Đọc Truyện Teen - Vị Đắng ... Ngọt Ngào Full
nh Linh quay phắt đi,không dám đối diện với nó.
Mát hẳn cái vẻ tươi cười lúc nãy, cô đứng như chết lặng,mắt rưng rưng chực khóc.
-Hai anh em con có chuyện gì à? Như đoán ra điều gì đó,ba cô thều thào hỏi.
-Có chuyện gì đâu ba, chỉ là con bé này ở nhà chẳng chịu nghe lời con gì cả. Thôi về đi! Anh sẽ ở lại với ba,em về chuẩn bị cơm đi. Ba hỏi cô còn chưa biết trả lời thế nào, may mà anh đã để cô về. Cô vội chào ba và bước ra khỏi phòng. Đi xa nhưng cô vẫn nghe rõ giọng ba:
-Em nó còn nhỏ, phải day bảo từ từ…
Nước mắt cô chợt rơi ra, đầm đìa…
Ngày thứ ba…
Chẳng có việc gì tiến triển hơn, mọi việc cũng không có chuyển biếngì. Lúc đêm, Kest có một bài phỏng vấn trên kênh truyền hình. Điều đó lại càng làm cho mọi chuyện xấu đi.
Thứ năm!..
Hôm nay cô sẽ phải vào phòng hội đồng để bình xét kỉ luật.
-Em nào là Hoàng Linh Linh đi theo tôi.
Linh Linh bước ra khỏi chỗ ngồi. Thôi, thế là hết thật rồi! Đi theo thầy vào phòng,ở đó tất cả giáo viên đã có mặt.Vừa nhìn thấy cô,những tiếng bàn tán đã rộ lên. Khắp mọi người đều lắc đầu tỏ ý không bằng lòng. Cô nhắm mắt lại,cuộc đời đi học của cô sẽ kết thúc tại đây sao?
…
-Không thể để một học sinh như thế tới trường. Đó là kết luận của 100% số phiếu bầu. Em buộc phải thôi học. Đó là câu nói cuối cùng thầy nói trước khi bước ra khỏi căn phòng đó.
…
Chiều, chiều rồi. Chiều nhẹ nhàng thênh thang nhưng lòng cô đang đau và đau lắm.
Thế là từ ngày mai cô không thể đến trường nữa. Từ ngày xảy ra chuyện,cô chưa lần nào gặp Tiểu Linh . Người cô muốn gặp bây giờ là người bạn đó. Chỉ có Tiểu Linh là có thể hiểu cô và khóc cùng cô. Linh Linh không muốn khóc nhưng không hiểu sao nước mắt lại cứ rơi.
-Đó! Chính nó,cô gái đó. Xử lí cô ta đi,hãy cho cô ta một trận vì dám tranh dành người yêu với ta. Một giọng nói thanh phát lên,một đôi mắt tròn xoe...
- Tiểu Long !Anh Long ơi! Linh Linh… Linh Linh…bị …bị…Từ đâu,Tiểu Linh xuất hiện thở hổn hển.
-Bị làm sao? Tiểu Long hét lên làm mọi người giật mình.
-Bị người ta… người ta đánh ở sau sân trường.
Chưa để Tiểu Linh nói hết câu, Tiểu Long đã chạy vụt đi,mọi người cũng chạy theo. Người thì tò mò, người thì muốn xem rốt cuộc giữa Linh Linh và chàng “hoàng tử”này có mối quan hệ gì mà cô gái có thể khiến anh ấy lo lắng đến như vậy…
Duy nhất một người đứng lại. Một người có đôi mắt tròn.
-Có thể kịp nữa sao? Thật nực cười.!
-Các ngươi đang làm gì tôi vậy? Linh Linh giãy giụa,hét lên. Nhưng gần như kể từ ngày xảy ra chuyện đến bây giờ cô không thiết ăn uống gì cả nên không còn một chút sức nào để gắng gượng,huống gì là phản kháng dưới một bàn tay chắc nịch như thế này.
-Chỉ cần đánh cho nó một trận thôi,cho chưa cái thói nhúng mũi vào chuyện của người khác.
