Đọc Truyện Teen - Thiên đường mùa hè Full
. Tôi cũng ngửi thấy giống như anh Steven. Mùi "cỏ". " Là cỏ" - tôi la toáng lên. Tôi muốn là người đầu tiên nói ra điều đó, đẻ chứng minh cho mọi người thấy tôi nhạy bén và hiểu biết đến thế nào.
"Không đời nào" - Jeremiah lắc đầu quầy quậy.
Anh Conrad bỏ tai nghe ra, bình thản nói: "Belly nói đúng. Là "cỏ" đấy"
Anh Steven ấn nút pause sau đó quay sang nhìn tôi đầy nghi hoặc: "Làm sao em biết được "cỏ" mùi như thế nào hả Belly?"
"Bởi vì, thưa ngài Steven, tôi hút chúng suốt, Được chưa?" - tôi rất ghét mỗi khi anh ấy tỏ cái thói bề trên ra với tôi, nhất là trước mật anh Conrad và Jeremiah.Nó khiến tôi có cảm giác anh ấy đang cố tình muốn dìm hàng tôi trước mặt bọn họ .
"Có phải mùi từ trên gác xuống không?" - anh Steven lờ đi không thèm chấp.
"Của mẹ mình đấy" - anh Conrad lại đeo tai nghe lên - "Vì đợt hoá trị"
Jeremiah không hề đoán ra, tôi có thể nhận thấy rõ điều đó. Cậu ấy không nói gì hết, nhưng nét mặt lộ rõ vẻ bối rối và có phần đau đớn. Cậu ấy cứ đứng đơ một chỗ, đưa tay lên gãi gáy, mắt nhìn xa xăm một cách vô định. Anh Steven và tôi quay sang nhìn nhau. Thật là ngại, mỗi khi nhắc tới căn bệnh ung thư của cô Susannah là hai anh em bọn tôi lại hành động như hai kẻ ngoài cuộc.Bọn tôi không biết phải nói gì cho phải nên tốt nhất là giữ im lặng. Và giả vờ như điều này không hề xảy ra, giống như cách Jeremiah đang làm.
Mẹ thì không thế. Luôn tỏ ra bình tĩnh trước mọi chuyện. Cô Susannah nói mẹ khiến cô cảm thấy thoải mái, không giống như một người bệnh. Đó là biệt tài của mẹ, luôn khiến cho người khác cảm thấy thoải mái. An toàn. Như thể chỉ cần có mẹ ở đó, không chuyện gì xấu có thể xảy ra.
Một lát sau, hai mẹ đi xuống nhà, vừa đi vừa khúc khích cười như hai cô gái tuổi teen mới lén uống trộm rượu của bố mẹ. Xem ra mẹ cũng tham gia vào phi vụ hút hít lần này cùmg cô Susannah.
Anh Steven và tôi quay sang nhìn nhau, nhưng lần này là cái nhìn đầy kinh hãi. Chúng tôi vẫn luôn cho rằng mẹ là người cuối cùng trên Trái Đất này động tới những thứ như thế.
"Mấy đứa ăn hết bánh Cheetos rồi à?" - mẹ lật đật lục lọi tủ đồ - "Mẹ đói chết mất thôi"
"Vầng" - anh Steven thậm chí còn không buồn nhìn vào mẹ.
"À, còn một túi bánh Fritos. Đanh f ăn tạm vậy" - cô Susannah bước ra sau ghế tôi đang ngồi, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi đầy âu yếm. Về khoản biểu lộ tình cảm thì cô Susannah hơn đứt mẹ. Co thương xuyên gọi tôi là đứa con gái bé bỏng mà cô không bao giờ có được. Cô rất thích được chia sẻ tôi với mẹ, và mẹ cũng không có ý kiến gì về điều đó. Tôi cũng vậy.
"Cháu thích cuốn Emma này không?" - cô hỏi. Cô luôn có cái cách thể hiện sự quan tâm khiến cho người khác cảm thấy mình thực sự được trân trọng.
