Hợp đồng hôn nhân 100 ngày Phần cuối
của hai người tràn ngập mùi vị ngọt ngào, làm anh say mê, không kiềm chế được mà càng hôn sâu hơn, có hơi thô bạo mà vuốt ve cơ thể cô.
"Đừng mà............ đừng như vậy................ buông em ra!" Uất Noãn Tâm dùng sức đẩy anh ra, gương mặt bởi vì xấu hổ và tức giận mà đỏ lên. Nếu không phải cô mắc nợ anh, cô đã cho anh một cái tát vào mặt rồi.
Sự chống đối mãnh liệt của cô, đương nhiên làm cho Nam Cung Nghiêu không vui, nhưng anh nhất định không biểu hiện ra bên ngoài. Anh biết rõ, mình càng tỏ ra không sao, thì cô càng đau khổ, chính anh muốn cô đau khổ, oán hận anh, lại không cách nào có thể chống đối anh như trước, đây mới là sự giày vò đau đớn nhất.
Anh nở nụ cười u ám, liếm môi, tỏ vẻ hiểu ra, "uống canh như vậy mới đã, mùi vị không tệ."
Cô nén giận không bộc phát, "xem ra anh không muốn uống rồi, vậy em cũng không ép anh."
Để chén xuống, rồi muốn đi ra ngoài.
"Đứng lại! Em gọi bác sĩ giúp tôi, tôi muốn làm thủ tục xuất viện."
"Nhưng vết thương trên chân anh chưa khỏi mà."
"Chẳng qua chỉ liệt một đôi chân thôi, cũng không khỏi hẳn được, có nằm viện thêm mấy ngày cũng như vậy, tôi ghét ở bệnh viện."
Thấy anh đã quyết định như vậy, Uất Noãn Tâm có nói nhiều cũng bằng thừa, đành phải làm theo. Thủ tục xuất viện hoàn tất ngay buổi sáng hôm đó, rồi đưa Nam Cung Nghiêu về nhà.
Suốt cả quá trình đó Nam Cung Nghiêu không cho phép ai giúp, đưa đón đều là Uất Noãn Tâm. Bận trước bận sau, mệt muốn chết. Khó khăn lắm mới về đến nhà, đẩy anh vào trong phòng, nhưng đưa anh lên giường như thế nào lại là một vấn đề.
Anh thoải mái ngồi trên xe lăn, thờ ơ nhìn cô, "còn đứng đó làm gì?" hả hê giang hai cánh tay ra, "bế tôi lên gường."
Cô đành phải ngồi xổm xuống, cố hết sức nâng anh lên, nghiêng người muốn dìu anh lên giường. Đôi chân lảo đảo cố gắng chịu đựng, sợ anh bị ngã. "Nào, chậm một chút, cẩn thận........"
Nhưng đột nhiên có một lực lớn tác động vào cô, cả người ngã xuống giường. Cơ thể nặng nề của Nam Cung Nghiêu đè lên, ép đến nỗi cô sắp nghẹt thở, đẩy cũng đẩy không nổi. Nín thở đến đỏ mặt mà thở gáp, "anh, anh có thể hơi nhích ra một chút được không......... em, em đẩy không nổi..........."
"Không được! Em quên tôi là người tàn tật sao?"
Tôi sốt ruột tới nỗi trán đầy mồ hôi, còn anh rất ung dung, vô cùng thỏa mãn. Rất biết hưởng thụ cảm giác đè cô ở dưới người, mềm mại, rất dễ chịu. Đầu chôn ở cổ cô, có thể ngửi được mùi hương thơm mát của cô. Tư thế này vô cùng thích hợp, anh thích, làm sao nỡ dời đi chứ.
"Vậy làm sao đây?" Tư thế như thế này, không làm gì được. Cũng không biết có phải anh âm thầm dùng sức không, giống y như tảng đá vậy, không thể nhúc nhích được.
"Còn có thể làm gì nữa? Cứ như vậy đi!"
"Làm sao được chứ!" Uất Noãn Tâm tức trong lòng, cô không còn sức, đầu muốn ngất đi, muốn đẩy anh lại không nhúc nhích được chút nào. Một lúc sau, thì cảm thấy xung quanh cơ thể bắt đầu nóng lên.
