Đọc Truyện Teen - Oxford yêu thương Full
được rồi. Anh nằm dưới sàn rủi bệnh em không gánh hết trách nhiệm đâu!
Cái giọng thỏ thẻ thật tình của Kim làm Fernando thấy tội nghiệp: "Em chắc không đó? - Anh cố không trêu chọc cô - Nhưng nằm chung rủi em có "bề gì" anh cũng không gánh hết được trách nhiệm đâu!". Kim bật cười, nằm xích vô nhường chỗ cho Fernando. Anh nhìn vẻ khép nép của Kim, phì cười hỏi: "Ở Việt Nam em chỉ biết học hành rồi đi làm để săn lùng học bổng thôi hả?". Kim lắc đầu: "Không hẳn! Em cũng biết yêu, cũng từng có vài bạn trai, nhưng dĩ nhiên là đến đó thôi!". Fernando cười lớn trước lời khai báo thật thà của Kim. Anh quay lưng lại, cố chừa một khoảng cách "an toàn" nhất định rồi buột miệng nhận xét: "Mấy anh chàng đó chắc bệnh hết rồi!". Kim không đáp, cô đang hồi hộp. Đột nhiên Fernando trở mình tìm bàn tay Kim nắm chặt lấy: "Em yên tâm ngủ đi! - anh mỉm cười trấn an - Anh hứa cũng sẽ ráng "bệnh" đêm nay". Kim cười *** nẻ "Cảm ơn nhe...", nhưng Fernando đã bịt miệng cô lại bằng một nụ hôn, anh thì thầm "Nhưng chỉ đêm nay thôi đó!"
Stress
Kim mệt mỏi với nhóm bạn làm bài thi môn của giáo sư Portlock. Họ không năng động, lại lười biếng và mất căn bản kinh khủng. Có người đến từ Brazil lạc hậu, có người dân Trung Mỹ hung hăng chưa nói đã gây, kẻ thì mất căn bản do nền giáo dục yếu kém như Roumania, kẻ thì nói tiếng Anh chẳng ai hiểu vì giọng Ấn Độ. Cả đám mỗi lần họp lại chẳng học hành được bao nhiêu mà toàn chỉ trích đổ vấy công việc cho nhau. Khối lượng bài thì thật đồ sộ mà nhịp độ làm việc cứ tà tà. Kim không dám kể với Fernando điều này, sợ anh trách cô không có tài lãnh đạo. Lãnh đạo sao nổi đội quân ô hợp? Mà có ai cho cô quyền lãnh đạo đâu. Anh bạn người Panama nói thẳng: "Việt Nam hả? Nghe lạ hoắc!". Cô bạn Roumania cười cầu tài: "Tôi không giỏi, ai muốn làm gì thì làm, giao tôi cái gì tôi làm cái đó, nhưng tôi không chắc làm tốt đâu nghe". Anh chàng Ấn Độ trọ trẹ mà cứ thích cho ý kiến, mỗi lần anh ta phát biểu là cả đám phải căng tai ra nghe, đến lúc hết kiên nhẫn anh bạn Panama hét lên: "Mày nói tiếng Anh dùm đi!". Quá ức, anh chàng Ấn Độ quát ầm lên: "Mày khôn tôn trọn tao! Tao đan nói tiếng An đó chứ! Mày tưởng chỉ có mìn mày mớ dán nổi nón hả? Mày muốn đán nhau khôn?". Thế là cả nhóm phải nhàu vô can ngăn. Những tiếng chửi thề đủ mọi ngôn ngữ xổ ra lung tung. Đôi lúc Kim cũng "thừa nước đục thả câu" buông ra một mớ từ rõ tục cho giảm stress. "Bạo loạn" được dàn xếp xong thì cũng hết học hành nổi. Kim chỉ mong nhóm mình vượt qua được môn này, dù điểm vớt cũng được. Kim đã thoả thuận với Fernando giữa họ không nên nói chuyện học hành của cô nữa, cô đã đủ sức để "bơi" một mình, vả lại Fernando lúc này quả rất bận. Anh đang chuẩn bị sang Mỹ dự hội nghị gì đó cùng giáo sư Baddley.
