Đọc Truyện Teen - Oxford yêu thương Full
ngăn nắp. Một cây đèn có dáng vẻ rất nghệ thuật đặt ở góc phòng tỏa ra thứ ánh sáng màu vàng ấm áp. Chậu cây xanh nằm ở góc đối diện và giỏ hoa hồng nơi cửa sổ tạo nên một không khí sống động. Fernando kéo tay Kim vô bếp khoe "Bếp của anh nè! Sạch sẽ không?" làm Kim tự hỏi con trai độc thân mà ngăn nắp thì cần gì cưới vợ nữa. "Em có muốn xem phòng ngủ của anh không?", Fernando đề nghị. Kim gật đầu đi theo anh. Một cái giường tươm tất và quyến rũ như trong khách sạn nằm trong góc phòng, trên bàn ngủ Kim thấy hình gia đình Fernando. Fernando cầm khung hình lên, giới thiệu:
- Đây là cha mẹ anh Còn đây là thằng em trai tên Paolo và người chị gái Anna Maria.
Kim cười, nhận xét:
- Anh xấu nhất nhà!
Fernando trêu lại:
- Vậy mới xứng với em!
- Ai đây? - Kim chỉ hình một con mèo tuyệt đẹp treo trên đầu giường - Sao anh đặt hình nó trong phòng ngủ?
Fernando nhìn Kim, cười:
- À! Người yêu của anh đó! "Nàng" tên Lousiana, bình thường rất dịu dàng và dễ thương, nhưng lâu lâu nổi cơn điên hay cắn người đang vuốt ve mình một cách bất ngờ!
Nói xong Fernando ôm Kim vào lòng hôn: "Giống em y chang". Hai người bật cười và thầm tiếc sao không đến đây sớm hơn. Kim buột miệng khen: "Nhà anh ngăn nắp quá!". Fernando nháy mắt hóm hỉnh: "Bởi vậy lần đầu vô phòng em trong khu học xá, anh thấy ngộp thở như vào... một bãi rác!". Kim xấu hổ thật sự, cô đỏ mặt phát quạu lên: "Lại xài xể người ta nữa rồi!". Fernando cười lớn, nghe thật láu lĩnh.
- Ngồi yên ở đây xem tivi đi! - Fernando ra lệnh - Đừng đi lại, lục lọi lung tung nhe! Chờ anh một chút!
- Cho em phụ anh với! - Kim đề nghị.
Fernando lắc đầu cương quyết:
- Thôi, biết gì mà phụ! Em chỉ nấu được mì gói và chiên trứng thôi. À mà em còn thích ăn khoai tây chiên chấm cá hộp sốt cà không?
- Lại chọc quê người ta nữa rồi! - Kim bật cười nghĩ mình không còn gì để tự vệ - Lần đó em muốn làm món "fish and chips" đặc trưng của nước Anh. "Chips" thì dễ rồi, mua khoai tây đông lạnh về chiên, còn "fish" em loay hoay hoài không biết pha bột làm sao để bọc miếng cá lại chiên cho giòn. Rốt cuộc em ghét quá, khui cá hộp ra ăn phứt cho rồi. Dù sao cũng là "fish and chips".
Fernando cười lớn:
- Dân Anh chắc khóc thét lên nếu biết em biến cái món "fish and chips" đặc trưng của người ta theo kiểu này. Thôi, để hôm nào rảnh anh làm cho ăn!
Kim ngưỡng mộ:
- Anh biết nấu ăn sao? Con trai Việt Nam không biết đâu!
- Con gái Việt Nam cũng đâu có biết! - Fernando nhìn Kim ngụ ý - Không phải vậy sao?
- Anh đừng nhìn em rồi nghĩ ai cũng vậy - Kim quả thật rất ngượng - Phụ nữ Việt Nam nổi tiếng đảm đang, nấu ăn giỏi, hiền dịu...
Fernando nửa đùa nửa thật:
- Vậy em đúng là trường hợp cá biệt rồi. Em bừa bộn, không biết nấu ăn, lại còn đanh đá nữa!
- Đủ rồi nghe! - Kim cố cười nhưng mặt méo xệch - Thôi anh muốn nấu nướng gì đó thì làm một mình đi.
