Đọc Truyện Teen - Vị Đắng ... Ngọt Ngào Full
ừng lại trước cổng bệnh viện…
Vào thăm ba xong,cô trở về. Kest vẫn đứng ở hồ nước.Một tay xòe ra hứng nước rất chăm chú.Cô dừng lại,thật hiếm khi thấy anh say mê như vậy.
-Sao cô không vaò?
-Tôi định xem anh làm gì!
-Nước thì có thể làm gì chứ!Chẳng bao giờ có thể nắm được nó trong tay.
-Tôi đã đọc nó,bây giờ trả lại cho anh. Linh Linh xòe tờ báo đưa cho Kest .
-Cô không cần phải đưa nó cho tôi.Hãy xé nó đi nếu cô muốn.Nói xong Kest quay đi để những giọt nước long lanh bị hoàng hôn chiếu vào thêm phần ảm đạm…
-Tôi sẽ đưa tiền cho cô!Kết thúc công việc này tại đây!
-Tôi…Tôi… Linh Linh ngập ngừng-Anh dừng lại!Cô chạy lại chắn ngang đường anh đi!
-Anh hãy cho tôi một tháng!Một tháng thôi!Rồi tôi sẽ rời khỏi nơi đây…Được…Được chứ???
Kest im lặng chừng hai giây…
-Sẽ có giá của nó đấy!...Cô phải trả không ít đâu!
Bóng anh lướt qua khỏi cô.
-Cái giá!... Linh Linh rung mình.
(bạn đang đọc truyện tại KhoTroChoi.Com,chúc các bạn vui vẻ)
1h chiều
Rốt cuộc anh muốn gì? Linh Linh
la lên.
-Sau một tháng tôi sẽ rời khỏi nơi đó,cô yên tâm đi!
-Anh có thể giết tôi nếu anh muốn,đừng ám ảnh tôi như vậy được không?
-Ừ,có thể tôi sẽ tha cho cô đấy.
Linh Linh đã luyện tập trước gương hơn một tiếng đồng hồ những lời cô hi vọng sẽ có thể nói với Kest khi đến nhà anh.Và cái gương kia chính là Kest.
“Nếu có thể ta muốn đấm ngươi vài cái cho hả giận”.
1h 30’ tại căn biệt thư trắng.
Trời dần chuyển mưa,mưa có vẻ như sẽ to lắm,mây kéo đến giăng kín cả bầu trời.Trời đang sáng bỗng chốc trở nên âm u,đen kịt.Anh tài xế đã về từ lúc nào,cô không đem theo chìa khóa căn biệt thự,cái điện thoại cũng không nốt.Cứ tưởng Kest sẽ ở nhà, ai ngờ anh ta lại đi đâu…
Mấy tia chớp cuộn mình rạch tung những đám mây đen phát ra những âm thanh ghê rợn.Cứ thế,mưa ,và mưa.Những hạt mưa ban đầu còn nhẹ sau càng lúc càng nặng và dày hạt hơn. Linh Linh chẳng quen ai ở khu biệt thự V.I.P này.Cô khép nép tựa mình vào cánh cổng.
Mưa chừng một tiếng thì ngừng lại.Mùa hạ bao giờ cũng thế,bất chợt nắng rồi lại bất chợt mưa.Điều đó dễ khiến người ta khó chịu, đầu Linh Linh đau như búa bổ.Cảm giác khó chịu lan khắp người.Cô mệt mỏi,dường như không còn đủ sức để về sau cơn mưa.Đôi chân đã bị tê cứng lại, càng khó để nhúc nhích.
-Sao không vào nhà mà ngồi đây?
Chiếc xe trắng sang trọng đỗ lại trước mặt,Kest bước ra cầm ô lại che cho cô và dìu cô vào nhà.
-Tại sao?
…Ánh mắt đó thật đáng sợ…
-Tôiquên đưa chìa khóa. Linh Linh thều thào.
Kest không nói gì,anh quay lên tầng,lát sau anh xuống đưa cho cô một bộ quần áo trông rất buồn cười.
-Cô có thể mặc nó.Tôi sẽ cho người làm khô bộ quần áo trên người hộ cô.Sẽ không lâu đâu.