Khi Fernando từ Mỹ quay về sau một tuần hội nghị, nhóm của Kim đã thi xong môn "Xây dựng chiến lược kinh doanh" của ông Portlock. Cả đám không tiếc lời nguyền rủa ông thầy, thậm chí còn gọi trệch tên ông là giáo sư … Porno0 nữa. Ông cho cả đám bảy đứa rớt hết với lời kết luận: "Các người làm ăn không chuyên nghiệp gì cả. Tưởng thi theo nhóm là tui cho đậu sao? Hai tháng nữa tôi cho các người thi lại. Cũng đề tài này, mỗi người tự nộp bài cá nhân. Như vậy các người khỏi đổ thừa qua lại nữa!".
Fernando phone hẹn gặp Kim ở khu vườn sau khoa Kinh Tế, cô biết "sấm sét" sẽ nổ ra nên trốn không đến. Chắc hẳn anh giận điên lên vì Kim dám cho mình leo cây. Đến tối lúc cô đã ăn xong, đang cặm cụi làm bài thi "Quản trị nhân sự quốc tế" thì Fernando đến khu học xá. Khác với sự dự đoán của Kim, trông anh vẫn bình tĩnh dù đôi mắt nhìn cô nghiêm nghị như thường lệ. Fernando nhẹ nhành hỏi khithấy Kim có vẻ hốc hác:
- Em khoẻ không?
- Cũng bình thường – Kim trả lời cho qua.
- Anh đã thấy kết quả môn của giáo sư Portlock dán trên phòng giáo vụ - Fernando làm ra vẻ bình thản nhưng giọng anh lạnh lùng - Tại sao nhóm em lại bị rớt vậy?
- Mắc mớ gì đến anh? – Kim đã bắt đầu run.
- Em ăn nói với anh như vậy đó hả? – Fernando nhìn cô nghiêm khắc và buồn bã.
- Thì anh đã từng nói đừng trông đợi gì ở anh nữa mà! – Kim thút thít.
Fernando gằn giọng dù đã cố giữ bình tĩnh:
- Anh không nói như vậy, anh chỉ nói em đừng ỷ lại anh và hãy cố gắng tự đi bằng chính đôi chân của mình. Nhưng nếu em gặp khó khăn, anh luôn sẵn sàng giúp em. Sao em không hỏi.
- Em thấy không cần thiết, em đã làm phần của mình rất tốt, tại nhóm em toàn người nước ngoài nên ông Portlock "tàn sát dã man" như vậy. Giờ thì ổng bắt tụi em tự làm lại phần thi này một mình. Khối lượng công việc của bảy đứa, bài thi dài năm chục trang mà ổng bắt làm một mình!
Fernando ra lệnh:
- Một mình thì một mình! Em bắt buột phải vượt qua môn thi này vào đầu mùa thu trước khi em bảo vệ luận văn. Nếu không mục tiêu hoàn thành khoá Cao học trong một năm của em sẽ phá sản.
Kim nổi máu bướng lên:
- Phá sản thì thôi! Em đâu cần bằng cấp, em đã học đủ những gì cần học trong một năm ở đây. Người ta "phân biệt chủng tộc" thì em đành chịu chứ sao!
- Người ta càng phân biệt đối xử với mình bao nhiêu mình càng phải cố gắng nhiều hơn, sao lại đầu hàng dễ dàng như vậy? – Fernando bực bội – Anh thất vọng về em quá. Cứ tưởng người Việt Nam là một dân tộc anh hùng từng chiến thắng những kẻ thù mạnh hơn mình nhiều lần. Vậy mà…
Kim oải quá, la lên:
- Thôi đủ rồi! Anh đi đi!
- Tại sao anh phải đi khi bị em đuổi chứ? - Mặt Fernando đanh lại – Anh cứ ở lì đây thì em làm gì được anh?
- Em sẽ nguyền rủa anh!
- Thì kệ em chứ, miễn anh đạt được mục đích của mình. Em cũng phải học cách lì như vậy! Mặc kệ ông Portlock có muốn tàn sát em, miễn em thật vững, thật chuyên nghiệp, ông ta sẽ không là gì được em.
