Đọc Truyện Teen - Oxford yêu thương Full
cô một con búp bê nhỏ có dáng vẻ rụt rè dễ thương: "Tặng em nè! Anh đem từ bên Mỹ về đó. Nó giống em không?". Kim không thèm lấy, chỉ liếc mắt nhìn hờ hững làm Fernando cụt hứng. "Anh biết rồi, em chỉ thích tặng áo tắm hai mảnh thôi – Fernando nổi cơn ghen bóng gió – Mà người tặng phải tự tay ướm lên người em kìa!". Kim không đáp. Fernando buồn bã quay lưng bỏ về: "Thôi em làm bài tiếp đi!".
Fernando đi rồi Mauricio gõ cửa thò đầu vô lo lắng: "Fernando có la em nhiều vì tội thi rớt không?". Kim thở dài não ruột: "La cái gì, làm như em muốn vậy đó! Thôi chắc em đi ngủ đây, học hành gì nữa chứ!". Mauricio nhìn cô thương cảm: "Hay đi bơi đi, bơi về mệt sẽ ngủ ngon. Giờ em cũng ngủ không được đâu". Không đợi Mauricio năn nỉ lâu, Kim gật đầu cái rụp. Hai người chở nhau trên chiếc xe đạp đòn ngang đi lên hồ bơi. Mauricio tế nhị đi đường vòng tránh những đoạn vào trường có thể gặp phải "hung thần". Kim vừa thấy nước đã nhảy xuống bơi cật lực làm Mauricio phải bơi đuổi theo hùng hục. "Đi bơi với em xong rã rời cơ thể. Công nhận em bơi khoẻ thế, đúng là "máu lửa" – Mauricio chia tay Kim trước cửa phòng – Thôi anh vô "làm một giấc" đây". Em cũng ngủ đi nghe! Đừng nghĩ ngợi gì nhiều. Giá mà anh thi rớt vài môn cho em đừng bị thi lại môn này anh cũng cam lòng. Tội nghiệp quá!". Kim mỉm cười méo xệch, cô cảm động nắm tay Mauricio lí nhí: "Cảm ơn anh". Mauricio ôm cô vào lòng vỗ về: "Thôi ráng lên, Lolita! Dù em có rớt bao nhiêu môn, có trượt bằng Thạc sĩ đi chăng nữa anh vẫn luôn thích em".
Kim vào phòng gieo mình xuống giường, từng thớ thịt giãn ra nhưng đầu cô vẫn căng như sợi dây đàn. Kim ôm con búp bê bị hắt hủi vào lòng, thút thít: "Tội nghiệp! Tội nghiệp!". Giờ cô mới nhận ra con búp bê có mái tóc dài màu đen.
Sáng thứ hai, Kim nộp bài thi môn "Quản trị nhân sự quốc tế", bà giáo đọc tại chỗ, phỏng vấn cô mười lăm phút rồi bảo luôn: "Em được điểm A, tám mươi bốn phần trăm. Còn bài thi giữa học kỳ làm chung với nhóm em được bảy mươi phần trăm". Kim cười hạnh phúc cảm ơn bà, môn này cô không hề "nhờ vả" gì đến Fernando, anh cũng không giỏi làm nhân sự lắm đâu. Người gì mà nguyên tắc cứng ngắt thật đáng ghét. Ở phòng giáo vụ Kim rà lại điểm các môn khác: "Coi như mình chỉ còn thiếu nợ bài thi của ông Porno, à không, ông Portlock và cái luận văn tốt nghiệp nữa là xong". Luận văn làm với giáo sư Baddley, Kim thấy không có gì lo ngại vì cô đã làm chắc phần cốt lõi, chỉ "thêm mắm dặm muối" tìm số liệu và ví dụ trên internet cho hoàn thành mấy chục trang.