-Bộ quần áo gì thế này? Linh Linh cáu kỉnh nhận từ tay Kest .Chưa bao giờ cô thấy một thứ quần áo nhìn ngố đến vậy.
…
Thay quần áo xong,cô ngồi phịch xuống ghế,mở một kênh bất kì ngồi, chờ đợi người mang bộ kia tới.
Tiếng bước chân của từ ngoài hành lang nghe lúc càng rõ, Kest đi vào,hình như anh mới nghe điện thoại xong.
-Bật kênh N.I đi!
(N.I là kênh giải trí do tập đoàn thành lập)
-Tôi thích xem phim,đang đến đoạn hay mà!
Đừ…ng!!!!
Cô chưa kịp nói xong,Kest đã mở kênh N.I rồi.
“Cuộc thi tuyển chọn người mới của tập đoàn N.I” giọng nói của chị MC khá duyên dáng trên truyền hình vang lên.Ngay lập tức,khán đài như vỡ ra,rung chuyển.Vì là tập đoàn lớn nên mỗi năm N.I sẽ tuyển người mới một lần.Nếu dành thắng cuộc,cơ hội dành cho mỗi người trở thành người nổi tiếng là rất lớn,chính vì lẽ đó mà hàng triệu lượt hồ sơ từ khắp mọi nơi lũ lượt đổ về.Vog sơ khảo đã diễn ra từ tháng trước,bây giờ là vòng chung kết thì phải.
-Èo!Chán phèo!Tôi ngủ đây , khi nào quần áo tôi về thì thức tôi dậy nhé.
Kest ngồi trầm tư xem chương trình,vẫn thế,chẳng thể nào nhận ra cảm xúc của anh.
“Thảo nào cánh nhà báo luôn cho anh ta là một con người bí mật.Đến một chương trình quan trọng như thế này mà còn ngồi ở nhà điều khiển thì đáng sợ thật”. Linh Linh thầm nghĩ.
Liệu có ngờ được rằng ban giám khảo hôm đó thiếu mất một vị trí quan trọng là vì sợ mưa sẽ mang một ai đó đi…
Và chính người đó có lẽ cũng chưa hiểu thứ tình cảm đang nảy nở kia…
“Có những hạnh phúc trong tay tôi luôn cố gắng nắm giữ,chỉ xin một lần em nói yêu tôi,chỉ xin một ngày em sẽ yêu tôi như tôi đã yêu em…”
“Giọng này nghe quen quá!”
Linh Linh ngồi phắt dậy,cô nhận ra chất giọng này,nó quá đỗi quen thuộc với cô.Nó chính là của Tiểu Long –anh trai cô.
Cô thật không thể tin vào mắt mình,Hoàng Long thật đẹp,mọi thứ ánh đèn như chìm lại đằng sau anh.Một khuôn mặt quyễn rũ,một đôi mắt có thần và một giọng hát ấm áp.Bình thường chỉ cần một cái nháy mắt thôi cũng đã khiến bao người ngã rạp.Giờ đây,anh đẹp hơn gấp trăm bội lần.
Cả khán đài như chết lặng đi trong cái điệu nhạc du dương trong cái ánh mắt chết người đó.
Linh Linh quay sang Kest,lần đầu tiên cô thấy anh cau mày,có vẻ như anh đang suy nghĩ điều gì đó mà không hề hay biết là cô đã tỉnh dậy
Phần dự thi của Tiểu Long kết thúc,tất cả lặng đi vài giây rồi tiếng vỗ tay nổi lên như một cơn triều thần.Chị dẫn chương trình từ trong khán đài bước ra,tay cầm một chiếc khăn mùi soa,lau nước mắt.
Kest gật đầu.Cảm giác tự hào xâm chiếm toàn người Linh Linh.
Nghe xong bài hát,Kest gọi điện cho ai đó.Cô nghe rõ mồn một.
-THí sinh vừa hát xong!Chính anh ta! Kest gấp điện thoại ném ra giữa ban tiếp tục nhìn lên ti vi.
-Chẳng phải trước đây chính anh đã ra lệnh đuổi anh trai tôi sao? Linh Linh bực mình.
-Nếu không phải liệu thế,liệu anh cô có ngày hôm nay không?Anh cô không thích hợp để nhận công việc trước kia.