Kim mệt mỏi im lặng không nói nữa. Fernando có vẻ mủi lòng trước cô học trò tội nghiệp. Anh thấy mắt cô thâm quầng, mặt gầy thuỗng ra. Anh đến bên Kim, ôm cô vào lòng vỗ về: "Ráng lên em!". Kim thở dài: "Chán quá!" rồi đẩy Fernando ra. Cô đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, trời mùa hè nắng vẫn chưa tắt dù đã gần chín giờ tối. Bọn sinh viên dập dìu nằm ngồi la liệt trong vườn. Mấy đứa cười nói rổn rảng hẳn đã rảnh nợ. Đám bò lăn bò toài sách vở bề bộn trên cỏ chắc cũng thi lại vài môn.
Fernando ôm Kim từ phía sau, nhẹ nhàng hỏi:
- Em còn mấy môn chưa thi nữa?
- Hai – Kim lạnh lùng trả lời – Đã nộp bài một môn rồi, còn môn "Nhân sự" đang làm, đầu tuần sau hết hạn.
- Được không? – Fernando tỏ vẻ lo ngại.
Kim tự nhiên nổi đoá:
- Được là sao? Ai biết được là sao? Thì cũng làm hết sức mình thôi chứ ai biết được là sao?
Thấy Kim nổi khùng, Fernando phải "đánh trống lảng":
- Ai in dùm em bài thi trong lúc anh đi hội nghị bên Mỹ vậy? Không có anh, em xoay sở làm sao?
- Mauricio! Anh ta có máy in trong phòng.
- Mauricio? – Fernando hơi lên giọng – Anh ta có bị thi lại môn nào không?
- Không! Tại sao anh "trù" anh ta thi lại? Anh chàng có vẻ học hành tài tử đó đậu hết, thậm chí còn có điểm cao nữa, toàn điểm A và điểm B, từ bảy mươi phần trăm trở lên thôi. Học Nông Nghiệp sướng thật! Toàn là thầy hiền lành. Còn mấy cha Kinh Tế toàn là đồ "cà chớn cà cháo", cỡ ông "Porno" không thì giết người ta hết còn gì!
Fernando cố nén cười thấy Kim lên cơn văng tục tùm lum. Anh biết cô đang bị stress hành hạ. Fernando hôn lên tóc Kim rồi đưa cho ...
Cái giọng thỏ thẻ thật tình của Kim làm Fernando thấy tội nghiệp: "Em chắc không đó? - Anh cố không trêu chọc cô - Nhưng nằm chung rủi em có "bề gì" anh cũng không gánh hết được trách nhiệm đâu!". Kim bật cười, nằm xích vô nhường chỗ cho Fernando. Anh nhìn vẻ khép nép của Kim, phì cười hỏi: "Ở Việt Nam em chỉ biết học hành rồi đi làm để săn lùng học bổng thôi hả?". Kim lắc đầu: "Không hẳn! Em cũng biết yêu, cũng từng có vài bạn trai, nhưng dĩ nhiên là đến đó thôi!". Fernando cười lớn trước lời khai báo thật thà của Kim. Anh quay lưng lại, cố chừa một khoảng cách "an toàn" nhất định rồi buột miệng nhận xét: "Mấy anh chàng đó chắc bệnh hết rồi!". Kim không đáp, cô đang hồi hộp. Đột nhiên Fernando trở mình tìm bàn tay Kim nắm chặt lấy: "Em yên tâm ngủ đi! - anh mỉm cười trấn an - Anh hứa cũng sẽ ráng "bệnh" đêm nay". Kim cười *** nẻ "Cảm ơn nhe...", nhưng Fernando đã bịt miệng cô lại bằng một nụ hôn, anh thì thầm "Nhưng chỉ đêm nay thôi đó!"