Kim bỏ lên phòng làm việc của Fernando, cô tò mò nhìn những bức tranh phong cảnh quê anh treo trên tường: "Nhà anh ở đâu bên Bồ Đào Nha?". Fernando trả lời vọng lên: "Lisbon! Đẹp lắm đó!". Kim tìm trên bảng đồ: "Nước của anh ở sát Tây Ban Nha, nơi người dân nổi tiếng có dòng máu nóng và "chịu chơi". Còn người Bồ Đào Nha như anh sao khô khan, khó chịu và lạnh lùng quá?". Ở dưới bếp, Fernando cười lớn:
- Hai nước tuy gần nhau nhưng cách nhau một dãy núi là khác xa nhau tính tình rồi. Mà người Bồ Đào Nha như anh nhìn vậy thôi chứ thật ra còn tình cảm và nồng nhiệt hơn ai hết. Em không thấy vậy sao?
Kim ngượng không thèm nói năng gì nữa, cô quay sang nhìn tủ sách của Fernando. Đa phần là sách về kinh tế học, tài chính, toán cao cấp..., những cuốn sách vĩ mô đọc muốn nhức đầu. Chợt Kim nhận ra vài cuốn tiểu thuyết nằm "sợ sệt" một góc. Thì ra anh cũng cố gắng lãng mạn một chút. Fernando đã dọn bàn ăn, anh cũng không cho Kim đụng tay vô.
- Ngon không? - Fernando hỏi.
- Anh làm gì mà không tốt chứ! - Kim thú nhận một cách châm chọc, miệng còn đang nhai nhồm nhoàm.
- Hôm nay anh không chuẩn bị trước đó. Nên làm gấp cho em ăn spaghetti - Fernando thích thú trước lời khen - Nếu không gấp thì còn ngon nữa! Ăn thêm đi, cho mau lớn!
Kim cáu:
- Hứ! Hình như anh luôn coi em là con nít hả?
- Dĩ nhiên! - Fernando ngừng ăn một phút, ngắm nghía Kim - Không thể nào tin nổi em hai mươi lăm rồi. Lần đầu gặp em trong phòng làm việc ở trường, em rên rỉ "Anh không tưởng tượng được em khổ sở thế nào đâu, em nhập học trễ...". Nhìn y như một cô bé học sinh cấp hai bơ vơ mới mười lăm tuổi.
- Hứ!
Rồi Kim chợt nhớ Mauricio hay gọi mình là Lolita, cô bất giác bật cười. Fernando âu yếm hỏi:
- Sao cười? Nghe khen trẻ thích hả?
- Thích cái gì? - Kim ngán ngẩm - Lúc nào cũng bị người ta coi thường. Tụi sinh viên năm nhất gặp em toàn gọi là "cô bé", đồ hỗn hào!
Fernando trêu:
- Tụinó đâu có biết em cũng "ghê gớm" lắm mới xin được học bổng qua đây phải không? Không những em có dáng vẻ trẻ con, thái độ và tính tình của em cũng "sáng nắng chiều mưa" y như một cô bé đang tuổi dậy thì!
Kim không thèm nói nữa, mặc kệ Fernando muốn trêu chọc sao cũng được. Cô vu vơ tự hỏi Lolita trong truyện bao nhiêu tuổi. Giờ này không biết Maurico đã về nhà chưa hay vẫn còn trong một câu lạc bộ đêm nào đó, đang lắc lư thân hình gợi cảm. Fernando đã đứng dậy dọn dẹp. Kim giả bộ đòi "Để em làm cho" nhưng khi anh bảo "Thôi! Ai lại bắt em rửa chén chứ, tội nghiệp lắm!", Kim khoái chí gật đầu chịu liền. Cô chúa ghét làm việc nhà. Cô mở tivi lên để mặc Fernando loay hoay. Ai bảo anh ta thích làm người giỏi giang. Một bộ phim hài lôi cuốn làm Kim bật cười *** nẻ. Cô hối Fernando: "Nhanh lên! Xem cái này vui lắm nè". Fernando ngồi xuống bên Kim, anh thỉnh thoảng liếc nhìn cô rồi mỉm cười lắc đầu trước vẻ vô tư của cô. Lúc hết phim, Kim nghĩ đã đến lúc ra về thì hốt hoảng nhận ra ba giờ sáng rồi.
