Đọc Truyện Teen - Vị Đắng ... Ngọt Ngào Full
ng nhọc vươn mình dậy. Phải cố gắng lắm cô mới có thể nhớ chuyện gì đã xảy ra đêm qua.
Rồi cô khẽ mỉm cười…
Thứ tình cảm đó liệu có được gọi là tình yêu không?...
Và liệu đó có phải là những lời thật lòng của Kest???
…
-Thế là tớ biết cả rồi nhé! Lần này thì cậu làm sao mà chối được… Chính tớ tận mắt thấy cơ mà! Tiểu Linh ngồi trên bực cửa sổ,vắt vẻo cười toe toét.-Thế định bịt miệng tớ bằng cách nào đây?
-Xuỵt! Linh Linh đưa tay lên làm vẻ bí mật.-Lúc đó, anh ta đang say mà…Thôi! Dẹp cái chủ đề này qua một bên đi.Hôm nay đi học cậu có thấy cái poster to đùng in hình Tiểu Long không?
-Mấy ngày nay, đi đâu cũng thấy nói đến phim của anh cậu, đi đâu cũng”bông hồng cho một tình yêu”.Hay thật đấy! Sao tớ lại không phát hiện ra tài năng của anh cậu trước đó nhỉ? Tiểu Linh làm ra vẻ khó hiểu.
Cũng đúng thôi, nhà của Tiểu Linh cũng làm giải trí, một công ty khá có tiếng tăm nên thấy tiếc nuối cũng là phải.
-Mấy tờ báo hôm nay đều giật tít ,bán chạy như tôm tươi khi có in hình anh cậu đấy,sướng chưa?
-Ừ!...Ừ…
…
Vừa đặt chân tới cửa đã thấy cửa mở. Hình như là Tiểu Long đã về nhà.
-Anh Long, Tiểu Long ơi! Linh Linh gọi- Tiểu Long !!!!!!!!
HOÀNG LONG!!!!
-Ai cho mày gọi tên anh mày mà trống không vậy hả? Tiểu Long bước ra, anh cũng mới về.
-Ra dáng người nổi tiếng quá nhỉ? Linh Linh chọc…
Anh cười,rất rạng rỡ. Nụ cười là thứ khiến người ta không thể rời mắt khỏi anh. Tiểu Long nhìn Linh Linh rất kĩ, như đang dò xét, tra khảo tù nhân.
-Hôm nay mới được nghỉ về nhà một hôm, hôm qua ở trường quay sao lại về trước thế?
-Em chợt nhớ ra là có chút việc…nên về trước thôi! Linh Linh ấp úng.
-Chấp nhận…Nhớ lần sau không như vậy nữa là được…
Tiểu Long vuốt tóc cô,rồi…anh ôm cô vào lòng.
- Xa có mấy ngày mà trông em lớn thêm được khoảng một phần nghìn phân…đừng có giãy,để yên thế vài giây nữa nào. Có biết bây giờ anh là người nổi tiếng mà được người nổi tiếng ôm là phúc ba đời đấy.
Linh Linh càng cố thoát ra, anh càng giữ chặt hơn.
Ấm áp??????????
…
-Thôi, cho em thoát. Hôi quá! Đừng nói là trong mấy ngày anh đi em không vệ sinh long thể đó!
Bao giờ cũng thế, Tiểu Long luôn tìm ra thứ để trêu chọc cô. Linh Linh ngồi phịch cuống ghế.
…
-Hôm nay anh cùng xem phim với em chứ hay là đi đâu à?
-Thế thôi! Ngồi xem phim với Mon cũng được. Tiểu Long từ nhà tắm bước ra, trên tay còn cầm chiếc khăn tắm trắng muốt. Mấy sợi tóc được phủ thêm nước càng làm anh trở nên đặc biệt. Anh ngồi xuống bên Linh Linh.
…
Bộ phim này thật hay, kết thúc rồi mà còn khiến người ta lâng lâng như đang uống rượu vậy.