Kest không ngoảnh mặt lại,anh nói từ từ.-Tôi không như cô nghĩ đâu.
-Từ mai cô không cần phải đi đến đây nữa.Tôi phải đi công tác qua Nhât khoảng hai tuần.bởi vậy cô có thể giải thoát và đừng làm phiền tôi trong những ngày đó.Được chứ?
-Được thôi!Thoát khỏi anh thật là hạnh phúc. Linh Linh về.
“HaHa,thế là hai tuần hạnh phúc sắp tới với mình rồi!”
-Mọi thứ đều là sự thật à? Linh Linh !Tớ thật không ngờ cậu là người như vậy!
Đó là câu nói duy nhất mà cô bạn thân của cô- Tiểu Linh nói trong cuộc điện thoại lúc tối.Cô muốn rủ Tiểu Linh đi ăn liên hoan Tiểu Long đoạt giải thưởng lớn vậy mà gọi thì Tiểu Linh lại chẳng để cô nói câu nào mà tuôn ào ào.Không biết có chuyện gì nữa?
-Sẽ không sao đúng không anh?Sao Tiểu Linh lại cư xử như vậy?Anh! Phải làm sao bây giờ? Linh Linh đi đi lại lại trong phòng vẻ lo âu.
-Không sao đâu!Bọn mày vẫn giận nhau hoài đấy thôi,Làm lành ngay ấy mà.
-Không!Em linh cảm thấy có chuyện không lành. Em lo lắm!
-Thôi!Ngủ đi!Mai còn dậy đi học nữa
…
-Ê!Ê!Hình như anh Tiểu Long chở con bé ấy đi học đấy!
-Lại còn thế nữa.Chắc lại giả vờ đau chân để rủ xin lòng tốt của anh ấy đấy.Trơ trẽn quá!
…
-Ê!Con bé đó! Chính nó đấy!
-Ừ! Giống hệt trong ảnh đây này.
-Đúng là nó,con yêu tinh đáng ghê rợn.
Điều đầu tiên Linh Linh thấy khó hiểu là mọi người ai cũng cầm một tờ rơi màu xanh.Vào lớp,bọn bạn nhìn cô với một ánh m...
Vào thăm ba xong,cô trở về. Kest vẫn đứng ở hồ nước.Một tay xòe ra hứng nước rất chăm chú.Cô dừng lại,thật hiếm khi thấy anh say mê như vậy.
-Sao cô không vaò?
-Tôi định xem anh làm gì!
-Nước thì có thể làm gì chứ!Chẳng bao giờ có thể nắm được nó trong tay.
-Tôi đã đọc nó,bây giờ trả lại cho anh. Linh Linh xòe tờ báo đưa cho Kest .
-Cô không cần phải đưa nó cho tôi.Hãy xé nó đi nếu cô muốn.Nói xong Kest quay đi để những giọt nước long lanh bị hoàng hôn chiếu vào thêm phần ảm đạm…
-Tôi sẽ đưa tiền cho cô!Kết thúc công việc này tại đây!
-Tôi…Tôi… Linh Linh ngập ngừng-Anh dừng lại!Cô chạy lại chắn ngang đường anh đi!
-Anh hãy cho tôi một tháng!Một tháng thôi!Rồi tôi sẽ rời khỏi nơi đây…Được…Được chứ???
Kest im lặng chừng hai giây…
-Sẽ có giá của nó đấy!...Cô phải trả không ít đâu!
Bóng anh lướt qua khỏi cô.
-Cái giá!... Linh Linh rung mình.
(bạn đang đọc truyện tại KhoTroChoi.Com,chúc các bạn vui vẻ)
1h chiều
Rốt cuộc anh muốn gì? Linh Linh
la lên.
-Sau một tháng tôi sẽ rời khỏi nơi đó,cô yên tâm đi!
-Anh có thể giết tôi nếu anh muốn,đừng ám ảnh tôi như vậy được không?
-Ừ,có thể tôi sẽ tha cho cô đấy.
Linh Linh đã luyện tập trước gương hơn một tiếng đồng hồ những lời cô hi vọng sẽ có thể nói với Kest khi đến nhà anh.Và cái gương kia chính là Kest.
“Nếu có thể ta muốn đấm ngươi vài cái cho hả giận”.