Cơ thể anh nóng rực, làm cô cũng bị thiêu cháy theo, rõ ràng cảm thấy bộ phận nào đó ở giữa hai chân, đang ngọ nguậy lớn dần, đâm vào phía bên dưới người cô, còn có xu hướng không ngừng bành trướng.
Uất Noãn Tâm biết rõ là gì, cô đỏ mặt kêu lên, trong thầm mắng, trong hoàn cảnh nhếch nhác như vậy, anh còn dám có phản ứng sao? Có cần cầm thú hơn nữa không?
Cô xấu hổ vặn vẹo người mình, cố tình muốn thoát khỏi cục sắt nóng bỏng kia, nhưng lại vô tình không ngừng ma sát, càng ngày càng nóng hơn.
Anh vốn dĩ đang vô cùng thỏa mãn hưởng thụ cảm giác này thì cũng cảm thấy cơ thể của mình khó chịu, con ngươi màu xanh bị ham muốn làm đục ngầu, cơ thể nóng ran lên. Anh vốn chỉ muốn trêu chọc cô, nhưng bây giờ, ham muốn của cơ thể đã bị khơi dậy thật rồi.
Nhưng chuyện anh đang do dự đó là, nếu bây giờ anh bộc phát thú tính, mà ăn cô sạch sẽ, vậy chuyện anh giả vờ bị liệt có bị phơi bày ra không?
Chương 288: Đừng như vậy...
Khi người đàn ông làm chuyện đó, chỉ biết suy nghĩ bằng nửa người dưới thôi, chẳng thèm quan tâm đến bất cứu chuyện gì, không đảm bảo trong một lúc không cầm lòng được, mượn sức của đôi chân để ra vào.
Cho nên, Nam Cung Nghiêu chỉ có thể cố gắng hết sức bắt mình phải nhịn, nhưng Uất Noãn Tâm nằm ở dưới người anh không ngừng vặn vẹo, bộ phận vốn rất mẫn cảm của anh do chịu đủ kiểu ma sát, nên nơi đó đã cương cứng như sắt, sưng tấy đến muốn nổ tung.
"Shit!" Anh thềm rủa một tiếng, lý trí đã bị ham muốn của cơ thể đánh bại hoàn toàn, anh hôn thật mạnh lên môi cô. Anh quấn lấy lưỡi cô, bàn tay lớn cũng cùng lúc dạo chơi trên cơ thể cô, vuốt ve đôi chân cô, buộc cô phải ôm lấy eo của mình, để mặc anh xâm chiếm, cơ thể của hai người dính chặt vào nhau, không có chút kẽ hở.
"Ưm.... đừng....." Uất Noãn Tâm bị nụ hôn nóng bỏng kích thích đến thở không nổi, đầu óc choáng váng. Hai bàn tay vẫn còn đang cố gắng đẩy vai anh ra, cố ý muốn ngăn anh lại. Anh đã xé rách quần của cô, bộ phận nóng rực của anh chĩa vào người cô.
Không hề có màn dạo chơi, cơ thể khô khan bắt phải đón nhận sự xâm chiếm của anh, giày vò đến nỗi Uất Noãn Tâm nhịn hông được phải cất tiếng nức nở. Nhưng môi của cô bị anh hôn, xoắn xuýt, một tiếng cũng không phát ra được.
Anh ôm chặt thắt lưng của cô, cơ thể không ngừng đẩy về trước, dùng rất nhiều sức, giống như muốn cướp đoạt hết tất cả của cô. Giống như đang châm lửa trong người cô, sức nóng làm cho cô khóc chịu, nhưng đi cùng với ngọn lửa nóng tra tấn này, là một cảm giác thoải mái.
Dễ chịu.......... cũng khó chịu....... lửa với băng giao nhau......... sự vui thích này không thể nói rõ được, làm cho cô chịu không nổi.
Tay của cô không còn sức đặt ở trên vai anh, bấu chặt, run rẩy từng cơn. "Đừng mà....... đừng như vậy.........."
