[Truyện Ngắn] Một chuyện tình cảm động đầy nước mắt
t góc chăn nằm khóc. Đêm đó, trong nhà có
tiếng mở ngăn kéo. Bật đèn lên, tôi nhìn thấy
gương mặt đầy nước mắt của chồng tôi. Anh ấy
đang lấy tiền. Tôi lạnh lùng nhìn anh, không nói gì. Anh coi như
không có tôi, cầm tiền và sổ tiết kiệm rồi đi. Có lẽ
anh đã quyết định rời bỏ tôi thật sự. Thật là một
người đàn ông khôn ngoan, tình và tiền rạch ròi
thế. Tôi cười nhạt vài cái, nước mắt lại “ồn ào” lăn
xuống. Ngày hôm sau, tôi không đi làm. Tôi dọn lại toàn bộ
suy nghĩ của mình, đi tìm chồng nói chuyện một
lần cho rõ. Đến công ty của chồng, thư ký hơi lạ
lùng nhìn tôi, bảo: “Mẹ của tổng giám đốc Trần bị
tai nạn giao thông, đang trong viện”.
Tôi há hốc mồm trợn mắt, chạy bổ tới bệnh viện, khi tìm được chồng tôi, mẹ chồng tôi đã mất rồi.
Chồng tôi không nhìn tôi, mặt anh rắn lại.
Tôi nhìn gương mặt gầy gò trắng bệch xanh tái lại
của mẹ chồng, nước mắt tôi tuôn xuống ào ạt, trời
ơi! Sao lại ra thế này? Cho đến tận lúc chôn cất bà,
chồng tôi cũng không hề nói với tôi một câu, thậm chí mỗi ánh mắt đều mang một nỗi thù hận sâu sắc.
Về vụ tai nạn xe, tôi phải hỏi người khác mới biết
đại khái là, mẹ chồng tôi bỏ nhà đi mơ hồ ra phía
bến xe, bà muốn về quê, chồng tôi càng theo bà
càng đi nhanh, khi qua đường, một chiếc xe buýt
đã đâm thẳng vào bà… Cuối cùng tôi đã hiểu sự căm ghét của chồng, nếu
buổi sáng hôm đó tôi không nôn, nếu chúng tôi
không cãi nhau, nếu như… trong tim anh ấy, tôi
chính là người gián tiếp gây ra cái chết của mẹ anh.
Chồng tôi im lặng dọn đồ vào ở phòng mẹ, mỗi tối
anh về nhà nồng nặc hơi rượu. Và tôi bị lòng tự trọng đáng thương lẫn sự ân hận dồn nén tới
không thể thở được, muốn giải thích cho anh,
muốn nói với anh rằng chúng ta sắp có con rồi,
nhưng nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của anh, tôi lại
nuốt hết đi những lời định nói. Thà anh đánh tôi
một trận hoặc chửi bới tôi một trận còn hơn, cho dù tất cả đã xảy ra không phải do tôi cố ý.
Ngày lại ngày cứ thế trôi đi trùng lặp, chồng tôi về
nhà ngày càng muộn. Tôi cố chấp, coi anh còn hơn
kẻ lạ. Tôi là cái thòng lọng thắt trong trái tim chồng
tôi.
Một lần, tôi đi qua một tiệm ăn châu Âu, xuyên qua lớp cửa kính trong suốt kéo dài từ trần nhà xuống
sát mặt đất, tôi nhìn thấy chồng tôi ngồi đối diện
một cô gái trẻ, anh nhè nhẹ vuốt tóc cô gái, tôi đã
hiểu ra tất cả.
Ban đầu tôi sững sờ, rồi tôi bước vào tiệm ăn, đứng
trước mặt chồng, nhìn anh trân trối, mắt khô cạn. Tôi chẳng còn muốn nói gì, cũng không thể nào
nói gì. Cô gái nhìn tôi, nhìn chồng tôi, đứng lên
định bỏ đi, chồng tôi đưa tay ấn cô ngồi xuống, và,
anh cũng trân trối nhìn tôi, không hề thua kém.