- Khuya vậy sao anh không nhắc em! - Kim rốt rít lo ngại - Anh chở em về mau lên!
Fernando tỉnh bơ:
- Khuya cái gì? Gần sáng thì có! Lúc anh đến khu học xá thì đã mười giờ tối rồi. Em còn đủng đa đủng đỉnh đi tới đi lui trước mấy cái nhà hàng. Em nói bỏ quên chìa khóa, mà bây giờ em về khu học xá ai mở cửa cho em?
- Vậy bây giờ tính sao? - Kim mở to mắt lo ngại.
- Em làm gì sợ dữ vậy? - Fernando vẫn bình thản - Anh đâu có tống cổ em ra đường vào giờ này mà lo! Lỡ rồi, ở lại đây ngủ đi!
Kim kinh ngạc:
- Sao? Ngủ lại nhà anh hả?
- Làm gì nhìn anh ghê vậy! - Fernando phát quạu - Anh nói em ngủ lại nhà anh chứ đâu có bảo em ngủ với anh! Ai thèm làm gì em chứ! Đụng vô em mắc công bị qui vô tội lạm dụng trẻ vị thành niên!
Kim bối rối không biết làm sao. Fernando mở tủ lấy một bộ pyjama rồi đẩy cô vào nhà tắm. Anh bôi kem đánh răng lên một bàn chải mới, lấy khăn mặt mới đưa tận tay Kim rồi bỏ ra ngoài. Kim lúng túng với bộ đồ quá khổ nên cuối cùng quyết định chỉ mặc cái áo pyjama của Fernando đã dài gần đến gối. Cô đi ra, cúi gầm đầu khổ sở. Fernando bật cười trước vẻ e dè của Kim. Anh cố gắng xử sự đàng hoàng cho cô đỡ ngại: "Em nằm trên giường đi! Anh nằm dưới sàn cũng được. Trời cũng không lạnh lắm!". Fernando hôn nhẹ lên môi cô, Kim gượng cười leo lên giường trùm chăn kín mít. Gần hè, lò sưởi trung ương không chạy nữa nhưng ban đêm nhiệt độ xuống khá thấp. Kim trằn trọc một hồi rồi quyết định đề nghị:
- Thôi anh lên giường ngủ với em đi! Miễn anh không làm gì em là ...
- Đây là cha mẹ anh Còn đây là thằng em trai tên Paolo và người chị gái Anna Maria.
Kim cười, nhận xét:
- Anh xấu nhất nhà!
Fernando trêu lại:
- Vậy mới xứng với em!
- Ai đây? - Kim chỉ hình một con mèo tuyệt đẹp treo trên đầu giường - Sao anh đặt hình nó trong phòng ngủ?
Fernando nhìn Kim, cười:
- À! Người yêu của anh đó! "Nàng" tên Lousiana, bình thường rất dịu dàng và dễ thương, nhưng lâu lâu nổi cơn điên hay cắn người đang vuốt ve mình một cách bất ngờ!
Nói xong Fernando ôm Kim vào lòng hôn: "Giống em y chang". Hai người bật cười và thầm tiếc sao không đến đây sớm hơn. Kim buột miệng khen: "Nhà anh ngăn nắp quá!". Fernando nháy mắt hóm hỉnh: "Bởi vậy lần đầu vô phòng em trong khu học xá, anh thấy ngộp thở như vào... một bãi rác!". Kim xấu hổ thật sự, cô đỏ mặt phát quạu lên: "Lại xài xể người ta nữa rồi!". Fernando cười lớn, nghe thật láu lĩnh.
- Ngồi yên ở đây xem tivi đi! - Fernando ra lệnh - Đừng đi lại, lục lọi lung tung nhe! Chờ anh một chút!
- Cho em phụ anh với! - Kim đề nghị.
Fernando lắc đầu cương quyết:
- Thôi, biết gì mà phụ! Em chỉ nấu được mì gói và chiên trứng thôi. À mà em còn thích ăn khoai tây chiên chấm cá hộp sốt cà không?