Kim muốn đến văn phòng gặp Fernando nhưng hơi ngại, cuối cùng cô đi vào thư viện tìm sách chuẩn bị tối nay bắt tay vào làm lại bài thi bị rớt. Kim bực bội rà thấy trênmáy vi tính tất cả sách cần thiết cho môn này đã bị mượn hết. Mùa thi đã qua, sao sách lại bị vét đến mức này? Kim chắc chỉ có cái đám sinh viên nước ngoài trong nhóm bị rớt của cô đang giữ số sách này. Kim gọi điện cho vài đứa và ngạc nhiên nhận ra bọn chúng vẫn còn đang xả hơi sau kỳ thi và chuẩn bị nghỉ hè. Thì ra không ai có ý định hai tháng sau thi lại như Kim, họ oải quá muốn năm sau học lại và lại gia nhập vào một nhóm nào đó. "Bọn họ không bị áp lực thời gian. Năm nay chưa xong thì còn năm sau – Kim ngao ngán - Chỉ có mình là phải xong hết trong một năm". Suy nghĩ mãi không biết ai đang giữ sách, Kim đánh bạo đến hỏi thủ thư. Cô thật tình kể hoàn cảnh của mình: "Tôi bắt buột phải thi trả nợ trong hai tháng nữa! Tôi cần gấp số sách này lắm. Cho tôi biết tên người nào đang giữ chúng, tôi sẽ đến xin mượn lại hoặc photo". Người thủ thư gõ vài động tác lên bàn phím và trả lời cho Kim: "Fernando Carvalho, hệ Nghiên cứu sinh".
Kim suy nghĩ nát óc cũng không hiểu vì sao Fernando lại làm như vậy. Anh muốn "giết" cô, triệt đường thi cử hay bắt cô phải quỵ luỵ mình. Giấu hết sách thì làm sao cô sống nổi. "Đồ độc ác!". Kim vừa lầm bầm vừa tìm đến phòng Fernando, định hỏi cho ra lẽ. Giống mọi lần, phòng anh không đóng kín và bóng tụi sinh viên nữ luôn chập chờn bên trong. Kim kiên nhẫn chờ mọi người ra hết mới rụt rè đẩy cửa bước vào. Fernando đang cúi xuống máy tính, mặc nghiêm trang và buồn bã.
- Chào anh! – Kim là ra vẻ khách sáo – Anh khoẻ không?
Fernando gượng cười, khách sáo không kém:
- À! Khoẻ, cảm ơn!
- Em đến để …
- Để xin lỗi anh phải không? – Fernando nhìn cô gợi ý.
Kim chưng hửng:
- Sao? Tại sao phải xin lỗi anh chứ?
- Vì em đã làm anh buồn – Fernando thiểu não – Anh mệt mỏi sắp chết rồi đây!
- Sắp chết mà lúc nào cũng có mấy cô sinh viên xinh đẹp bao vây hả?
Fernando rầu rĩ:
- Thôi, bao vây kiểu đó không ham! Em có điểm hết mấy môn thi rồi phải không? Trừ cái môn của ông Portlock ra, anh thấy em cũng có nhiều điểm khá lắm.
- Anh theo dõi em kỹ quá nhỉ? – Kim châm chọc.
- Anh định chiều nay đi làm về ghé qua khu học xá đưa sách cho em, nhưng giờ em đến đây rồi thì tiện thể em đem về luôn.
Fernando đứng dậy lục tủ lấy ra đống sách Kim đang cần. Hóa ra anh mượn số sách này cũng chỉ đơn giản là đưa cho cô "tự bơi" chứ không rắc rối như cô suy diễn. Kim hơi sượng vì đã nghĩ ngợi lung tung, cô cúi mặt không biết nói gì. Fernando có vẻ khá xa cách, anh đưa sách cho Kim xong thì quay trở lại bàn làm việc, cúi xuống máy tính vẻ chăm chú. Khuôn mặt nhìn nghiên của Fernando với cái sóng mũi cao rất nam tính làm Kim rộn lòng nhưng anh nghiêm nghị và lạnh lùng, không để ý gì đến Kim nữa, xem cô như một sinh viên bình thường nào đó đến xin tài liệu rồi đứng xớ rớ hoài không chịu đi ra.
- Em … - Kim ấp úng – Em nghĩ mình nên cảm ơn anh vì đã tặng con búp bê.
Không ngẩng đầu lên, Fernando lạnh lùng nói:
- Giờ mới cảm ơn hả? Không có gì!
Kim buồn bã chào:
- Thôi em về… Chúc anh làm việc tốt.