"Ngoan....... em hãy hưởng thụ đi........" Nam Cung Nghiêu vô thức tăng tốc, mở rộng hai chân của cô ra. Hôn mạnh lên xương vai xanh và cổ của cô, không ngừng ở bên tai cô nỉ non những lời dụ dỗ. "Ngoan một chút.......... thả lỏng chút nào........"
Bên dưới kết nối thật sâu với nhau, co vào dữ dội.
Tốc độ và những đợt tấn công đó đã vượt khỏi phạm vi chịu đựng của ất Noãn Tâm, ngửa mặt lên cất tiếng rên rỉ, một giọt nước mắt rơi xuống, chảy vào trong miệng Nam Cung Nghiêu. Hơi thở của anh cũn nặng nề, tay của anh đan chặt mười ngón tay của cô, chạy sâu vào, giải phóng toàn bộ dịch nóng vào trong người cô.
Hai cơ thể ướt át dính chặt vào nhau, rất lâu cũng không rời khỏi, trong bầu không khí vẫn còn tràn ngập mùi vui vẻ.
Đôi mắt của Uất Noãn Tâm lại đỏ lên, oán hận anh đối xử với mình như vậy, cũng oán hận cơ thể của mình lại có cảm giác với anh, cô cảm thấy mùi rất dơ bẩn.
Nam Cung Nghiêu không muốn nhìn thấy nhất là mỗi lần vui vẻ xong, cô lại khóc, giống như mình cưỡng bức cô vậy. Cho nên anh dứt khoát nhắm mắt làm ngơ, lật người qua một bên, cau mày, lời lẽ lạnh nhạt: "Em đi chuẩn bị nước, lau người cho tôi."
Trong lòng Uất Noãn Tâm rất đau khổ rất khó chịu, không cam lòng nhưng vẫn mà đứng dậy, đi đến nhà tắm bưng một chậu nước ra, nhún ướt khăn đưa cho anh.
Nam Cung Nghiêu cau mày, "tôi bảo em lau người cho tôi, nghe không hiểu sao?"
"Anh bị thương ở chân, đâu phải ở tay, anh tự lau được mà."
Anh tức giận, nắm chặt tay cô, kéo về phía mình, bắt cô phải nhìn rõ con ngươi đầy lửa của mình, gân xanh trên cổ cũng nổi lên một cách dữ t...
"Đừng mà............ đừng như vậy................ buông em ra!" Uất Noãn Tâm dùng sức đẩy anh ra, gương mặt bởi vì xấu hổ và tức giận mà đỏ lên. Nếu không phải cô mắc nợ anh, cô đã cho anh một cái tát vào mặt rồi.
Sự chống đối mãnh liệt của cô, đương nhiên làm cho Nam Cung Nghiêu không vui, nhưng anh nhất định không biểu hiện ra bên ngoài. Anh biết rõ, mình càng tỏ ra không sao, thì cô càng đau khổ, chính anh muốn cô đau khổ, oán hận anh, lại không cách nào có thể chống đối anh như trước, đây mới là sự giày vò đau đớn nhất.
Anh nở nụ cười u ám, liếm môi, tỏ vẻ hiểu ra, "uống canh như vậy mới đã, mùi vị không tệ."
Cô nén giận không bộc phát, "xem ra anh không muốn uống rồi, vậy em cũng không ép anh."
Để chén xuống, rồi muốn đi ra ngoài.
"Đứng lại! Em gọi bác sĩ giúp tôi, tôi muốn làm thủ tục xuất viện."
"Nhưng vết thương trên chân anh chưa khỏi mà."
"Chẳng qua chỉ liệt một đôi chân thôi, cũng không khỏi hẳn được, có nằm viện thêm mấy ngày cũng như vậy, tôi ghét ở bệnh viện."
Thấy anh đã quyết định như vậy, Uất Noãn Tâm có nói nhiều cũng bằng thừa, đành phải làm theo. Thủ tục xuất viện hoàn tất ngay buổi sáng hôm đó, rồi đưa Nam Cung Nghiêu về nhà.
Suốt cả quá trình đó Nam Cung Nghiêu không cho phép ai giúp, đưa đón đều là Uất Noãn Tâm. Bận trước bận sau, mệt muốn chết. Khó khăn lắm mới về đến nhà, đẩy anh vào trong phòng, nhưng đưa anh lên giường như thế nào lại là một vấn đề.