…
Không được nữa rồi! Không thể gắng thêm một giây phút nào nữa.Hơi thở của cô như bị ai bóp nghẹt…Nó trở nên nặng dần,cô lịm đi…Chỉ còn nghe thấy tiếng phanh của một chiếc xe ô tô,phanh gấp lắm…
7h tối…
Mọi chiếc đèn trong nhà Tiểu Long đều được bật lên. Anh kê ghế ngồi cạnh Linh Linh . Cô nằm mê man,bất tỉnh. Vị bác sĩ lúc chiều đã nói là không sao chỉ là do chịu quá nhiều áp lực nên mệt mỏi mà ngất đi thôi.
Trán cô túa mồ hôi,chốc chốc,trong cơn mê cô lại hét lên:
-“Không phải thế,không phải như mọi người nghĩ đâu!”
Tiểu Long đau khổ,chỉ tại anh. Anh tự trách mình thật vô dụng,đã hiểu lầm cô.
…
Sáng nay,anh đã lo cho cô biết chừng nào,nếu cô mà có mệnh hệ gì chắc anh sẽ không thể tha thứ nổi cho bản thân. Anh đã chạy,đã chạy thật nhanh….nhưng…cuối cùng anh đã đến sau một người…
Lúc anh đến nơi,Kest đã ở đó. Kest đã bế Linh Linh và đợi cho bọn đàn em của mình xử những người đánh cô. Đợi cho bọn họ nằm gục đất anh mới rời khỏi nơi đó. Kest trao Linh Linh lại cho anh. Những tiếng bàn tán như dậy lên như một cơn song bất chợt ào đến. Kest không hề quan tâm đến điều đó,anh nhìn tất cả một lượt.
Lạnh lùng… Đáng sợ…Nghiêm nghị…
Tất cả im lặng.
-Anh không hiểu cô em gái của mình một phần nào hết. Kest nói rồi rẽ đám đông tiến về phòng ban giám hiệu. Ở đó,hiệu trưởng đang đứng đón anh với một vẻ mặt lo sợ…
-Tiểu Long !... Tiểu Long!.. Linh Linh thều thào. Tiểu Long giật mình quay lại.
-Em không sao chứ?
-Tại sao em lại ở đây?...Chẳng phải?...Chẳng phải..? Cô cau mày,cố gắng nhớ lại những chuyện vừa xảy ra.
-Kest đã cứu em! Như hiểu được Linh Linh đang nghĩ gì,Tiểu Long lên tiếng.
-Kest ! Kest!.. Anh ta về rồi sao? Linh Linh bật dậy nhưng cô còn quá yếu.
-Em nhớ anh ta đến vậy cơ à?
Có một chút gì đó xót xa hòa lẫn vào cơn gió đêm…
-Anh!... Linh Linh quắc mắt nhìn Tiểu Long –Tất cả chuyện này đều do hắn gây ra. Cô bức bội thả mình xuống giường.
-Vậy giữa em à hắn có quan hệ gì vậy?
Linh Linh cố tình trách câu hỏi đó. Hiện tại, cô chưa muốn để ai biết mối quan hệ rối ren này. Nhìn thấy cô như vậy, Tiểu Long không nói gì cả,anh kéo lớp chăn mỏng đắp cho cô.
…Ngoài cửa có tiếng xe ô tô,anh quay ra..
…Bóng tối không làm chìm đi sắc quí tộc đấy…
Kest bước vào,anh lặng lẽ quan sát căn nhà rồi ngẩng mặt lên nhìn Tiểu Long .
-Linh Linh đâu?
-Tại sao tôi phải nói với anh?
Kest đi sâu vào nhà,mặc kệ cho câu hỏi còn bỏ ngỏ.
-Anh đi ra đi! Kest bị chặn lại-Linh Linh cần nghỉ ngơi.
Không gian chỉ còn nghe thấy tiếng côn trùng kêu.
…
-Hai anh làm gì ở đây vậy? Linh Linh đứng ở cửa phòng cô,giọng còn yếu nhưng nghe rõ từng tiếng một.-Còn anh,anh đến đây để làm gì?Cô nhìn Kest.
-Chúng ta cần nói chuyện. Tiểu Long! Anh có thể ra ngoài được không? Kest đều đều.
-Ra ngoài ư? Tiểu Long hỏi lại đầy ẩn ý.