Đi ngang qua phòng giáo sư Baddley, Kim thấy xe lăn của ông từ trong chạy ra. Kim đứng lại chào, hỏi thăm ông đi Mỹ dự hội nghị có vui không. Giáo sư có vẻ ngạc nhiên hỏi lại: "Ủa, Fernando không kể gì cho em nghe sao? Tuần sau chúng tôi đi khoảng một tháng nữa. Có một dự án hợp tác rất thú vị". Vẻ mặt buồn buồn của Kim làm giáo sư quan tâm: "Em học hành sao rồi? Thi đậu hết không? Luận văn làm gần xong chưa? Sách gì ôm trên tay nhiều quá vậy?". Kim chậm rãi trả lời từng câu rồi chào ông bỏ đi. Giáo sư nhìn theo Kim, chép miệng, khẽ thở dài.
Ở bến xe bus, Kim tình cờ gặp Mauricio chạy xe đạp qua, anh cho biết mình lên trường gặp giáo sư đỡ đầu luận văn trước khi về Chilê nghĩ hè, mùa thu khai giảng năm học sau mới quay lại Oxford. "Sao em buồn quá vậy? – Mauricio quan tâm - Bộ bị Fernando la nữa hả?". Kim lắc đầu: "Anh ta không thèm la em nữa!". Mauricio thở dài, cầm tay Kim lên hôn: "Anh ta không la em cũng buồn hả? Vậy thôi em mê Fernando quá rồi còn chối hoài làm gì?". Kim không trả lời, cô buồn bã ngồi trên chiếc xe đòn ngang trong lòng Mauricio cho anh đạp xe chở về. Hơi thở ấm áp của Mauricio sau gáy làm Kim thấy đỡ cô đơn. Cô dựa vào cánh tay rắn chắc của Mauricio, miệng lẩm nhẩm hát: "May mà có anh, đời còn dễ thương…". Mauricio không hiểu, nhưng anh đang mỉm cười. Những vòng xe đạp dần trôi qua những con phố cổ, nắng nhạt dần sau lưng hai người, những vạt gió mùa hè phơn phớt thổi, tóc Kim nhè nhẹ đậu trên môi Mauricio.
Mấy ngày trong tuần trôi qua dài dằng dặc, Mauricio đã về Chilê, anh chia tay Kim bịn rịn làm cô phải trốn biệt trong phòng lúc taxi đến đón anh ra phi trường. Một nửa sinh viên trong khu học xá cũng nghỉ hè, căn nhà trống trải và vắng lặng nghe từng bước chân đi. Kim không biết l...
Fernando đi rồi Mauricio gõ cửa thò đầu vô lo lắng: "Fernando có la em nhiều vì tội thi rớt không?". Kim thở dài não ruột: "La cái gì, làm như em muốn vậy đó! Thôi chắc em đi ngủ đây, học hành gì nữa chứ!". Mauricio nhìn cô thương cảm: "Hay đi bơi đi, bơi về mệt sẽ ngủ ngon. Giờ em cũng ngủ không được đâu". Không đợi Mauricio năn nỉ lâu, Kim gật đầu cái rụp. Hai người chở nhau trên chiếc xe đạp đòn ngang đi lên hồ bơi. Mauricio tế nhị đi đường vòng tránh những đoạn vào trường có thể gặp phải "hung thần". Kim vừa thấy nước đã nhảy xuống bơi cật lực làm Mauricio phải bơi đuổi theo hùng hục. "Đi bơi với em xong rã rời cơ thể. Công nhận em bơi khoẻ thế, đúng là "máu lửa" – Mauricio chia tay Kim trước cửa phòng – Thôi anh vô "làm một giấc" đây". Em cũng ngủ đi nghe! Đừng nghĩ ngợi gì nhiều. Giá mà anh thi rớt vài môn cho em đừng bị thi lại môn này anh cũng cam lòng. Tội nghiệp quá!". Kim mỉm cười méo xệch, cô cảm động nắm tay Mauricio lí nhí: "Cảm ơn anh". Mauricio ôm cô vào lòng vỗ về: "Thôi ráng lên, Lolita! Dù em có rớt bao nhiêu môn, có trượt bằng Thạc sĩ đi chăng nữa anh vẫn luôn thích em".