Stress
Kim mệt mỏi với nhóm bạn làm bài thi môn của giáo sư Portlock. Họ không năng động, lại lười biếng và mất căn bản kinh khủng. Có người đến từ Brazil lạc hậu, có người dân Trung Mỹ hung hăng chưa nói đã gây, kẻ thì mất căn bản do nền giáo dục yếu kém như Roumania, kẻ thì nói tiếng Anh chẳng ai hiểu vì giọng Ấn Độ. Cả đám mỗi lần họp lại chẳng học hành được bao nhiêu mà toàn chỉ trích đổ vấy công việc cho nhau. Khối lượng bài thì thật đồ sộ mà nhịp độ làm việc cứ tà tà. Kim không dám kể với Fernando điều này, sợ anh trách cô không có tài lãnh đạo. Lãnh đạo sao nổi đội quân ô hợp? Mà có ai cho cô quyền lãnh đạo đâu. Anh bạn người Panama nói thẳng: "Việt Nam hả? Nghe lạ hoắc!". Cô bạn Roumania cười cầu tài: "Tôi không giỏi, ai muốn làm gì thì làm, giao tôi cái gì tôi làm cái đó, nhưng tôi không chắc làm tốt đâu nghe". Anh chàng Ấn Độ trọ trẹ mà cứ thích cho ý kiến, mỗi lần anh ta phát biểu là cả đám phải căng tai ra nghe, đến lúc hết kiên nhẫn anh bạn Panama hét lên: "Mày nói tiếng Anh dùm đi!". Quá ức, anh chàng Ấn Độ quát ầm lên: "Mày khôn tôn trọn tao! Tao đan nói tiếng An đó chứ! Mày tưởng chỉ có mìn mày mớ dán nổi nón hả? Mày muốn đán nhau khôn?". Thế là cả nhóm phải nhàu vô can ngăn. Những tiếng chửi thề đủ mọi ngôn ngữ xổ ra lung tung. Đôi lúc Kim cũng "thừa nước đục thả câu" buông ra một mớ từ rõ tục cho giảm stress. "Bạo loạn" được dàn xếp xong thì cũng hết học hành nổi. Kim chỉ mong nhóm mình vượt qua được môn này, dù điểm vớt cũng được. Kim đã thoả thuận với Fernando giữa họ không nên nói chuyện học hành của cô nữa, cô đã đủ sức để "bơi" một mình, vả lại Fernando lúc này quả rất bận. Anh đang chuẩn bị sang Mỹ dự hội nghị gì đó cùng giáo sư Baddley.
Khi Fernando từ Mỹ quay về sau một tuần hội nghị, nhóm của Kim đã thi xong môn "Xây dựng chiến lược kinh doanh" của ông Portlock. Cả đám không tiếc lời nguyền rủa ông thầy, thậm chí còn gọi trệch tên ông là giáo sư … Porno0 nữa. Ông cho cả đám bảy đứa rớt hết với lời kết luận: "Các người làm ăn không chuyên nghiệp gì cả. Tưởng thi theo nhóm là tui cho đậu sao? Hai tháng nữa tôi cho các người thi lại. Cũng đề tài này, mỗi người tự nộp bài cá nhân. Như vậy các người khỏi đổ thừa qua lại nữa!".
Fernando phone hẹn gặp Kim ở khu vườn sau khoa Kinh Tế, cô biết "sấm sét" sẽ nổ ra nên trốn không đến. Chắc hẳn anh giận điên lên vì Kim dám cho mình leo cây. Đến tối lúc cô đã ăn xong, đang cặm cụi làm bài thi "Quản trị nhân sự quốc tế" thì Fernando đến khu học xá. Khác với sự dự đoán của Kim, trông anh vẫn bình tĩnh dù đôi mắt nhìn cô nghiêm nghị như thường lệ. Fernando nhẹ nhành hỏi khithấy Kim có vẻ hốc hác:
- Em khoẻ không?
- Cũng bình thường – Kim trả lời cho qua.
- Anh đã thấy kết quả môn của giáo sư Portlock dán trên phòng giáo vụ - Fernando làm ra vẻ bình thản nhưng giọng anh lạnh lùng - Tại sao nhóm em lại bị rớt vậy?
- Mắc mớ gì đến anh? – Kim đã bắt đầu run.
- Em ăn nói với anh như vậy đó hả? – Fernando nhìn cô nghiêm khắc và buồn bã.
- Thì anh đã từng nói đừng trông đợi gì ở anh nữa mà! – Kim thút thít.
Fernando gằn giọng dù đã cố giữ bình tĩnh:
- Anh không nói như vậy, anh chỉ nói em đừng ỷ lại anh và hãy cố gắng tự đi bằng chính đôi chân của mình. Nhưng nếu em gặp khó khăn, anh luôn sẵn sàng giúp em. Sao em không hỏi.