Trong phim Tiểu Long thật si tình và anh đóng đạt đến nỗi khiến người ta hiểu nhầm rằng vai diễn đó là hiển hiện của một Tiểu Long thật ngoài đời…
Liệu có phải chăng chỉ là hiểu nhầm…
-Chà ! Hết mất rồi, anh diễn…Đang định khen Tiểu Long vài câu thì quay sang đã thấy anh ngủ mất rồi.
“Tội nghiệp, chắc là do mệt quá”
Linh Linh lấy chăn đắp cho anh rồi tắt đèn…
Thành phố dần đi vào tĩnh lặng…
-Mấy hôm nay em không vào thăm ba phải không? Tiểu Long vừa nói vừa gạt tàn thuốc lá xuống sàn.
-Em hơi bận…em xin lỗi… Cô quay đầu lại tỏ vẻ ăn năn.-Ơ…anh biết hút thuốc lá từ khi nào vậy?Không tốt đâu! Linh Linh hoảng hốt.
-Một vài cảnh trong phim cần phải hút nên quen thôi. Anh ngả người ra sau-Em bận? Việc gì?
Có vẻ như câu hỏi này không dùng để hỏi mà Tiểu Long đang muốn Linh Linh khẳng định một điều gì đó…
Cũng có vẻ như Tiểu Long đã biết câu trả lời là điều anh không chờ đợi…
Anh gạt phắt đi khi thấy cô bối rối.
-Thôi! Chuẩn bị đi, lát nữa chúng ta ẽ đến bệnh viện.
-Một mình em đi cũng được, không sao đâu.Bây giờ, anh là “người nổi tiếng”,hihi,không phải ở đâu cũng có thể xuất hiện được.Anh đi làm đi kẻo muộn. Linh Linh lấy lại bình tĩnh,cô giục anh….
Đợi cho anh đi khuất rồi cô mới vào nhà chuẩn bị đồ ăn vào cho ba.
…
-Nói với anh con cho ba ra viện đi! Ba khỏe rồi mà. Giọng ba thều thào,có vài ngày không vào mà trông ba tiều tụy hẳn đi.
-Ba cứ yên tâm mà dưỡng bệnh….A! Mà ba đã thấy anh con trên truyền hình chưa?
-Ừ!...Rồi ở đây ai cũng xem phim anh con đóng cả.
Linh Linh tự trách đã không vào nói chuyện với ba để ba khuây khỏa, trong viện thật buồn.
Và nỗi buồn đôi khi lại dập tắt ngọn lửa hi vọng trong mỗi người…
Hỏi ba vài câu xong, cô nhanh chóng đi tìm gặp bác sĩ. Cô nóng lòng muốn biết tại sao ba lại yếu đi trông thấy như vậy?
-Nếu không mau thay được tủy cho bác thì e rằng không thể được nữa. Tình hình sức khỏe của bác đang tiến triển không thuận lợi cho lắm… Bác sĩ già điềm đạm đeo cặp kính và đưa cho cô hồ sơ bệnh án của ba cô.
-Vậy..vậy…Phải làm sao ạ? Linh Linh quá bất ngờ,cô lo lắng…
-Chờ đợi! Chưa có tủy phù hợp với bác.Đành phải vậy thôi cô bé à! Ông giá bước ra ngoài, trước khi đi còn vỗ vỗ vai an ủi.
“Chờ đợi?....” “chết?...”Cầm tập hồ sơ trong tay, đầu óc cô choáng váng.
Một giọt lệ chực rơi ra…nhạt nhòa vì người thân đang từ từ đặt từng nấc đến một nơi xa lạ mà mình chỉ biết đứng nhìn…
-Con đi gặp bác sĩ phải không? Ông ấy nói sao vậy?
Sau câu hỏi của ba,không khí trầm xuống một cách đáng sợ…
-Thôi! Con về đây! Linh Linh bật dậy,bước ra khỏi hành lang. Nếu còn ở đó, chắc cô sẽ khóc nức nở lên mất.
Nắng đã lên cao…trời trong xanh…
Giữa đường phố, một cô gái vừa đi vừa khóc…
“Tại sao chứ? Tại sao lại thế! Ba cô là người tốt mà,ông trời thật là bất công!”
Tại sao lại đổ hết mọi thứ lên đầu ba cô???
