liệu cô có thể tha lỗi cho tôi một lần ko?"
" Tôi ko pít, mà a tát tôi đâu phải chỉ có một lần đâu?"
Câu hỏi vặn của nó làm cho V sững người ra….
" Thì cô trả lời tôi đi, cô có tha lỗi cho tôi ko???"
" Tôi ko pít, a về đi" Nó làm mặt lạnh lùng nhưng trong lòng nó đang rất vui, thực ra là nó có jan j V đâu, có lẽ nó làm có thể là do V tát nó đã nhiều lần rồi hay vì nó làm việc này là vì nó đã thầm yêu V???
" Thật sự là cô ko thể tha thứ cho tôi sao, tôi đã giúp cô 2 lần rồi mà"
" Tôi ko pít, tôi cần thời gian để suy nghĩ, a về đi"
" Nếu tôi ko về thì sao???
" A đừng wen đây là nhà tôi, xin lỗi vì đã thất lễ" Nó nói rồi gọi vệ sĩ riêng của nó rà tiễn khách.
" Tôi thua cô rồi đó, nhưng tôi chắc chắn tôi và cô sẽ có một cuộc nói chuyện nữa nói về việc này" Vương khó chịu
….
V cùng Ngân Trúc đi ra ngoài cửa….
" E muốn nói chuyện với a đk ko??" Ngân Trúc nói nhỏ nhẹ
" Đc, bây zờ chúng ta đi đâu???" Vương dịu dàng. Có lẽ dào này V đã thay đổi rất nhiều từ cách ăn nói và cử chỉ hành động…
" Chúng ta ra vườn hoa nhà e ngồi nói chuyện nhé!" Ko hiểu sao nó với Ngân Trúc cùng là thánh nữ nhưng sao tính cách của hai đứa lại hoàn toàn khác nhau đến vậy… Ngân Trúc thì có ai chạm tới nó là coi như người đó vô phúc, nhất là khi Ngân Trúc ko vui thì ngày đó là ngày tận thế của người đó. Còn nó thì có đánh nó đến b...
" Xin lỗi, e cứ đến công ty trước đi, lát chị gọi tài xế chở đến sau cũng đc" Nó way sang nói zới Ngân Trúc.
" Cũng đc, e đi trước đây, chúc hai người vui vẻ"
Khương đưa nó ra wan café hôm wa, wan mà Khương đã tỏ tình với nó, và cũng chính là cái nơi con tim nó đập rồn ràng nhất khi nghĩ về Vương. Ko hiểu sao mỗi lân tới đây nó lại nhớ tới Vương, và lần này cũng ko ngoại lệ. Nó cứ mặc kệ Khương mà chỉ ngồi nhìn ra cửa sổ nơi có cánh đồng hoa mặt trời, nơi mà nò và Vương đã từng có rất nhiều kỉ niệm vui có, buồn có… Khương đã gọi nó rất nhiều nhưng hình như nó ko để ý tới, mãi tới khi Khương vỗ nhẹ vào vai nó, nó giật mình và nhin Khương.
" E đang nghĩ j à?" Khương nhẹ nhàng
" Ko có" Nó lạnh lùng
" Sao e suy tư vậy?"
" Ko có j, mà a muốn nói j thì nói nhanh đi tôi còn phải đến công ty" nó đáp nhanh
" Anh muốn nói là e nghĩ j về anh và sự việc hôm wa?"
" Chẳng j cả?" Nó đáp lạnh nhạt
" Ừm, hôm nay e rất đẹp"
" Cảm ơn, bây zờ tôi phải đi đây"
Nó đứng lên, bất giác trong wan vang lên một bản nhạc
Tại sao em chỉ yêu mỗi anh
Tại sao em lại chỉ nghĩ đến anh trongkhi e đang bên người khác
Tại sao em ko thể quên đc anh?
Nó dừng lại một lát rồi đi ra khỏi quán. Nó bắt đầu chạy, nó ko pít mình đang đi đâu, khi dừng lại nó mới biết là mình đã chạy đến cánh đồng hoa mặt trời.