- Lại chọc quê người ta nữa rồi! - Kim bật cười nghĩ mình không còn gì để tự vệ - Lần đó em muốn làm món "fish and chips" đặc trưng của nước Anh. "Chips" thì dễ rồi, mua khoai tây đông lạnh về chiên, còn "fish" em loay hoay hoài không biết pha bột làm sao để bọc miếng cá lại chiên cho giòn. Rốt cuộc em ghét quá, khui cá hộp ra ăn phứt cho rồi. Dù sao cũng là "fish and chips".
Fernando cười lớn:
- Dân Anh chắc khóc thét lên nếu biết em biến cái món "fish and chips" đặc trưng của người ta theo kiểu này. Thôi, để hôm nào rảnh anh làm cho ăn!
Kim ngưỡng mộ:
- Anh biết nấu ăn sao? Con trai Việt Nam không biết đâu!
- Con gái Việt Nam cũng đâu có biết! - Fernando nhìn Kim ngụ ý - Không phải vậy sao?
- Anh đừng nhìn em rồi nghĩ ai cũng vậy - Kim quả thật rất ngượng - Phụ nữ Việt Nam nổi tiếng đảm đang, nấu ăn giỏi, hiền dịu...
Fernando nửa đùa nửa thật:
- Vậy em đúng là trường hợp cá biệt rồi. Em bừa bộn, không biết nấu ăn, lại còn đanh đá nữa!
- Đủ rồi nghe! - Kim cố cười nhưng mặt méo xệch - Thôi anh muốn nấu nướng gì đó thì làm một mình đi.
Kim bỏ lên phòng làm việc của Fernando, cô tò mò nhìn những bức tranh phong cảnh quê anh treo trên tường: "Nhà anh ở đâu bên Bồ Đào Nha?". Fernando trả lời vọng lên: "Lisbon! Đẹp lắm đó!". Kim tìm trên bảng đồ: "Nước của anh ở sát Tây Ban Nha, nơi người dân nổi tiếng có dòng máu nóng và "chịu chơi". Còn người Bồ Đào Nha như anh sao khô khan, khó chịu và lạnh lùng quá?". Ở dưới bếp, Fernando cười lớn:
- Hai nước tuy gần nhau nhưng cách nhau một dãy núi là khác xa nhau tính tình rồi. Mà người Bồ Đào Nha như anh nhìn vậy thôi chứ thật ra còn tình cảm và nồng nhiệt hơn ai hết. Em không thấy vậy sao?
Kim ngượng không thèm nói năng gì nữa, cô quay sang nhìn tủ sách của Fernando. Đa phần là sách về kinh tế học, tài chính, toán cao cấp..., những cuốn sách vĩ mô đọc muốn nhức đầu. Chợt Kim nhận ra vài cuốn tiểu thuyết nằm "sợ sệt" một góc. Thì ra anh cũng cố gắng lãng mạn một chút. Fernando đã dọn bàn ăn, anh cũng không cho Kim đụng tay vô.
- Ngon không? - Fernando hỏi.
- Anh làm gì mà không tốt chứ! - Kim thú nhận một cách châm chọc, miệng còn đang nhai nhồm nhoàm.
- Hôm nay anh không chuẩn bị trước đó. Nên làm gấp cho em ăn spaghetti - Fernando thích thú trước lời khen - Nếu không gấp thì còn ngon nữa! Ăn thêm đi, cho mau lớn!
Kim cáu:
- Hứ! Hình như anh luôn coi em là con nít hả?
- Dĩ nhiên! - Fernando ngừng ăn một phút, ngắm nghía Kim - Không thể nào tin nổi em hai mươi lăm rồi. Lần đầu gặp em trong phòng làm việc ở trường, em rên rỉ "Anh không tưởng tượng được em khổ sở thế nào đâu, em nhập học trễ...". Nhìn y như một cô bé học sinh cấp hai bơ vơ mới mười lăm tuổi.
- Hứ!
Rồi Kim chợt nhớ Mauricio hay gọi mình là Lolita, cô bất giác bật cười. Fernando âu yếm hỏi:
- Sao cười? Nghe khen trẻ thích hả?