Trời càng lúc càng nắng, đã đến giờ tan tầm. Linh Linh cứ bước đi,bước trong vô thức ,cô suy nghĩ miên man,suýt đâm phải mấy chiếc xe…Họ tuýt còi, **** bới,nhưng cô gần nhue không nghe thấy gì cả.Tất cả ù đi,vụt qua nhanh chóng.
-Bíp…Bíp!!! Bíp…Bíp!!! Tránh ra! Tránh ra! Đi đứng kiểu gì thế hả? Muốn chêt phải không?
Linh Linh giật mình quay lại, một ông lão bụng phệ chở đồ hàng hóa cồng kềnh đang đứng hét, sắc mặt giận dữ vô cùng.
-A! Con bé này, ta nói có tránh ra không thì bảo!!!
Cô cúi đầu xin lỗi nhưng chưa kịp tránh ra đã bị ông lão kia nhảy xổ ra túm tóc cô.
-Bốp !!!! Bốp tiếng những cái bạt tai vang lên
-Đồ chết giẫm, mày không có tai à? Ông xô ngã cô giữa đường.
Linh Linh không nói gì, cô chỉ im lặng…để nước mắt rơi.
Đúng ! Đánh sẽ giúp cô tỉnh lại và cũng có thể khiến tâm trạng trở nên tốt hơn.
Người xung quanh ùa lại xem. Việc đánh nhau trên đường phố không có gì là kì lạ nhưng việc nạn nhân nằm im cho đối phương đánh lại là chuyện có một không hai.
-Nó ngã rồi kìa! Tha đi!
-Tha cho nó đi!
…
Một vài người kêu lên, họ thấy Linh Linh đáng thương, tội nghiệp quá….
…
-Thưa chủ tịch, đằng kia có một đám đông.Hình như là có đánh nhau, chưa thể qua được ạ!
Kest gấp tập tài liệu trên tay, đánh mắt nhìn ra phía trước mặt.
…
- Tha cho mày lần này! Lần sau thì đừng trách nhé! Ông lão bụng phệ bỏ đi.
Linh Linh nằm co ro trên đường, tay giữ khư khư tập bệnh án.Cô nhắm mắt lại,thiếp đi một giấc. Ước gì…tất cả ch...
Rồi cô khẽ mỉm cười…
Thứ tình cảm đó liệu có được gọi là tình yêu không?...
Và liệu đó có phải là những lời thật lòng của Kest???
…
-Thế là tớ biết cả rồi nhé! Lần này thì cậu làm sao mà chối được… Chính tớ tận mắt thấy cơ mà! Tiểu Linh ngồi trên bực cửa sổ,vắt vẻo cười toe toét.-Thế định bịt miệng tớ bằng cách nào đây?
-Xuỵt! Linh Linh đưa tay lên làm vẻ bí mật.-Lúc đó, anh ta đang say mà…Thôi! Dẹp cái chủ đề này qua một bên đi.Hôm nay đi học cậu có thấy cái poster to đùng in hình Tiểu Long không?
-Mấy ngày nay, đi đâu cũng thấy nói đến phim của anh cậu, đi đâu cũng”bông hồng cho một tình yêu”.Hay thật đấy! Sao tớ lại không phát hiện ra tài năng của anh cậu trước đó nhỉ? Tiểu Linh làm ra vẻ khó hiểu.
Cũng đúng thôi, nhà của Tiểu Linh cũng làm giải trí, một công ty khá có tiếng tăm nên thấy tiếc nuối cũng là phải.
-Mấy tờ báo hôm nay đều giật tít ,bán chạy như tôm tươi khi có in hình anh cậu đấy,sướng chưa?
-Ừ!...Ừ…
…
Vừa đặt chân tới cửa đã thấy cửa mở. Hình như là Tiểu Long đã về nhà.
-Anh Long, Tiểu Long ơi! Linh Linh gọi- Tiểu Long !!!!!!!!
HOÀNG LONG!!!!
-Ai cho mày gọi tên anh mày mà trống không vậy hả? Tiểu Long bước ra, anh cũng mới về.