Tôi còn đang chưa kịp mở miệng nói dối về việc mình thích quyển sách này đến thế nào thì đã bị anh Conrad chặn ngay họng, nói rất to: " Cả tiếng rồi có thấy em ấy giở thêm được trang nào đâu." Tai anh ấy vẫn đang đeo headphone.
Tôi quay sang lườm anh một cái, nhưng thực chất trong lòng đang vui như Tết. Hoá ra anh ấy cũng có để ý. Anh Conrad để ý tới mình. Đành rằng anh ấy để ý tới mọi thứ - từ việc con chó nhà hàng xóm có nhiều vảy nến bên mắt phải hơn mắt trái, cho tới việc anh chàng giao bánh pizza mỗi hôm đi một chiếc ô tô khác nhau. Do đó, cũng không có gì đáng tự hào khi được anh Conrad để ý tới. Bởi đó là điều hiển nhiên.
"Càng đọc về sau cháu sẽ càng tháy nó hay" Cô Susannah động viên. Nói rồi cô đưa tay vén gọn mấy sợi tóc đang bay lơ thơ ra sau tai tôi.
"Thường cháu phải mất một lúc mới thực sự nhập tâm vào nhân vật được" - tôi phân trần. Tôi rất không muốn làm cô buồn bởi vì cô chính là người giới thiệu cuốn sách này cho tôi.
Đúng lúc đó mẹ quay trở lại vào trong phòng, trên tay là gói kẹo Twizzlers và một nửa gói bánh Fritos dở. Mẹ tung gói Twizzlers về phía cô Susannah: "Bắt lấy này!"
Cô Susannah vội chìa tay ra với nhưng gói kẹo đã rơi cái bẹt xuống sàn nhà trước khi cô kịp bắt lấy. Vừa cúi xuống nhặt cô vừa khúc khích cười: "Ôi mình đúng là già rồi."
"Mẹ, bọn con biết thừa là hai người vừa hút "cỏ" trên lầu" - anh Conrad ngẩng đầu lên nói.
Cô Susannah thảng thốt giơ tay lên ôm lấy miệng, nét mặt lộ rõ vẻ đau đớn.
"Xem ra chúng ta bị lộ rồi, Beck ơi. Các con nghe này, mẹ các con phải dùng thứ đó để làm mất đi cảm giác buồn nôn trong khi điều trị hoá chất" - mẹ tôi giải thích.
Anh Steven, mắt vẫn không rời khỏi màn hình TV, hỏi với lên: "Thế còn mẹ? mẹ cũng dùng chúng vì mẹ phải điều trị hoá chất chắc?"
Cô Susannah nghe thấy vậy liền bật cười phá lên còn mẹ phi cả cái kẹo Twizzler vào gáy anh Steven: "Thằng ranh. Mẹ chỉ là muốn thể hiện một chút ủng hộ về tinh thần đối với người bạn thân nhất của mình thôi. Vì cô ấy mẹ còn dám làm nhiều thứ inh khủng hơn ý chứ."
Anh Steven nhặt thanh kẹo Twizzler lên, thổi phù một cái cho hết bụi rồi cho vào miệng ăn ngon lành: "Như thế nghĩa là mẹ sẽ không phảnđối nếu con cũng hút đúng không?"
"Chỉ khi nào con bị ung thư **" - mẹ lừ mắt lườm anh một cái, rồi quay sang mỉm cười với cô Sysannah, cô bạn thân nhất đời mẹ.
"Hoặc là khi bạn thân nhất của con bị bệnh đó" - cô Susannah bồi thêm.
Trong suốt cuộc trò chuyện này, Jeremiah không hề nói một tiếng nào. Cậu ấy hết quay sang nhìn mẹ lại quay ra nhìn TV, như thể lo sợ rằng mẹ sẽ biến mất nếu cậu ấy quay lưng lại.