Anh thoải mái ngồi trên xe lăn, thờ ơ nhìn cô, "còn đứng đó làm gì?" hả hê giang hai cánh tay ra, "bế tôi lên gường."
Cô đành phải ngồi xổm xuống, cố hết sức nâng anh lên, nghiêng người muốn dìu anh lên giường. Đôi chân lảo đảo cố gắng chịu đựng, sợ anh bị ngã. "Nào, chậm một chút, cẩn thận........"
Nhưng đột nhiên có một lực lớn tác động vào cô, cả người ngã xuống giường. Cơ thể nặng nề của Nam Cung Nghiêu đè lên, ép đến nỗi cô sắp nghẹt thở, đẩy cũng đẩy không nổi. Nín thở đến đỏ mặt mà thở gáp, "anh, anh có thể hơi nhích ra một chút được không......... em, em đẩy không nổi..........."
"Không được! Em quên tôi là người tàn tật sao?"
Tôi sốt ruột tới nỗi trán đầy mồ hôi, còn anh rất ung dung, vô cùng thỏa mãn. Rất biết hưởng thụ cảm giác đè cô ở dưới người, mềm mại, rất dễ chịu. Đầu chôn ở cổ cô, có thể ngửi được mùi hương thơm mát của cô. Tư thế này vô cùng thích hợp, anh thích, làm sao nỡ dời đi chứ.
"Vậy làm sao đây?" Tư thế như thế này, không làm gì được. Cũng không biết có phải anh âm thầm dùng sức không, giống y như tảng đá vậy, không thể nhúc nhích được.
"Còn có thể làm gì nữa? Cứ như vậy đi!"
"Làm sao được chứ!" Uất Noãn Tâm tức trong lòng, cô không còn sức, đầu muốn ngất đi, muốn đẩy anh lại không nhúc nhích được chút nào. Một lúc sau, thì cảm thấy xung quanh cơ thể bắt đầu nóng lên.
Cơ thể anh nóng rực, làm cô cũng bị thiêu cháy theo, rõ ràng cảm thấy bộ phận nào đó ở giữa hai chân, đang ngọ nguậy lớn dần, đâm vào phía bên dưới người cô, còn có xu hướng không ngừng bành trướng.
Uất Noãn Tâm biết rõ là gì, cô đỏ mặt kêu lên, trong thầm mắng, trong hoàn cảnh nhếch nhác như vậy, anh còn dám có phản ứng sao? Có cần cầm thú hơn nữa không?
Cô xấu hổ vặn vẹo người mình, cố tình muốn thoát khỏi cục sắt nóng bỏng kia, nhưng lại vô tình không ngừng ma sát, càng ngày càng nóng hơn.
Anh vốn dĩ đang vô cùng thỏa mãn hưởng thụ cảm giác này thì cũng cảm thấy cơ thể của mình khó chịu, con ngươi màu xanh bị ham muốn làm đục ngầu, cơ thể nóng ran lên. Anh vốn chỉ muốn trêu chọc cô, nhưng bây giờ, ham muốn của cơ thể đã bị khơi dậy thật rồi.
Nhưng chuyện anh đang do dự đó là, nếu bây giờ anh bộc phát thú tính, mà ăn cô sạch sẽ, vậy chuyện anh giả vờ bị liệt có bị phơi bày ra không?
Chương 288: Đừng như vậy...
Khi người đàn ông làm chuyện đó, chỉ biết suy nghĩ bằng nửa người dưới thôi, chẳng thèm quan tâm đến bất cứu chuyện gì, không đảm bảo trong một lúc không cầm lòng được, mượn sức của đôi chân để ra vào.
Cho nên, Nam Cung Nghiêu chỉ có thể cố gắng hết sức bắt mình phải nhịn, nhưng Uất Noãn Tâm nằm ở dưới người anh không ngừng vặn vẹo, bộ phận vốn rất mẫn cảm của anh do chịu đủ kiểu ma sát, nên nơi đó đã cương cứng như sắt, sưng tấy đến muốn nổ tung.