Nó đi và dừng lại ở một chỗ, và nó nhìn thấy Vương và Nguyệt Anh đang cười đùa bên nhau. Có lẽ hai người đó không biết đến sự xuất hiện của nó. Nó lại bắt đầu chạy, chạy và chạy, trong lòng nó nhói đau không hiểu vì lí do j. Có lẽ nó đã thích Vương chăng? Không, không thể nào đáng lẽ Vương phải là người nó ghét nhất chứ sao lại là người nó thích được chứ, không lí nào nó nghĩ. Nó cứ chạy, chạy mãi, đến khi mệt nó mới dừng lại và thấy mình đang ở trong khu giải trí – nơi mà nó đã tưng tới rất nhiều lần( khu giải trí này là của nhà nó mà) và đã tới cùng với Vương. Nhắc tới Vương nó lại thấy lòng mình đau quặn. Người quản lí nhìn thấy nó cúi đầu xuống chào nó, nhưng nó ko thèm wan tâm, chỉ gật nhẹ. Người nó như ko còn một chút sức lực nào, nó như muốn ngã xuống. Cơ thể nó cố gắng chống cự nhưng lại ko đc rồi, nó đã ngã xuống trước mắt người quản lí khu giải trí.
Cháp 53
Trước khi ngất đi, nó đã kịp nhìn thấy người đã đỡ nó từ phía đằng sau, đó chính là Vương
" Chị tỉnh rồi sao?" Ngân Trúc hỏi
" Ừm! Chị đã ngất bao lâu vậy?"
" 5 tiếng, cả nhà rất lo cho chị nhất là lão gia đó"
" LÃO GIA? Làm sao lão gia biết được vậy?"
" Thế con nghĩ ta có thể để con đi một mình ngoài phố sao? Lúc nào theo con cũng là một đoàn vệ sĩ đó, co biết ko?’ Lão gia nói
Nó vội ngồi dậy lễ phép chào lão gia. Trong lòng nó nóng hẳn lên, ko pít lão gia có làm j Khương và Vương hay ko?
" Lão gia, xin người đừng làm j hai người đó"
" Con muốn nhắc tới ai đây?" Ba nó nói
" Đó là Vương và Khương" Nó đáp
" Thì ra là hai thằng nhóc đó, nếu như con chịu tiếp quản gia tài nhà họ Đoàn thì mọi điều con nói sẽ co hiệu lực" Lão gia nói
" Lão gia ép con"
Ta ko muốn nhưng nêu con ko suy nghĩ kĩ thì hai người đó sẽ ko còn đc gặp con nữa và gia đình họ sẽ ra sao thi con tự biết rồi đó" Lão gia nhắc nhở
" Con cần thời gian, trong thời gian con chưa trà lời thì xin lão gia đừng động đến hai người đó" Nó đáp lạnh lùng
" Được, ta hứa nhưng thời gian con suy nghĩ chỉ trong vòng 1 tháng thôi, nêu sau một tháng con ko cho ta câu trả lời xứng đáng thì con sẽ tự biết kết quả rồi đây"
" Vâng ạ"
" Mà hình như cả hai thằng đó đã đều thích con rồi đó, Khương thì đã nhận ra, thằng đó có lối suy nghĩ rất chín chắn, nếu ta ko nhầm thì hình như nó đã tỏ tình với con rồi đúng ko?? Còn V thì có lẽ là nó chưa nhận ra đâu, vừa nãy ta có hỏi nhưng mà nó chưa dám nhận"
" Ko đâu cái a chàng V kiêu ngạo đó ko thể nào thích con đc đâu, a ta đã có người anh ta yêu rồi"
" Ko, ta nhận ra điều đó khi nhìn cách nó chăm sóc con đó. Nhìn nó đắp khăn làm hạ sốt cho con, lau mặt rồi cầm tay con thì thầm j đó là ta đã pít rồi" Mẹ nó lên tiếng__ Nó còn xuống bếp nấu cháo cho con ăn đó. Cứ cái kiểu này thì chắc mấy ông bác sĩ và đầu bếp riêng của con chắc thất nghiệp mất…."