Thì ra chiều hôm đó, hai mẹ đinh ninh là bọn tôi vẫn lang thang ngoài bãi biển. Họ không hề biết rằng tôi và Jeremiah chơi một lúc đã thấy chán nên quyết định về nhà kiếm gì đó ăn. Lúc bọ tôi đang chuẩn bị đẩy cửa vào nhà thì nghe thấy hai mẹ nói chuyện với nhau ở gần cửa sổ.
Jeremiah đứng khựng lại khi nghe thấy những lời cô Susannah nói với mẹ: "Laur ơi, mình không hề muốn bản thân nghĩ nhưyêu truyện chấm mô bi vậy đâu nhưng thực sự đã có lúc mình nghĩ mình thà chết chứ không muốn mất đi hai bên ngực chút nào" Jeremiah cứ đứng như vậy , nín thở, chăm chú lắng nghe. Sau đó cậu ấy ngồi xuống bậu cửa và tôi cũng làm theo.
Tôi nghe thấy tiếng mẹ nói: "Mình biết cậu không hề có ý đó."
Tôi rất không thích mỗi khi mẹ nói như vậy và tôi nghĩ cô Susannah cũng thế. "Đừng nói với mình là mình có ý gì hay không có ý gì." Tôi chưa thấy cô xẵng giọng như thế với ai bao giờ - đầy uất ức và giận dữ.
"OK. OK. Mình sẽ không nói nữa"
Cô Susannah bắt đầu khóc. Mặc dù không nhìn thấy họ nhưng tôi biết mẹ đang ôm chặt lấy cô, xoa xoa lưng cho cô,giống như cách mẹ vẫn thường vỗ về an ủi tôi mỗi khi tôi gặp phải chuyện buồn.
Giá như tôi cũng có thể làm như vậy với Jeremiah. Tôi biết điều đó sẽ giúp cậu ấy cảm thấy dễ chịu hơn, nhưng tôi không thể. Thay vào đó, tôi chìa tay ra nắm lấy tay cậu ấy thật chặt. Jeremiah không hề nhìn tôi lấy một lần nhưng cậu ấy cũng không buông tay tôi ra. Đó chính là khoảnh khắc chúng tôi thực sự trở thành bạn thân của nhau.
Rồi tôi nghe thấy tiếng mẹ nói tiếp: "Nhưng phải công nhận ngực cậu đẹp thật đấy."
Cô Su...
"Không đời nào" - Jeremiah lắc đầu quầy quậy.
Anh Conrad bỏ tai nghe ra, bình thản nói: "Belly nói đúng. Là "cỏ" đấy"
Anh Steven ấn nút pause sau đó quay sang nhìn tôi đầy nghi hoặc: "Làm sao em biết được "cỏ" mùi như thế nào hả Belly?"
"Bởi vì, thưa ngài Steven, tôi hút chúng suốt, Được chưa?" - tôi rất ghét mỗi khi anh ấy tỏ cái thói bề trên ra với tôi, nhất là trước mật anh Conrad và Jeremiah.Nó khiến tôi có cảm giác anh ấy đang cố tình muốn dìm hàng tôi trước mặt bọn họ .
"Có phải mùi từ trên gác xuống không?" - anh Steven lờ đi không thèm chấp.
"Của mẹ mình đấy" - anh Conrad lại đeo tai nghe lên - "Vì đợt hoá trị"
Jeremiah không hề đoán ra, tôi có thể nhận thấy rõ điều đó. Cậu ấy không nói gì hết, nhưng nét mặt lộ rõ vẻ bối rối và có phần đau đớn. Cậu ấy cứ đứng đơ một chỗ, đưa tay lên gãi gáy, mắt nhìn xa xăm một cách vô định. Anh Steven và tôi quay sang nhìn nhau. Thật là ngại, mỗi khi nhắc tới căn bệnh ung thư của cô Susannah là hai anh em bọn tôi lại hành động như hai kẻ ngoài cuộc.Bọn tôi không biết phải nói gì cho phải nên tốt nhất là giữ im lặng. Và giả vờ như điều này không hề xảy ra, giống như cách Jeremiah đang làm.