Tôi chỉ còn nghe thấy tiếng trái tim tôi đang đập
thoi thóp, đập thoi thóp từng nhịp một từng nhịp một cho tới tận ranh giới tái xanh của cái chết. Kẻ
thua cuộc là tôi, nếu tôi cứ đứng thế này mãi, tôi và
đứa bé trong bụng tôi sẽ cùng ngã.
Đêm đó, chồng tôi không về nhà, anh dùng cách
đó để nói cho tôi biết: Cùng với cái chết của mẹ
chồng tôi, tình yêu của chúng tôi cũng đã chết rồi. Chồng tôi không quay về nữa. Có hôm, tôi đi làm
về, thấy tủ quần áo bị động vào, chồng tôi quay về
lấy vài thứ đồ của anh. Tôi không muốn gọi điện
cho chồng tôi, ngay cả ý nghĩ ban đầu là giải thích
mọi chuyện cho anh, giờ cũng đã biến mất hoàn
toàn. Tôi một mình sống, một mình đi bệnh viện khám
thai, mỗi lần thấy những người chồng thận trọng
dìu vợ đi viện khám thai, trái tim tôi như vỡ tan ra.
Đồng nghiệp lấp lửng xui tôi nạo thai đi cho xong,
nhưng tôi kiên quyết nói không, tôi điên cuồng
muốn được đẻ đứa con này ra, coi như một cách bù đắp cho cái chết của mẹ chồng tôi.
Khi tôi đi làm về, chồng tôi đang ngồi trong phòng
khách, khói thuốc mù mịt khắp phòng, trên bàn
nước đặt một tờ giấy. Không cần liếc qua, tôi đã biết
tờ giấy viết gì.
Trong hai tháng chồng tôi không về nhà, tôi đã dần dần học được cách bình tĩnh. Tôi nhìn anh, gỡ
mũ xuống, bảo: “Anh chờ chút, tôi ký!”. Chồng tôi
cứ nhìn tôi, ánh mắt anh bối rối, như tôi.
Tôi vừa cởi cúc áo khoác vừa tự dặn mình: “Không
khóc, không khóc…”. Mắt rất đau, nhưng tôi không
cho phép nước mắt được lăn ra. Treo xong áo khoác, cái nhìn của chồng tôi gắn chặt vào cái
bụng đã nổi lên của tôi. Tôi mỉm cười, đi tới, kéo tờ
giấy lại, không hề nhìn, ký lên đó cái tên tôi, đẩy lại
phía anh.
“Rodi, em có thai à?”.
Từ sau khi mẹ chồng gặp tai nạn, đây là câu đầu tiên anh nói với tôi. Tôi không cầm được nước mắt
nữa, lệ “tới tấp” tràn xuống má.
Tôi đáp: “Vâng, nhưng không sao đâu, anh có thể
đi được rồi!”. Chồng tôi không đi, trong bóng tối,
chúng tôi nhìn nhau. Chồng tôi nằm ôm lấy người
tôi, nước mắt thấm ướt chăn. Nhưng trong tim tôi, rất nhiều thứ đã mất về nơi quá xa xôi, xa tới mức
dù tôi có chạy đuổi theo cũng không thể với lại.
Không biết chồng tôi đã nói “Anh xin lỗi em!” với
tôi bao nhiêu lần rồi, tôi cũng đã từng tưởng rằng
tôi sẽ tha thứ, nhưng tôi không tài nào làm được,
trong tiệm ăn châu Âu hôm đó, trước mặt người con gái trẻ ấy, ánh mắt lạnh lẽo chồng tôi nhìn tôi,
cả đời này, tôi không thể nào quên nổi. Chúng tôi
đã cùng rạch lên tim nhau những vết đớn đau. Phía
tôi, là vô ý; còn anh, là cố tình.