-Ra dáng người nổi tiếng quá nhỉ? Linh Linh chọc…
Anh cười,rất rạng rỡ. Nụ cười là thứ khiến người ta không thể rời mắt khỏi anh. Tiểu Long nhìn Linh Linh rất kĩ, như đang dò xét, tra khảo tù nhân.
-Hôm nay mới được nghỉ về nhà một hôm, hôm qua ở trường quay sao lại về trước thế?
-Em chợt nhớ ra là có chút việc…nên về trước thôi! Linh Linh ấp úng.
-Chấp nhận…Nhớ lần sau không như vậy nữa là được…
Tiểu Long vuốt tóc cô,rồi…anh ôm cô vào lòng.
- Xa có mấy ngày mà trông em lớn thêm được khoảng một phần nghìn phân…đừng có giãy,để yên thế vài giây nữa nào. Có biết bây giờ anh là người nổi tiếng mà được người nổi tiếng ôm là phúc ba đời đấy.
Linh Linh càng cố thoát ra, anh càng giữ chặt hơn.
Ấm áp??????????
…
-Thôi, cho em thoát. Hôi quá! Đừng nói là trong mấy ngày anh đi em không vệ sinh long thể đó!
Bao giờ cũng thế, Tiểu Long luôn tìm ra thứ để trêu chọc cô. Linh Linh ngồi phịch cuống ghế.
…
-Hôm nay anh cùng xem phim với em chứ hay là đi đâu à?
-Thế thôi! Ngồi xem phim với Mon cũng được. Tiểu Long từ nhà tắm bước ra, trên tay còn cầm chiếc khăn tắm trắng muốt. Mấy sợi tóc được phủ thêm nước càng làm anh trở nên đặc biệt. Anh ngồi xuống bên Linh Linh.
…
Bộ phim này thật hay, kết thúc rồi mà còn khiến người ta lâng lâng như đang uống rượu vậy.
Trong phim Tiểu Long thật si tình và anh đóng đạt đến nỗi khiến người ta hiểu nhầm rằng vai diễn đó là hiển hiện của một Tiểu Long thật ngoài đời…
Liệu có phải chăng chỉ là hiểu nhầm…
-Chà ! Hết mất rồi, anh diễn…Đang định khen Tiểu Long vài câu thì quay sang đã thấy anh ngủ mất rồi.
“Tội nghiệp, chắc là do mệt quá”
Linh Linh lấy chăn đắp cho anh rồi tắt đèn…
Thành phố dần đi vào tĩnh lặng…
-Mấy hôm nay em không vào thăm ba phải không? Tiểu Long vừa nói vừa gạt tàn thuốc lá xuống sàn.
-Em hơi bận…em xin lỗi… Cô quay đầu lại tỏ vẻ ăn năn.-Ơ…anh biết hút thuốc lá từ khi nào vậy?Không tốt đâu! Linh Linh hoảng hốt.
-Một vài cảnh trong phim cần phải hút nên quen thôi. Anh ngả người ra sau-Em bận? Việc gì?
Có vẻ như câu hỏi này không dùng để hỏi mà Tiểu Long đang muốn Linh Linh khẳng định một điều gì đó…
Cũng có vẻ như Tiểu Long đã biết câu trả lời là điều anh không chờ đợi…
Anh gạt phắt đi khi thấy cô bối rối.
-Thôi! Chuẩn bị đi, lát nữa chúng ta ẽ đến bệnh viện.
-Một mình em đi cũng được, không sao đâu.Bây giờ, anh là “người nổi tiếng”,hihi,không phải ở đâu cũng có thể xuất hiện được.Anh đi làm đi kẻo muộn. Linh Linh lấy lại bình tĩnh,cô giục anh….
Đợi cho anh đi khuất rồi cô mới vào nhà chuẩn bị đồ ăn vào cho ba.
…
-Nói với anh con cho ba ra viện đi! Ba khỏe rồi mà. Giọng ba thều thào,có vài ngày không vào mà trông ba tiều tụy hẳn đi.
-Ba cứ yên tâm mà dưỡng bệnh….A! Mà ba đã thấy anh con trên truyền hình chưa?
-Ừ!...Rồi ở đây ai cũng xem phim anh con đóng cả.
Linh Linh tự trách đã không vào nói chuyện với ba để ba khuây khỏa, trong viện thật buồn.