Mẹ thì không thế. Luôn tỏ ra bình tĩnh trước mọi chuyện. Cô Susannah nói mẹ khiến cô cảm thấy thoải mái, không giống như một người bệnh. Đó là biệt tài của mẹ, luôn khiến cho người khác cảm thấy thoải mái. An toàn. Như thể chỉ cần có mẹ ở đó, không chuyện gì xấu có thể xảy ra.
Một lát sau, hai mẹ đi xuống nhà, vừa đi vừa khúc khích cười như hai cô gái tuổi teen mới lén uống trộm rượu của bố mẹ. Xem ra mẹ cũng tham gia vào phi vụ hút hít lần này cùmg cô Susannah.
Anh Steven và tôi quay sang nhìn nhau, nhưng lần này là cái nhìn đầy kinh hãi. Chúng tôi vẫn luôn cho rằng mẹ là người cuối cùng trên Trái Đất này động tới những thứ như thế.
"Mấy đứa ăn hết bánh Cheetos rồi à?" - mẹ lật đật lục lọi tủ đồ - "Mẹ đói chết mất thôi"
"Vầng" - anh Steven thậm chí còn không buồn nhìn vào mẹ.
"À, còn một túi bánh Fritos. Đanh f ăn tạm vậy" - cô Susannah bước ra sau ghế tôi đang ngồi, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi đầy âu yếm. Về khoản biểu lộ tình cảm thì cô Susannah hơn đứt mẹ. Co thương xuyên gọi tôi là đứa con gái bé bỏng mà cô không bao giờ có được. Cô rất thích được chia sẻ tôi với mẹ, và mẹ cũng không có ý kiến gì về điều đó. Tôi cũng vậy.
"Cháu thích cuốn Emma này không?" - cô hỏi. Cô luôn có cái cách thể hiện sự quan tâm khiến cho người khác cảm thấy mình thực sự được trân trọng.
Tôi còn đang chưa kịp mở miệng nói dối về việc mình thích quyển sách này đến thế nào thì đã bị anh Conrad chặn ngay họng, nói rất to: " Cả tiếng rồi có thấy em ấy giở thêm được trang nào đâu." Tai anh ấy vẫn đang đeo headphone.
Tôi quay sang lườm anh một cái, nhưng thực chất trong lòng đang vui như Tết. Hoá ra anh ấy cũng có để ý. Anh Conrad để ý tới mình. Đành rằng anh ấy để ý tới mọi thứ - từ việc con chó nhà hàng xóm có nhiều vảy nến bên mắt phải hơn mắt trái, cho tới việc anh chàng giao bánh pizza mỗi hôm đi một chiếc ô tô khác nhau. Do đó, cũng không có gì đáng tự hào khi được anh Conrad để ý tới. Bởi đó là điều hiển nhiên.
"Càng đọc về sau cháu sẽ càng tháy nó hay" Cô Susannah động viên. Nói rồi cô đưa tay vén gọn mấy sợi tóc đang bay lơ thơ ra sau tai tôi.
"Thường cháu phải mất một lúc mới thực sự nhập tâm vào nhân vật được" - tôi phân trần. Tôi rất không muốn làm cô buồn bởi vì cô chính là người giới thiệu cuốn sách này cho tôi.
Đúng lúc đó mẹ quay trở lại vào trong phòng, trên tay là gói kẹo Twizzlers và một nửa gói bánh Fritos dở. Mẹ tung gói Twizzlers về phía cô Susannah: "Bắt lấy này!"
Cô Susannah vội chìa tay ra với nhưng gói kẹo đã rơi cái bẹt xuống sàn nhà trước khi cô kịp bắt lấy. Vừa cúi xuống nhặt cô vừa khúc khích cười: "Ôi mình đúng là già rồi."
"Mẹ, bọn con biết thừa là hai người vừa hút "cỏ" trên lầu" - anh Conrad ngẩng đầu lên nói.
Cô Susannah thảng thốt giơ tay lên ôm lấy miệng, nét mặt lộ rõ vẻ đau đớn.