3. Hận cũ hóa giải, nhưng quá khứ không bao
giờ trở lại! Trừ những lúc ấm áp khi nghĩ đến đứa bé trong
bụng, còn với chồng, trái tim tôi lạnh giá như băng,
không ăn bất cứ thứ gì anh mua, không cần ở anh
bất cứ món quà gì, không nói chuyện với anh.
Bắt đầu từ lúc ký vào tờ giấy kia, hôn nhân cũng
như tình yêu đã biến mất khỏi đời tôi. Có hôm chồng tôi thử quay về phòng ngủ, anh vào, tôi ra
phòng khách, anh chỉ còn cách quay về ngủ ở
phòng mẹ.
Trong đêm thâu, đôi khi từ phòng anh vẳng tới
tiếng rên khe khẽ, tôi imlặng mặc kệ. Đây là trò
anh thường bày ra, ngày xưa chỉ cần tôi giận anh, anh sẽ giả vờ đau đầu, tôi sẽ lo lắng chạy đến,
ngoan ngoãn đầu hàng chồng, quan tâm xem anh
bị làm sao, anh sẽ vươn một tay ra tóm lấy tôi cười
ha hả. Anh đã quên rồi, tôi lo lắng là bởi tôi yêu
anh, còn bây giờ, giữa chúng tôi còn lại gì đâu?
Chồng tôi dùng những tiếng rên ngắt quãng để đón ngày đứa bé chào đời. Dường như ngày nào
anh cũng mua gì đó cho con, các đồ dùng của trẻ
sơ sinh, đồ dùng của trẻ em, ngay cả sách thiếu nhi,
từng bọc từng bọc, sắp chất đầy gian phòng anh.
Tôi biết chồng tôi dùng cách đó để cảm động tôi,
nhưng tôi không còn cảm thấy gì nữa. Anh đành giam mình trong phòng, gõ máy tính “lạch cà lạch cạch”, có lẽ anh đang yêu đương trênmạng, nhưng việc đó đối với tôi không có ý nghĩa gì.
Đêm cuối mùa xuân, cơn đau bụng dữ dội khiến
tôi gào lên, chồng tôi nhảy bổ sang, như thể anh
chưa hề thay quần áo đi ngủ, vì đang chờ đón giây
phút này tới. Anh cõng tôi chạy xu...
tiếng mở ngăn kéo. Bật đèn lên, tôi nhìn thấy
gương mặt đầy nước mắt của chồng tôi. Anh ấy
đang lấy tiền. Tôi lạnh lùng nhìn anh, không nói gì. Anh coi như
không có tôi, cầm tiền và sổ tiết kiệm rồi đi. Có lẽ
anh đã quyết định rời bỏ tôi thật sự. Thật là một
người đàn ông khôn ngoan, tình và tiền rạch ròi
thế. Tôi cười nhạt vài cái, nước mắt lại “ồn ào” lăn
xuống. Ngày hôm sau, tôi không đi làm. Tôi dọn lại toàn bộ
suy nghĩ của mình, đi tìm chồng nói chuyện một
lần cho rõ. Đến công ty của chồng, thư ký hơi lạ
lùng nhìn tôi, bảo: “Mẹ của tổng giám đốc Trần bị
tai nạn giao thông, đang trong viện”.
Tôi há hốc mồm trợn mắt, chạy bổ tới bệnh viện, khi tìm được chồng tôi, mẹ chồng tôi đã mất rồi.
Chồng tôi không nhìn tôi, mặt anh rắn lại.
Tôi nhìn gương mặt gầy gò trắng bệch xanh tái lại
của mẹ chồng, nước mắt tôi tuôn xuống ào ạt, trời
ơi! Sao lại ra thế này? Cho đến tận lúc chôn cất bà,
chồng tôi cũng không hề nói với tôi một câu, thậm chí mỗi ánh mắt đều mang một nỗi thù hận sâu sắc.