"Shit!" Anh thềm rủa một tiếng, lý trí đã bị ham muốn của cơ thể đánh bại hoàn toàn, anh hôn thật mạnh lên môi cô. Anh quấn lấy lưỡi cô, bàn tay lớn cũng cùng lúc dạo chơi trên cơ thể cô, vuốt ve đôi chân cô, buộc cô phải ôm lấy eo của mình, để mặc anh xâm chiếm, cơ thể của hai người dính chặt vào nhau, không có chút kẽ hở.
"Ưm.... đừng....." Uất Noãn Tâm bị nụ hôn nóng bỏng kích thích đến thở không nổi, đầu óc choáng váng. Hai bàn tay vẫn còn đang cố gắng đẩy vai anh ra, cố ý muốn ngăn anh lại. Anh đã xé rách quần của cô, bộ phận nóng rực của anh chĩa vào người cô.
Không hề có màn dạo chơi, cơ thể khô khan bắt phải đón nhận sự xâm chiếm của anh, giày vò đến nỗi Uất Noãn Tâm nhịn hông được phải cất tiếng nức nở. Nhưng môi của cô bị anh hôn, xoắn xuýt, một tiếng cũng không phát ra được.
Anh ôm chặt thắt lưng của cô, cơ thể không ngừng đẩy về trước, dùng rất nhiều sức, giống như muốn cướp đoạt hết tất cả của cô. Giống như đang châm lửa trong người cô, sức nóng làm cho cô khóc chịu, nhưng đi cùng với ngọn lửa nóng tra tấn này, là một cảm giác thoải mái.
Dễ chịu.......... cũng khó chịu....... lửa với băng giao nhau......... sự vui thích này không thể nói rõ được, làm cho cô chịu không nổi.
Tay của cô không còn sức đặt ở trên vai anh, bấu chặt, run rẩy từng cơn. "Đừng mà....... đừng như vậy.........."
"Ngoan....... em hãy hưởng thụ đi........" Nam Cung Nghiêu vô thức tăng tốc, mở rộng hai chân của cô ra. Hôn mạnh lên xương vai xanh và cổ của cô, không ngừng ở bên tai cô nỉ non những lời dụ dỗ. "Ngoan một chút.......... thả lỏng chút nào........"
Bên dưới kết nối thật sâu với nhau, co vào dữ dội.
Tốc độ và những đợt tấn công đó đã vượt khỏi phạm vi chịu đựng của ất Noãn Tâm, ngửa mặt lên cất tiếng rên rỉ, một giọt nước mắt rơi xuống, chảy vào trong miệng Nam Cung Nghiêu. Hơi thở của anh cũn nặng nề, tay của anh đan chặt mười ngón tay của cô, chạy sâu vào, giải phóng toàn bộ dịch nóng vào trong người cô.
Hai cơ thể ướt át dính chặt vào nhau, rất lâu cũng không rời khỏi, trong bầu không khí vẫn còn tràn ngập mùi vui vẻ.
Đôi mắt của Uất Noãn Tâm lại đỏ lên, oán hận anh đối xử với mình như vậy, cũng oán hận cơ thể của mình lại có cảm giác với anh, cô cảm thấy mùi rất dơ bẩn.
Nam Cung Nghiêu không muốn nhìn thấy nhất là mỗi lần vui vẻ xong, cô lại khóc, giống như mình cưỡng bức cô vậy. Cho nên anh dứt khoát nhắm mắt làm ngơ, lật người qua một bên, cau mày, lời lẽ lạnh nhạt: "Em đi chuẩn bị nước, lau người cho tôi."
Trong lòng Uất Noãn Tâm rất đau khổ rất khó chịu, không cam lòng nhưng vẫn mà đứng dậy, đi đến nhà tắm bưng một chậu nước ra, nhún ướt khăn đưa cho anh.
Nam Cung Nghiêu cau mày, "tôi bảo em lau người cho tôi, nghe không hiểu sao?"
"Anh bị thương ở chân, đâu phải ở tay, anh tự lau được mà."
Anh tức giận, nắm chặt tay cô, kéo về phía mình, bắt cô phải nhìn rõ con ngươi đầy lửa của mình, gân xanh trên cổ cũng nổi lên một cách dữ t...