Và nỗi buồn đôi khi lại dập tắt ngọn lửa hi vọng trong mỗi người…
Hỏi ba vài câu xong, cô nhanh chóng đi tìm gặp bác sĩ. Cô nóng lòng muốn biết tại sao ba lại yếu đi trông thấy như vậy?
-Nếu không mau thay được tủy cho bác thì e rằng không thể được nữa. Tình hình sức khỏe của bác đang tiến triển không thuận lợi cho lắm… Bác sĩ già điềm đạm đeo cặp kính và đưa cho cô hồ sơ bệnh án của ba cô.
-Vậy..vậy…Phải làm sao ạ? Linh Linh quá bất ngờ,cô lo lắng…
-Chờ đợi! Chưa có tủy phù hợp với bác.Đành phải vậy thôi cô bé à! Ông giá bước ra ngoài, trước khi đi còn vỗ vỗ vai an ủi.
“Chờ đợi?....” “chết?...”Cầm tập hồ sơ trong tay, đầu óc cô choáng váng.
Một giọt lệ chực rơi ra…nhạt nhòa vì người thân đang từ từ đặt từng nấc đến một nơi xa lạ mà mình chỉ biết đứng nhìn…
-Con đi gặp bác sĩ phải không? Ông ấy nói sao vậy?
Sau câu hỏi của ba,không khí trầm xuống một cách đáng sợ…
-Thôi! Con về đây! Linh Linh bật dậy,bước ra khỏi hành lang. Nếu còn ở đó, chắc cô sẽ khóc nức nở lên mất.
Nắng đã lên cao…trời trong xanh…
Giữa đường phố, một cô gái vừa đi vừa khóc…
“Tại sao chứ? Tại sao lại thế! Ba cô là người tốt mà,ông trời thật là bất công!”
Tại sao lại đổ hết mọi thứ lên đầu ba cô???
Trời càng lúc càng nắng, đã đến giờ tan tầm. Linh Linh cứ bước đi,bước trong vô thức ,cô suy nghĩ miên man,suýt đâm phải mấy chiếc xe…Họ tuýt còi, **** bới,nhưng cô gần nhue không nghe thấy gì cả.Tất cả ù đi,vụt qua nhanh chóng.
-Bíp…Bíp!!! Bíp…Bíp!!! Tránh ra! Tránh ra! Đi đứng kiểu gì thế hả? Muốn chêt phải không?
Linh Linh giật mình quay lại, một ông lão bụng phệ chở đồ hàng hóa cồng kềnh đang đứng hét, sắc mặt giận dữ vô cùng.
-A! Con bé này, ta nói có tránh ra không thì bảo!!!
Cô cúi đầu xin lỗi nhưng chưa kịp tránh ra đã bị ông lão kia nhảy xổ ra túm tóc cô.
-Bốp !!!! Bốp tiếng những cái bạt tai vang lên
-Đồ chết giẫm, mày không có tai à? Ông xô ngã cô giữa đường.
Linh Linh không nói gì, cô chỉ im lặng…để nước mắt rơi.
Đúng ! Đánh sẽ giúp cô tỉnh lại và cũng có thể khiến tâm trạng trở nên tốt hơn.
Người xung quanh ùa lại xem. Việc đánh nhau trên đường phố không có gì là kì lạ nhưng việc nạn nhân nằm im cho đối phương đánh lại là chuyện có một không hai.
-Nó ngã rồi kìa! Tha đi!
-Tha cho nó đi!
…
Một vài người kêu lên, họ thấy Linh Linh đáng thương, tội nghiệp quá….
…
-Thưa chủ tịch, đằng kia có một đám đông.Hình như là có đánh nhau, chưa thể qua được ạ!
Kest gấp tập tài liệu trên tay, đánh mắt nhìn ra phía trước mặt.
…
- Tha cho mày lần này! Lần sau thì đừng trách nhé! Ông lão bụng phệ bỏ đi.
Linh Linh nằm co ro trên đường, tay giữ khư khư tập bệnh án.Cô nhắm mắt lại,thiếp đi một giấc. Ước gì…tất cả ch...