-Anh đi ra ngoài đi,lát nữa em sẽ nòi với anh sau.
Nghe Linh Linh nói vậy,Tiểu Long mới dịu xuống một chút,anh đóng sầm cánh cửa lại và ra ngoài.
…
-Thấy tôi như thế này ,anh đã hài lòng chưa? Anh muốn nói gì cứ nói đi.!
Kest im lặng,anh nhìn khắp phòng một Linh Linh một lượt rồi dừng lại ở phía góc bàn.Nơi đặt bức ảnh cô và Tiểu Long đi chơi hồi hè năm ngoái. Anh cầm nó lên ,nhìn một cách chăm chú.
-Tôi hỏi anh nói đi chứ!
-Vậy cô nghĩ mọi chuyện là do tôi gây ra sao? Thả bức ảnh về vị trí cũ,Kest ngẩng mặt lên nhìn cô.
Linh Linh lung túng,ánh mắt đó như nhìn thấu tâm can cô.
Cô cũng không thể tin là Kest nhưng nếu không là anh thì có thể là ai được chứ?
-Chẳng lẽ…không phải vậy?
-Tôi chưa bao giờ làm mà không nhận!
Ánh đèn điện phả vào mặt Kest như tạc một bức tượng tuyệt mỹ lên bức tường.
-Mai cô vẫn có thể đi học,một phần trong chuyện này là do tôi gây ra vì thế tôi đã nói với nhà trường cho cô đi học lại đồng thời…
-Sao?
-Tôi sẽ cho phép cô làm hết công việc này,nhưng chỉ một tháng thôi và cô sẽ rời khỏi nhà tôi ngay tức khắc. Nói xong Kest quay đi,một lúc sau tiếng xe của anh vang lên.
- Kest đã nói gì với anh mà sao lâu thế? Thấy Tiểu Long bước vào ,cô hỏi.
-Kest ?À,anh ta bảo mai anh sẽ bắtđầu chương trình tập luyện với tập đoàn.
-Thật á? Linh Linh bật dậy.-Hoan hô!...Hoan hô!
-Nhưng anh không đồng ý!
-Vì…
-Anh không thích!
-Xin anh đấy! Anh sẽ đồng ý. Đ...
Mát hẳn cái vẻ tươi cười lúc nãy, cô đứng như chết lặng,mắt rưng rưng chực khóc.
-Hai anh em con có chuyện gì à? Như đoán ra điều gì đó,ba cô thều thào hỏi.
-Có chuyện gì đâu ba, chỉ là con bé này ở nhà chẳng chịu nghe lời con gì cả. Thôi về đi! Anh sẽ ở lại với ba,em về chuẩn bị cơm đi. Ba hỏi cô còn chưa biết trả lời thế nào, may mà anh đã để cô về. Cô vội chào ba và bước ra khỏi phòng. Đi xa nhưng cô vẫn nghe rõ giọng ba:
-Em nó còn nhỏ, phải day bảo từ từ…
Nước mắt cô chợt rơi ra, đầm đìa…
Ngày thứ ba…
Chẳng có việc gì tiến triển hơn, mọi việc cũng không có chuyển biếngì. Lúc đêm, Kest có một bài phỏng vấn trên kênh truyền hình. Điều đó lại càng làm cho mọi chuyện xấu đi.
Thứ năm!..
Hôm nay cô sẽ phải vào phòng hội đồng để bình xét kỉ luật.
-Em nào là Hoàng Linh Linh đi theo tôi.
Linh Linh bước ra khỏi chỗ ngồi. Thôi, thế là hết thật rồi! Đi theo thầy vào phòng,ở đó tất cả giáo viên đã có mặt.Vừa nhìn thấy cô,những tiếng bàn tán đã rộ lên. Khắp mọi người đều lắc đầu tỏ ý không bằng lòng. Cô nhắm mắt lại,cuộc đời đi học của cô sẽ kết thúc tại đây sao?
…
-Không thể để một học sinh như thế tới trường. Đó là kết luận của 100% số phiếu bầu. Em buộc phải thôi học. Đó là câu nói cuối cùng thầy nói trước khi bước ra khỏi căn phòng đó.
…
Chiều, chiều rồi. Chiều nhẹ nhàng thênh thang nhưng lòng cô đang đau và đau lắm.