Về vụ tai nạn xe, tôi phải hỏi người khác mới biết
đại khái là, mẹ chồng tôi bỏ nhà đi mơ hồ ra phía
bến xe, bà muốn về quê, chồng tôi càng theo bà
càng đi nhanh, khi qua đường, một chiếc xe buýt
đã đâm thẳng vào bà… Cuối cùng tôi đã hiểu sự căm ghét của chồng, nếu
buổi sáng hôm đó tôi không nôn, nếu chúng tôi
không cãi nhau, nếu như… trong tim anh ấy, tôi
chính là người gián tiếp gây ra cái chết của mẹ anh.
Chồng tôi im lặng dọn đồ vào ở phòng mẹ, mỗi tối
anh về nhà nồng nặc hơi rượu. Và tôi bị lòng tự trọng đáng thương lẫn sự ân hận dồn nén tới
không thể thở được, muốn giải thích cho anh,
muốn nói với anh rằng chúng ta sắp có con rồi,
nhưng nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của anh, tôi lại
nuốt hết đi những lời định nói. Thà anh đánh tôi
một trận hoặc chửi bới tôi một trận còn hơn, cho dù tất cả đã xảy ra không phải do tôi cố ý.
Ngày lại ngày cứ thế trôi đi trùng lặp, chồng tôi về
nhà ngày càng muộn. Tôi cố chấp, coi anh còn hơn
kẻ lạ. Tôi là cái thòng lọng thắt trong trái tim chồng
tôi.
Một lần, tôi đi qua một tiệm ăn châu Âu, xuyên qua lớp cửa kính trong suốt kéo dài từ trần nhà xuống
sát mặt đất, tôi nhìn thấy chồng tôi ngồi đối diện
một cô gái trẻ, anh nhè nhẹ vuốt tóc cô gái, tôi đã
hiểu ra tất cả.
Ban đầu tôi sững sờ, rồi tôi bước vào tiệm ăn, đứng
trước mặt chồng, nhìn anh trân trối, mắt khô cạn. Tôi chẳng còn muốn nói gì, cũng không thể nào
nói gì. Cô gái nhìn tôi, nhìn chồng tôi, đứng lên
định bỏ đi, chồng tôi đưa tay ấn cô ngồi xuống, và,
anh cũng trân trối nhìn tôi, không hề thua kém.
Tôi chỉ còn nghe thấy tiếng trái tim tôi đang đập
thoi thóp, đập thoi thóp từng nhịp một từng nhịp một cho tới tận ranh giới tái xanh của cái chết. Kẻ
thua cuộc là tôi, nếu tôi cứ đứng thế này mãi, tôi và
đứa bé trong bụng tôi sẽ cùng ngã.
Đêm đó, chồng tôi không về nhà, anh dùng cách
đó để nói cho tôi biết: Cùng với cái chết của mẹ
chồng tôi, tình yêu của chúng tôi cũng đã chết rồi. Chồng tôi không quay về nữa. Có hôm, tôi đi làm
về, thấy tủ quần áo bị động vào, chồng tôi quay về
lấy vài thứ đồ của anh. Tôi không muốn gọi điện
cho chồng tôi, ngay cả ý nghĩ ban đầu là giải thích
mọi chuyện cho anh, giờ cũng đã biến mất hoàn
toàn. Tôi một mình sống, một mình đi bệnh viện khám
thai, mỗi lần thấy những người chồng thận trọng
dìu vợ đi viện khám thai, trái tim tôi như vỡ tan ra.
Đồng nghiệp lấp lửng xui tôi nạo thai đi cho xong,
nhưng tôi kiên quyết nói không, tôi điên cuồng
muốn được đẻ đứa con này ra, coi như một cách bù đắp cho cái chết của mẹ chồng tôi.
Khi tôi đi làm về, chồng tôi đang ngồi trong phòng
khách, khói thuốc mù mịt khắp phòng, trên bàn
nước đặt một tờ giấy. Không cần liếc qua, tôi đã biết
tờ giấy viết gì.
Trong hai tháng chồng tôi không về nhà, tôi đã dần dần học được cách bình tĩnh. Tôi nhìn anh, gỡ
mũ xuống, bảo: “Anh chờ chút, tôi ký!”. Chồng tôi
cứ nhìn tôi, ánh mắt anh bối rối, như tôi.