Kim vào phòng gieo mình xuống giường, từng thớ thịt giãn ra nhưng đầu cô vẫn căng như sợi dây đàn. Kim ôm con búp bê bị hắt hủi vào lòng, thút thít: "Tội nghiệp! Tội nghiệp!". Giờ cô mới nhận ra con búp bê có mái tóc dài màu đen.
Sáng thứ hai, Kim nộp bài thi môn "Quản trị nhân sự quốc tế", bà giáo đọc tại chỗ, phỏng vấn cô mười lăm phút rồi bảo luôn: "Em được điểm A, tám mươi bốn phần trăm. Còn bài thi giữa học kỳ làm chung với nhóm em được bảy mươi phần trăm". Kim cười hạnh phúc cảm ơn bà, môn này cô không hề "nhờ vả" gì đến Fernando, anh cũng không giỏi làm nhân sự lắm đâu. Người gì mà nguyên tắc cứng ngắt thật đáng ghét. Ở phòng giáo vụ Kim rà lại điểm các môn khác: "Coi như mình chỉ còn thiếu nợ bài thi của ông Porno, à không, ông Portlock và cái luận văn tốt nghiệp nữa là xong". Luận văn làm với giáo sư Baddley, Kim thấy không có gì lo ngại vì cô đã làm chắc phần cốt lõi, chỉ "thêm mắm dặm muối" tìm số liệu và ví dụ trên internet cho hoàn thành mấy chục trang.
Kim muốn đến văn phòng gặp Fernando nhưng hơi ngại, cuối cùng cô đi vào thư viện tìm sách chuẩn bị tối nay bắt tay vào làm lại bài thi bị rớt. Kim bực bội rà thấy trênmáy vi tính tất cả sách cần thiết cho môn này đã bị mượn hết. Mùa thi đã qua, sao sách lại bị vét đến mức này? Kim chắc chỉ có cái đám sinh viên nước ngoài trong nhóm bị rớt của cô đang giữ số sách này. Kim gọi điện cho vài đứa và ngạc nhiên nhận ra bọn chúng vẫn còn đang xả hơi sau kỳ thi và chuẩn bị nghỉ hè. Thì ra không ai có ý định hai tháng sau thi lại như Kim, họ oải quá muốn năm sau học lại và lại gia nhập vào một nhóm nào đó. "Bọn họ không bị áp lực thời gian. Năm nay chưa xong thì còn năm sau – Kim ngao ngán - Chỉ có mình là phải xong hết trong một năm". Suy nghĩ mãi không biết ai đang giữ sách, Kim đánh bạo đến hỏi thủ thư. Cô thật tình kể hoàn cảnh của mình: "Tôi bắt buột phải thi trả nợ trong hai tháng nữa! Tôi cần gấp số sách này lắm. Cho tôi biết tên người nào đang giữ chúng, tôi sẽ đến xin mượn lại hoặc photo". Người thủ thư gõ vài động tác lên bàn phím và trả lời cho Kim: "Fernando Carvalho, hệ Nghiên cứu sinh".
Kim suy nghĩ nát óc cũng không hiểu vì sao Fernando lại làm như vậy. Anh muốn "giết" cô, triệt đường thi cử hay bắt cô phải quỵ luỵ mình. Giấu hết sách thì làm sao cô sống nổi. "Đồ độc ác!". Kim vừa lầm bầm vừa tìm đến phòng Fernando, định hỏi cho ra lẽ. Giống mọi lần, phòng anh không đóng kín và bóng tụi sinh viên nữ luôn chập chờn bên trong. Kim kiên nhẫn chờ mọi người ra hết mới rụt rè đẩy cửa bước vào. Fernando đang cúi xuống máy tính, mặc nghiêm trang và buồn bã.
- Chào anh! – Kim là ra vẻ khách sáo – Anh khoẻ không?
Fernando gượng cười, khách sáo không kém:
- À! Khoẻ, cảm ơn!
- Em đến để …
- Để xin lỗi anh phải không? – Fernando nhìn cô gợi ý.
Kim chưng hửng:
- Sao? Tại sao phải xin lỗi anh chứ?
- Vì em đã làm anh buồn – Fernando thiểu não – Anh mệt mỏi sắp chết rồi đây!
- Sắp chết mà lúc nào cũng có mấy cô sinh viên xinh đẹp bao vây hả?