Thế là từ ngày mai cô không thể đến trường nữa. Từ ngày xảy ra chuyện,cô chưa lần nào gặp Tiểu Linh . Người cô muốn gặp bây giờ là người bạn đó. Chỉ có Tiểu Linh là có thể hiểu cô và khóc cùng cô. Linh Linh không muốn khóc nhưng không hiểu sao nước mắt lại cứ rơi.
-Đó! Chính nó,cô gái đó. Xử lí cô ta đi,hãy cho cô ta một trận vì dám tranh dành người yêu với ta. Một giọng nói thanh phát lên,một đôi mắt tròn xoe...
- Tiểu Long !Anh Long ơi! Linh Linh… Linh Linh…bị …bị…Từ đâu,Tiểu Linh xuất hiện thở hổn hển.
-Bị làm sao? Tiểu Long hét lên làm mọi người giật mình.
-Bị người ta… người ta đánh ở sau sân trường.
Chưa để Tiểu Linh nói hết câu, Tiểu Long đã chạy vụt đi,mọi người cũng chạy theo. Người thì tò mò, người thì muốn xem rốt cuộc giữa Linh Linh và chàng “hoàng tử”này có mối quan hệ gì mà cô gái có thể khiến anh ấy lo lắng đến như vậy…
Duy nhất một người đứng lại. Một người có đôi mắt tròn.
-Có thể kịp nữa sao? Thật nực cười.!
-Các ngươi đang làm gì tôi vậy? Linh Linh giãy giụa,hét lên. Nhưng gần như kể từ ngày xảy ra chuyện đến bây giờ cô không thiết ăn uống gì cả nên không còn một chút sức nào để gắng gượng,huống gì là phản kháng dưới một bàn tay chắc nịch như thế này.
-Chỉ cần đánh cho nó một trận thôi,cho chưa cái thói nhúng mũi vào chuyện của người khác.
…
Không được nữa rồi! Không thể gắng thêm một giây phút nào nữa.Hơi thở của cô như bị ai bóp nghẹt…Nó trở nên nặng dần,cô lịm đi…Chỉ còn nghe thấy tiếng phanh của một chiếc xe ô tô,phanh gấp lắm…
7h tối…
Mọi chiếc đèn trong nhà Tiểu Long đều được bật lên. Anh kê ghế ngồi cạnh Linh Linh . Cô nằm mê man,bất tỉnh. Vị bác sĩ lúc chiều đã nói là không sao chỉ là do chịu quá nhiều áp lực nên mệt mỏi mà ngất đi thôi.
Trán cô túa mồ hôi,chốc chốc,trong cơn mê cô lại hét lên:
-“Không phải thế,không phải như mọi người nghĩ đâu!”
Tiểu Long đau khổ,chỉ tại anh. Anh tự trách mình thật vô dụng,đã hiểu lầm cô.
…
Sáng nay,anh đã lo cho cô biết chừng nào,nếu cô mà có mệnh hệ gì chắc anh sẽ không thể tha thứ nổi cho bản thân. Anh đã chạy,đã chạy thật nhanh….nhưng…cuối cùng anh đã đến sau một người…
Lúc anh đến nơi,Kest đã ở đó. Kest đã bế Linh Linh và đợi cho bọn đàn em của mình xử những người đánh cô. Đợi cho bọn họ nằm gục đất anh mới rời khỏi nơi đó. Kest trao Linh Linh lại cho anh. Những tiếng bàn tán như dậy lên như một cơn song bất chợt ào đến. Kest không hề quan tâm đến điều đó,anh nhìn tất cả một lượt.
Lạnh lùng… Đáng sợ…Nghiêm nghị…
Tất cả im lặng.
-Anh không hiểu cô em gái của mình một phần nào hết. Kest nói rồi rẽ đám đông tiến về phòng ban giám hiệu. Ở đó,hiệu trưởng đang đứng đón anh với một vẻ mặt lo sợ…
-Tiểu Long !... Tiểu Long!.. Linh Linh thều thào. Tiểu Long giật mình quay lại.
-Em không sao chứ?
-Tại sao em lại ở đây?...Chẳng phải?...Chẳng phải..? Cô cau mày,cố gắng nhớ lại những chuyện vừa xảy ra.