1h 30’ tại căn biệt thư trắng.
Trời dần chuyển mưa,mưa có vẻ như sẽ to lắm,mây kéo đến giăng kín cả bầu trời.Trời đang sáng bỗng chốc trở nên âm u,đen kịt.Anh tài xế đã về từ lúc nào,cô không đem theo chìa khóa căn biệt thự,cái điện thoại cũng không nốt.Cứ tưởng Kest sẽ ở nhà, ai ngờ anh ta lại đi đâu…
Mấy tia chớp cuộn mình rạch tung những đám mây đen phát ra những âm thanh ghê rợn.Cứ thế,mưa ,và mưa.Những hạt mưa ban đầu còn nhẹ sau càng lúc càng nặng và dày hạt hơn. Linh Linh chẳng quen ai ở khu biệt thự V.I.P này.Cô khép nép tựa mình vào cánh cổng.
Mưa chừng một tiếng thì ngừng lại.Mùa hạ bao giờ cũng thế,bất chợt nắng rồi lại bất chợt mưa.Điều đó dễ khiến người ta khó chịu, đầu Linh Linh đau như búa bổ.Cảm giác khó chịu lan khắp người.Cô mệt mỏi,dường như không còn đủ sức để về sau cơn mưa.Đôi chân đã bị tê cứng lại, càng khó để nhúc nhích.
-Sao không vào nhà mà ngồi đây?
Chiếc xe trắng sang trọng đỗ lại trước mặt,Kest bước ra cầm ô lại che cho cô và dìu cô vào nhà.
-Tại sao?
…Ánh mắt đó thật đáng sợ…
-Tôiquên đưa chìa khóa. Linh Linh thều thào.
Kest không nói gì,anh quay lên tầng,lát sau anh xuống đưa cho cô một bộ quần áo trông rất buồn cười.
-Cô có thể mặc nó.Tôi sẽ cho người làm khô bộ quần áo trên người hộ cô.Sẽ không lâu đâu.
-Bộ quần áo gì thế này? Linh Linh cáu kỉnh nhận từ tay Kest .Chưa bao giờ cô thấy một thứ quần áo nhìn ngố đến vậy.
…
Thay quần áo xong,cô ngồi phịch xuống ghế,mở một kênh bất kì ngồi, chờ đợi người mang bộ kia tới.
Tiếng bước chân của từ ngoài hành lang nghe lúc càng rõ, Kest đi vào,hình như anh mới nghe điện thoại xong.
-Bật kênh N.I đi!
(N.I là kênh giải trí do tập đoàn thành lập)
-Tôi thích xem phim,đang đến đoạn hay mà!
Đừ…ng!!!!
Cô chưa kịp nói xong,Kest đã mở kênh N.I rồi.
“Cuộc thi tuyển chọn người mới của tập đoàn N.I” giọng nói của chị MC khá duyên dáng trên truyền hình vang lên.Ngay lập tức,khán đài như vỡ ra,rung chuyển.Vì là tập đoàn lớn nên mỗi năm N.I sẽ tuyển người mới một lần.Nếu dành thắng cuộc,cơ hội dành cho mỗi người trở thành người nổi tiếng là rất lớn,chính vì lẽ đó mà hàng triệu lượt hồ sơ từ khắp mọi nơi lũ lượt đổ về.Vog sơ khảo đã diễn ra từ tháng trước,bây giờ là vòng chung kết thì phải.
-Èo!Chán phèo!Tôi ngủ đây , khi nào quần áo tôi về thì thức tôi dậy nhé.
Kest ngồi trầm tư xem chương trình,vẫn thế,chẳng thể nào nhận ra cảm xúc của anh.
“Thảo nào cánh nhà báo luôn cho anh ta là một con người bí mật.Đến một chương trình quan trọng như thế này mà còn ngồi ở nhà điều khiển thì đáng sợ thật”. Linh Linh thầm nghĩ.
Liệu có ngờ được rằng ban giám khảo hôm đó thiếu mất một vị trí quan trọng là vì sợ mưa sẽ mang một ai đó đi…
Và chính người đó có lẽ cũng chưa hiểu thứ tình cảm đang nảy nở kia…
“Có những hạnh phúc trong tay tôi luôn cố gắng nắm giữ,chỉ xin một lần em nói yêu tôi,chỉ xin một ngày em sẽ yêu tôi như tôi đã yêu em…”
“Giọng này nghe quen quá!”