" Ko, ko có chuyện đó đâu, làm sao a ta có thể thích con đc???" Nó lớn tiếng phủ định nhưng trong lòng cảm thấy rất vui
" Nếu con ko tin thì coi lại cái băng mà chiếc camera đặt trong phòng con mà xem" Mẹ nó khẳng định
" Thôi mọi người ra ngoài đi, con cần nghỉ ngơi" Mặt nó lại trở về trạng thái lạnh như tiền
…..
Cả Vương và Khương cùng bước vào phòng nó lo lắng hỏi
" Cô/ em có sao ko, đỡ mệt chưa?"
" Sao cả hai người cùng ở đây zậy?"
" Tôi đưa cô về thì tất nhiên là tôi phải ở đây rồi. Mà sao cô làm j mà phải chạy nhanh như thế làm j? Báo hại cơ thể kiệt sức thế? Tôi chay theo mà con mệt"
" Kệ tôi, ai bắt anh chạy theo làm j? Sao ko ở bên Nguyệt Anh ý?"
Câu hỏi vặn của nó khiến Vương ngượng đỏ hết cả mặt…
"…" Vương im lặng
" Còn anh, sao lại ở đây?" Nó way sang lạnh nhạt hỏi Khương
" Anh đi theo e suốt từ lúc e ra khỏi wan mà, lúc nãy thấy Vương đưa e về nên anh đứng ngoài cửa chờ, nhưng mà anh thấy ko yên tâm lắm nên vào đây xem thử e nhưthế nào" Khương dịu dàng
" Tôi ko sao cả, hai anh về đi" Nó vẫn lạnh như tiền
" Vậy anh về nhé?" Khương vừa nói vừa bước ra cửa… Anh về nhé Ngân Trúc"
"Vâng ạ" Ngân Trúc đáp
" Còn anh sao ko về đi?" Nó lạnh nhạt hỏi Vương
" Tôi có chuyện với cô" Vương nhỏ nhẹ
" Chuyện j"
" Hôm đó tôi tát cô ở lớp là tôi sai, tội xin lỗi, liệu cô có thể tha lỗi cho tôi một lần ko?"
" Tôi ko pít, mà a tát tôi đâu phải chỉ có một lần đâu?"
Câu hỏi vặn của nó làm cho V sững người ra….
" Thì cô trả lời tôi đi, cô có tha lỗi cho tôi ko???"
" Tôi ko pít, a về đi" Nó làm mặt lạnh lùng nhưng trong lòng nó đang rất vui, thực ra là nó có jan j V đâu, có lẽ nó làm có thể là do V tát nó đã nhiều lần rồi hay vì nó làm việc này là vì nó đã thầm yêu V???
" Thật sự là cô ko thể tha thứ cho tôi sao, tôi đã giúp cô 2 lần rồi mà"
" Tôi ko pít, tôi cần thời gian để suy nghĩ, a về đi"
" Nếu tôi ko về thì sao???
" A đừng wen đây là nhà tôi, xin lỗi vì đã thất lễ" Nó nói rồi gọi vệ sĩ riêng của nó rà tiễn khách.
" Tôi thua cô rồi đó, nhưng tôi chắc chắn tôi và cô sẽ có một cuộc nói chuyện nữa nói về việc này" Vương khó chịu
….
V cùng Ngân Trúc đi ra ngoài cửa….
" E muốn nói chuyện với a đk ko??" Ngân Trúc nói nhỏ nhẹ
" Đc, bây zờ chúng ta đi đâu???" Vương dịu dàng. Có lẽ dào này V đã thay đổi rất nhiều từ cách ăn nói và cử chỉ hành động…
" Chúng ta ra vườn hoa nhà e ngồi nói chuyện nhé!" Ko hiểu sao nó với Ngân Trúc cùng là thánh nữ nhưng sao tính cách của hai đứa lại hoàn toàn khác nhau đến vậy… Ngân Trúc thì có ai chạm tới nó là coi như người đó vô phúc, nhất là khi Ngân Trúc ko vui thì ngày đó là ngày tận thế của người đó. Còn nó thì có đánh nó đến b...