"Xem ra chúng ta bị lộ rồi, Beck ơi. Các con nghe này, mẹ các con phải dùng thứ đó để làm mất đi cảm giác buồn nôn trong khi điều trị hoá chất" - mẹ tôi giải thích.
Anh Steven, mắt vẫn không rời khỏi màn hình TV, hỏi với lên: "Thế còn mẹ? mẹ cũng dùng chúng vì mẹ phải điều trị hoá chất chắc?"
Cô Susannah nghe thấy vậy liền bật cười phá lên còn mẹ phi cả cái kẹo Twizzler vào gáy anh Steven: "Thằng ranh. Mẹ chỉ là muốn thể hiện một chút ủng hộ về tinh thần đối với người bạn thân nhất của mình thôi. Vì cô ấy mẹ còn dám làm nhiều thứ inh khủng hơn ý chứ."
Anh Steven nhặt thanh kẹo Twizzler lên, thổi phù một cái cho hết bụi rồi cho vào miệng ăn ngon lành: "Như thế nghĩa là mẹ sẽ không phảnđối nếu con cũng hút đúng không?"
"Chỉ khi nào con bị ung thư **" - mẹ lừ mắt lườm anh một cái, rồi quay sang mỉm cười với cô Sysannah, cô bạn thân nhất đời mẹ.
"Hoặc là khi bạn thân nhất của con bị bệnh đó" - cô Susannah bồi thêm.
Trong suốt cuộc trò chuyện này, Jeremiah không hề nói một tiếng nào. Cậu ấy hết quay sang nhìn mẹ lại quay ra nhìn TV, như thể lo sợ rằng mẹ sẽ biến mất nếu cậu ấy quay lưng lại.
Thì ra chiều hôm đó, hai mẹ đinh ninh là bọn tôi vẫn lang thang ngoài bãi biển. Họ không hề biết rằng tôi và Jeremiah chơi một lúc đã thấy chán nên quyết định về nhà kiếm gì đó ăn. Lúc bọ tôi đang chuẩn bị đẩy cửa vào nhà thì nghe thấy hai mẹ nói chuyện với nhau ở gần cửa sổ.
Jeremiah đứng khựng lại khi nghe thấy những lời cô Susannah nói với mẹ: "Laur ơi, mình không hề muốn bản thân nghĩ nhưyêu truyện chấm mô bi vậy đâu nhưng thực sự đã có lúc mình nghĩ mình thà chết chứ không muốn mất đi hai bên ngực chút nào" Jeremiah cứ đứng như vậy , nín thở, chăm chú lắng nghe. Sau đó cậu ấy ngồi xuống bậu cửa và tôi cũng làm theo.
Tôi nghe thấy tiếng mẹ nói: "Mình biết cậu không hề có ý đó."
Tôi rất không thích mỗi khi mẹ nói như vậy và tôi nghĩ cô Susannah cũng thế. "Đừng nói với mình là mình có ý gì hay không có ý gì." Tôi chưa thấy cô xẵng giọng như thế với ai bao giờ - đầy uất ức và giận dữ.
"OK. OK. Mình sẽ không nói nữa"
Cô Susannah bắt đầu khóc. Mặc dù không nhìn thấy họ nhưng tôi biết mẹ đang ôm chặt lấy cô, xoa xoa lưng cho cô,giống như cách mẹ vẫn thường vỗ về an ủi tôi mỗi khi tôi gặp phải chuyện buồn.
Giá như tôi cũng có thể làm như vậy với Jeremiah. Tôi biết điều đó sẽ giúp cậu ấy cảm thấy dễ chịu hơn, nhưng tôi không thể. Thay vào đó, tôi chìa tay ra nắm lấy tay cậu ấy thật chặt. Jeremiah không hề nhìn tôi lấy một lần nhưng cậu ấy cũng không buông tay tôi ra. Đó chính là khoảnh khắc chúng tôi thực sự trở thành bạn thân của nhau.
Rồi tôi nghe thấy tiếng mẹ nói tiếp: "Nhưng phải công nhận ngực cậu đẹp thật đấy."
Cô Su...