Linh Linh ngồi phắt dậy,cô nhận ra chất giọng này,nó quá đỗi quen thuộc với cô.Nó chính là của Tiểu Long –anh trai cô.
Cô thật không thể tin vào mắt mình,Hoàng Long thật đẹp,mọi thứ ánh đèn như chìm lại đằng sau anh.Một khuôn mặt quyễn rũ,một đôi mắt có thần và một giọng hát ấm áp.Bình thường chỉ cần một cái nháy mắt thôi cũng đã khiến bao người ngã rạp.Giờ đây,anh đẹp hơn gấp trăm bội lần.
Cả khán đài như chết lặng đi trong cái điệu nhạc du dương trong cái ánh mắt chết người đó.
Linh Linh quay sang Kest,lần đầu tiên cô thấy anh cau mày,có vẻ như anh đang suy nghĩ điều gì đó mà không hề hay biết là cô đã tỉnh dậy
Phần dự thi của Tiểu Long kết thúc,tất cả lặng đi vài giây rồi tiếng vỗ tay nổi lên như một cơn triều thần.Chị dẫn chương trình từ trong khán đài bước ra,tay cầm một chiếc khăn mùi soa,lau nước mắt.
Kest gật đầu.Cảm giác tự hào xâm chiếm toàn người Linh Linh.
Nghe xong bài hát,Kest gọi điện cho ai đó.Cô nghe rõ mồn một.
-THí sinh vừa hát xong!Chính anh ta! Kest gấp điện thoại ném ra giữa ban tiếp tục nhìn lên ti vi.
-Chẳng phải trước đây chính anh đã ra lệnh đuổi anh trai tôi sao? Linh Linh bực mình.
-Nếu không phải liệu thế,liệu anh cô có ngày hôm nay không?Anh cô không thích hợp để nhận công việc trước kia.
Kest không ngoảnh mặt lại,anh nói từ từ.-Tôi không như cô nghĩ đâu.
-Từ mai cô không cần phải đi đến đây nữa.Tôi phải đi công tác qua Nhât khoảng hai tuần.bởi vậy cô có thể giải thoát và đừng làm phiền tôi trong những ngày đó.Được chứ?
-Được thôi!Thoát khỏi anh thật là hạnh phúc. Linh Linh về.
“HaHa,thế là hai tuần hạnh phúc sắp tới với mình rồi!”
-Mọi thứ đều là sự thật à? Linh Linh !Tớ thật không ngờ cậu là người như vậy!
Đó là câu nói duy nhất mà cô bạn thân của cô- Tiểu Linh nói trong cuộc điện thoại lúc tối.Cô muốn rủ Tiểu Linh đi ăn liên hoan Tiểu Long đoạt giải thưởng lớn vậy mà gọi thì Tiểu Linh lại chẳng để cô nói câu nào mà tuôn ào ào.Không biết có chuyện gì nữa?
-Sẽ không sao đúng không anh?Sao Tiểu Linh lại cư xử như vậy?Anh! Phải làm sao bây giờ? Linh Linh đi đi lại lại trong phòng vẻ lo âu.
-Không sao đâu!Bọn mày vẫn giận nhau hoài đấy thôi,Làm lành ngay ấy mà.
-Không!Em linh cảm thấy có chuyện không lành. Em lo lắm!
-Thôi!Ngủ đi!Mai còn dậy đi học nữa
…
-Ê!Ê!Hình như anh Tiểu Long chở con bé ấy đi học đấy!
-Lại còn thế nữa.Chắc lại giả vờ đau chân để rủ xin lòng tốt của anh ấy đấy.Trơ trẽn quá!
…
-Ê!Con bé đó! Chính nó đấy!
-Ừ! Giống hệt trong ảnh đây này.
-Đúng là nó,con yêu tinh đáng ghê rợn.
Điều đầu tiên Linh Linh thấy khó hiểu là mọi người ai cũng cầm một tờ rơi màu xanh.Vào lớp,bọn bạn nhìn cô với một ánh m...