- Em thấy không cần thiết, em đã làm phần của mình rất tốt, tại nhóm em toàn người nước ngoài nên ông Portlock "tàn sát dã man" như vậy. Giờ thì ổng bắt tụi em tự làm lại phần thi này một mình. Khối lượng công việc của bảy đứa, bài thi dài năm chục trang mà ổng bắt làm một mình!
Fernando ra lệnh:
- Một mình thì một mình! Em bắt buột phải vượt qua môn thi này vào đầu mùa thu trước khi em bảo vệ luận văn. Nếu không mục tiêu hoàn thành khoá Cao học trong một năm của em sẽ phá sản.
Kim nổi máu bướng lên:
- Phá sản thì thôi! Em đâu cần bằng cấp, em đã học đủ những gì cần học trong một năm ở đây. Người ta "phân biệt chủng tộc" thì em đành chịu chứ sao!
- Người ta càng phân biệt đối xử với mình bao nhiêu mình càng phải cố gắng nhiều hơn, sao lại đầu hàng dễ dàng như vậy? – Fernando bực bội – Anh thất vọng về em quá. Cứ tưởng người Việt Nam là một dân tộc anh hùng từng chiến thắng những kẻ thù mạnh hơn mình nhiều lần. Vậy mà…
Kim oải quá, la lên:
- Thôi đủ rồi! Anh đi đi!
- Tại sao anh phải đi khi bị em đuổi chứ? - Mặt Fernando đanh lại – Anh cứ ở lì đây thì em làm gì được anh?
- Em sẽ nguyền rủa anh!
- Thì kệ em chứ, miễn anh đạt được mục đích của mình. Em cũng phải học cách lì như vậy! Mặc kệ ông Portlock có muốn tàn sát em, miễn em thật vững, thật chuyên nghiệp, ông ta sẽ không là gì được em.
Kim mệt mỏi im lặng không nói nữa. Fernando có vẻ mủi lòng trước cô học trò tội nghiệp. Anh thấy mắt cô thâm quầng, mặt gầy thuỗng ra. Anh đến bên Kim, ôm cô vào lòng vỗ về: "Ráng lên em!". Kim thở dài: "Chán quá!" rồi đẩy Fernando ra. Cô đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, trời mùa hè nắng vẫn chưa tắt dù đã gần chín giờ tối. Bọn sinh viên dập dìu nằm ngồi la liệt trong vườn. Mấy đứa cười nói rổn rảng hẳn đã rảnh nợ. Đám bò lăn bò toài sách vở bề bộn trên cỏ chắc cũng thi lại vài môn.
Fernando ôm Kim từ phía sau, nhẹ nhàng hỏi:
- Em còn mấy môn chưa thi nữa?
- Hai – Kim lạnh lùng trả lời – Đã nộp bài một môn rồi, còn môn "Nhân sự" đang làm, đầu tuần sau hết hạn.
- Được không? – Fernando tỏ vẻ lo ngại.
Kim tự nhiên nổi đoá:
- Được là sao? Ai biết được là sao? Thì cũng làm hết sức mình thôi chứ ai biết được là sao?
Thấy Kim nổi khùng, Fernando phải "đánh trống lảng":
- Ai in dùm em bài thi trong lúc anh đi hội nghị bên Mỹ vậy? Không có anh, em xoay sở làm sao?
- Mauricio! Anh ta có máy in trong phòng.
- Mauricio? – Fernando hơi lên giọng – Anh ta có bị thi lại môn nào không?
- Không! Tại sao anh "trù" anh ta thi lại? Anh chàng có vẻ học hành tài tử đó đậu hết, thậm chí còn có điểm cao nữa, toàn điểm A và điểm B, từ bảy mươi phần trăm trở lên thôi. Học Nông Nghiệp sướng thật! Toàn là thầy hiền lành. Còn mấy cha Kinh Tế toàn là đồ "cà chớn cà cháo", cỡ ông "Porno" không thì giết người ta hết còn gì!
Fernando cố nén cười thấy Kim lên cơn văng tục tùm lum. Anh biết cô đang bị stress hành hạ. Fernando hôn lên tóc Kim rồi đưa cho ...