- Thích cái gì? - Kim ngán ngẩm - Lúc nào cũng bị người ta coi thường. Tụi sinh viên năm nhất gặp em toàn gọi là "cô bé", đồ hỗn hào!
Fernando trêu:
- Tụinó đâu có biết em cũng "ghê gớm" lắm mới xin được học bổng qua đây phải không? Không những em có dáng vẻ trẻ con, thái độ và tính tình của em cũng "sáng nắng chiều mưa" y như một cô bé đang tuổi dậy thì!
Kim không thèm nói nữa, mặc kệ Fernando muốn trêu chọc sao cũng được. Cô vu vơ tự hỏi Lolita trong truyện bao nhiêu tuổi. Giờ này không biết Maurico đã về nhà chưa hay vẫn còn trong một câu lạc bộ đêm nào đó, đang lắc lư thân hình gợi cảm. Fernando đã đứng dậy dọn dẹp. Kim giả bộ đòi "Để em làm cho" nhưng khi anh bảo "Thôi! Ai lại bắt em rửa chén chứ, tội nghiệp lắm!", Kim khoái chí gật đầu chịu liền. Cô chúa ghét làm việc nhà. Cô mở tivi lên để mặc Fernando loay hoay. Ai bảo anh ta thích làm người giỏi giang. Một bộ phim hài lôi cuốn làm Kim bật cười *** nẻ. Cô hối Fernando: "Nhanh lên! Xem cái này vui lắm nè". Fernando ngồi xuống bên Kim, anh thỉnh thoảng liếc nhìn cô rồi mỉm cười lắc đầu trước vẻ vô tư của cô. Lúc hết phim, Kim nghĩ đã đến lúc ra về thì hốt hoảng nhận ra ba giờ sáng rồi.
- Khuya vậy sao anh không nhắc em! - Kim rốt rít lo ngại - Anh chở em về mau lên!
Fernando tỉnh bơ:
- Khuya cái gì? Gần sáng thì có! Lúc anh đến khu học xá thì đã mười giờ tối rồi. Em còn đủng đa đủng đỉnh đi tới đi lui trước mấy cái nhà hàng. Em nói bỏ quên chìa khóa, mà bây giờ em về khu học xá ai mở cửa cho em?
- Vậy bây giờ tính sao? - Kim mở to mắt lo ngại.
- Em làm gì sợ dữ vậy? - Fernando vẫn bình thản - Anh đâu có tống cổ em ra đường vào giờ này mà lo! Lỡ rồi, ở lại đây ngủ đi!
Kim kinh ngạc:
- Sao? Ngủ lại nhà anh hả?
- Làm gì nhìn anh ghê vậy! - Fernando phát quạu - Anh nói em ngủ lại nhà anh chứ đâu có bảo em ngủ với anh! Ai thèm làm gì em chứ! Đụng vô em mắc công bị qui vô tội lạm dụng trẻ vị thành niên!
Kim bối rối không biết làm sao. Fernando mở tủ lấy một bộ pyjama rồi đẩy cô vào nhà tắm. Anh bôi kem đánh răng lên một bàn chải mới, lấy khăn mặt mới đưa tận tay Kim rồi bỏ ra ngoài. Kim lúng túng với bộ đồ quá khổ nên cuối cùng quyết định chỉ mặc cái áo pyjama của Fernando đã dài gần đến gối. Cô đi ra, cúi gầm đầu khổ sở. Fernando bật cười trước vẻ e dè của Kim. Anh cố gắng xử sự đàng hoàng cho cô đỡ ngại: "Em nằm trên giường đi! Anh nằm dưới sàn cũng được. Trời cũng không lạnh lắm!". Fernando hôn nhẹ lên môi cô, Kim gượng cười leo lên giường trùm chăn kín mít. Gần hè, lò sưởi trung ương không chạy nữa nhưng ban đêm nhiệt độ xuống khá thấp. Kim trằn trọc một hồi rồi quyết định đề nghị:
- Thôi anh lên giường ngủ với em đi! Miễn anh không làm gì em là ...