Fernando rầu rĩ:
- Thôi, bao vây kiểu đó không ham! Em có điểm hết mấy môn thi rồi phải không? Trừ cái môn của ông Portlock ra, anh thấy em cũng có nhiều điểm khá lắm.
- Anh theo dõi em kỹ quá nhỉ? – Kim châm chọc.
- Anh định chiều nay đi làm về ghé qua khu học xá đưa sách cho em, nhưng giờ em đến đây rồi thì tiện thể em đem về luôn.
Fernando đứng dậy lục tủ lấy ra đống sách Kim đang cần. Hóa ra anh mượn số sách này cũng chỉ đơn giản là đưa cho cô "tự bơi" chứ không rắc rối như cô suy diễn. Kim hơi sượng vì đã nghĩ ngợi lung tung, cô cúi mặt không biết nói gì. Fernando có vẻ khá xa cách, anh đưa sách cho Kim xong thì quay trở lại bàn làm việc, cúi xuống máy tính vẻ chăm chú. Khuôn mặt nhìn nghiên của Fernando với cái sóng mũi cao rất nam tính làm Kim rộn lòng nhưng anh nghiêm nghị và lạnh lùng, không để ý gì đến Kim nữa, xem cô như một sinh viên bình thường nào đó đến xin tài liệu rồi đứng xớ rớ hoài không chịu đi ra.
- Em … - Kim ấp úng – Em nghĩ mình nên cảm ơn anh vì đã tặng con búp bê.
Không ngẩng đầu lên, Fernando lạnh lùng nói:
- Giờ mới cảm ơn hả? Không có gì!
Kim buồn bã chào:
- Thôi em về… Chúc anh làm việc tốt.
Đi ngang qua phòng giáo sư Baddley, Kim thấy xe lăn của ông từ trong chạy ra. Kim đứng lại chào, hỏi thăm ông đi Mỹ dự hội nghị có vui không. Giáo sư có vẻ ngạc nhiên hỏi lại: "Ủa, Fernando không kể gì cho em nghe sao? Tuần sau chúng tôi đi khoảng một tháng nữa. Có một dự án hợp tác rất thú vị". Vẻ mặt buồn buồn của Kim làm giáo sư quan tâm: "Em học hành sao rồi? Thi đậu hết không? Luận văn làm gần xong chưa? Sách gì ôm trên tay nhiều quá vậy?". Kim chậm rãi trả lời từng câu rồi chào ông bỏ đi. Giáo sư nhìn theo Kim, chép miệng, khẽ thở dài.
Ở bến xe bus, Kim tình cờ gặp Mauricio chạy xe đạp qua, anh cho biết mình lên trường gặp giáo sư đỡ đầu luận văn trước khi về Chilê nghĩ hè, mùa thu khai giảng năm học sau mới quay lại Oxford. "Sao em buồn quá vậy? – Mauricio quan tâm - Bộ bị Fernando la nữa hả?". Kim lắc đầu: "Anh ta không thèm la em nữa!". Mauricio thở dài, cầm tay Kim lên hôn: "Anh ta không la em cũng buồn hả? Vậy thôi em mê Fernando quá rồi còn chối hoài làm gì?". Kim không trả lời, cô buồn bã ngồi trên chiếc xe đòn ngang trong lòng Mauricio cho anh đạp xe chở về. Hơi thở ấm áp của Mauricio sau gáy làm Kim thấy đỡ cô đơn. Cô dựa vào cánh tay rắn chắc của Mauricio, miệng lẩm nhẩm hát: "May mà có anh, đời còn dễ thương…". Mauricio không hiểu, nhưng anh đang mỉm cười. Những vòng xe đạp dần trôi qua những con phố cổ, nắng nhạt dần sau lưng hai người, những vạt gió mùa hè phơn phớt thổi, tóc Kim nhè nhẹ đậu trên môi Mauricio.
Mấy ngày trong tuần trôi qua dài dằng dặc, Mauricio đã về Chilê, anh chia tay Kim bịn rịn làm cô phải trốn biệt trong phòng lúc taxi đến đón anh ra phi trường. Một nửa sinh viên trong khu học xá cũng nghỉ hè, căn nhà trống trải và vắng lặng nghe từng bước chân đi. Kim không biết l...