-Kest đã cứu em! Như hiểu được Linh Linh đang nghĩ gì,Tiểu Long lên tiếng.
-Kest ! Kest!.. Anh ta về rồi sao? Linh Linh bật dậy nhưng cô còn quá yếu.
-Em nhớ anh ta đến vậy cơ à?
Có một chút gì đó xót xa hòa lẫn vào cơn gió đêm…
-Anh!... Linh Linh quắc mắt nhìn Tiểu Long –Tất cả chuyện này đều do hắn gây ra. Cô bức bội thả mình xuống giường.
-Vậy giữa em à hắn có quan hệ gì vậy?
Linh Linh cố tình trách câu hỏi đó. Hiện tại, cô chưa muốn để ai biết mối quan hệ rối ren này. Nhìn thấy cô như vậy, Tiểu Long không nói gì cả,anh kéo lớp chăn mỏng đắp cho cô.
…Ngoài cửa có tiếng xe ô tô,anh quay ra..
…Bóng tối không làm chìm đi sắc quí tộc đấy…
Kest bước vào,anh lặng lẽ quan sát căn nhà rồi ngẩng mặt lên nhìn Tiểu Long .
-Linh Linh đâu?
-Tại sao tôi phải nói với anh?
Kest đi sâu vào nhà,mặc kệ cho câu hỏi còn bỏ ngỏ.
-Anh đi ra đi! Kest bị chặn lại-Linh Linh cần nghỉ ngơi.
Không gian chỉ còn nghe thấy tiếng côn trùng kêu.
…
-Hai anh làm gì ở đây vậy? Linh Linh đứng ở cửa phòng cô,giọng còn yếu nhưng nghe rõ từng tiếng một.-Còn anh,anh đến đây để làm gì?Cô nhìn Kest.
-Chúng ta cần nói chuyện. Tiểu Long! Anh có thể ra ngoài được không? Kest đều đều.
-Ra ngoài ư? Tiểu Long hỏi lại đầy ẩn ý.
-Anh đi ra ngoài đi,lát nữa em sẽ nòi với anh sau.
Nghe Linh Linh nói vậy,Tiểu Long mới dịu xuống một chút,anh đóng sầm cánh cửa lại và ra ngoài.
…
-Thấy tôi như thế này ,anh đã hài lòng chưa? Anh muốn nói gì cứ nói đi.!
Kest im lặng,anh nhìn khắp phòng một Linh Linh một lượt rồi dừng lại ở phía góc bàn.Nơi đặt bức ảnh cô và Tiểu Long đi chơi hồi hè năm ngoái. Anh cầm nó lên ,nhìn một cách chăm chú.
-Tôi hỏi anh nói đi chứ!
-Vậy cô nghĩ mọi chuyện là do tôi gây ra sao? Thả bức ảnh về vị trí cũ,Kest ngẩng mặt lên nhìn cô.
Linh Linh lung túng,ánh mắt đó như nhìn thấu tâm can cô.
Cô cũng không thể tin là Kest nhưng nếu không là anh thì có thể là ai được chứ?
-Chẳng lẽ…không phải vậy?
-Tôi chưa bao giờ làm mà không nhận!
Ánh đèn điện phả vào mặt Kest như tạc một bức tượng tuyệt mỹ lên bức tường.
-Mai cô vẫn có thể đi học,một phần trong chuyện này là do tôi gây ra vì thế tôi đã nói với nhà trường cho cô đi học lại đồng thời…
-Sao?
-Tôi sẽ cho phép cô làm hết công việc này,nhưng chỉ một tháng thôi và cô sẽ rời khỏi nhà tôi ngay tức khắc. Nói xong Kest quay đi,một lúc sau tiếng xe của anh vang lên.
- Kest đã nói gì với anh mà sao lâu thế? Thấy Tiểu Long bước vào ,cô hỏi.
-Kest ?À,anh ta bảo mai anh sẽ bắtđầu chương trình tập luyện với tập đoàn.
-Thật á? Linh Linh bật dậy.-Hoan hô!...Hoan hô!
-Nhưng anh không đồng ý!
-Vì…
-Anh không thích!
-Xin anh đấy! Anh sẽ đồng ý. Đ...