Tôi vừa cởi cúc áo khoác vừa tự dặn mình: “Không
khóc, không khóc…”. Mắt rất đau, nhưng tôi không
cho phép nước mắt được lăn ra. Treo xong áo khoác, cái nhìn của chồng tôi gắn chặt vào cái
bụng đã nổi lên của tôi. Tôi mỉm cười, đi tới, kéo tờ
giấy lại, không hề nhìn, ký lên đó cái tên tôi, đẩy lại
phía anh.
“Rodi, em có thai à?”.
Từ sau khi mẹ chồng gặp tai nạn, đây là câu đầu tiên anh nói với tôi. Tôi không cầm được nước mắt
nữa, lệ “tới tấp” tràn xuống má.
Tôi đáp: “Vâng, nhưng không sao đâu, anh có thể
đi được rồi!”. Chồng tôi không đi, trong bóng tối,
chúng tôi nhìn nhau. Chồng tôi nằm ôm lấy người
tôi, nước mắt thấm ướt chăn. Nhưng trong tim tôi, rất nhiều thứ đã mất về nơi quá xa xôi, xa tới mức
dù tôi có chạy đuổi theo cũng không thể với lại.
Không biết chồng tôi đã nói “Anh xin lỗi em!” với
tôi bao nhiêu lần rồi, tôi cũng đã từng tưởng rằng
tôi sẽ tha thứ, nhưng tôi không tài nào làm được,
trong tiệm ăn châu Âu hôm đó, trước mặt người con gái trẻ ấy, ánh mắt lạnh lẽo chồng tôi nhìn tôi,
cả đời này, tôi không thể nào quên nổi. Chúng tôi
đã cùng rạch lên tim nhau những vết đớn đau. Phía
tôi, là vô ý; còn anh, là cố tình.
3. Hận cũ hóa giải, nhưng quá khứ không bao
giờ trở lại! Trừ những lúc ấm áp khi nghĩ đến đứa bé trong
bụng, còn với chồng, trái tim tôi lạnh giá như băng,
không ăn bất cứ thứ gì anh mua, không cần ở anh
bất cứ món quà gì, không nói chuyện với anh.
Bắt đầu từ lúc ký vào tờ giấy kia, hôn nhân cũng
như tình yêu đã biến mất khỏi đời tôi. Có hôm chồng tôi thử quay về phòng ngủ, anh vào, tôi ra
phòng khách, anh chỉ còn cách quay về ngủ ở
phòng mẹ.
Trong đêm thâu, đôi khi từ phòng anh vẳng tới
tiếng rên khe khẽ, tôi imlặng mặc kệ. Đây là trò
anh thường bày ra, ngày xưa chỉ cần tôi giận anh, anh sẽ giả vờ đau đầu, tôi sẽ lo lắng chạy đến,
ngoan ngoãn đầu hàng chồng, quan tâm xem anh
bị làm sao, anh sẽ vươn một tay ra tóm lấy tôi cười
ha hả. Anh đã quên rồi, tôi lo lắng là bởi tôi yêu
anh, còn bây giờ, giữa chúng tôi còn lại gì đâu?
Chồng tôi dùng những tiếng rên ngắt quãng để đón ngày đứa bé chào đời. Dường như ngày nào
anh cũng mua gì đó cho con, các đồ dùng của trẻ
sơ sinh, đồ dùng của trẻ em, ngay cả sách thiếu nhi,
từng bọc từng bọc, sắp chất đầy gian phòng anh.
Tôi biết chồng tôi dùng cách đó để cảm động tôi,
nhưng tôi không còn cảm thấy gì nữa. Anh đành giam mình trong phòng, gõ máy tính “lạch cà lạch cạch”, có lẽ anh đang yêu đương trênmạng, nhưng việc đó đối với tôi không có ý nghĩa gì.
Đêm cuối mùa xuân, cơn đau bụng dữ dội khiến
tôi gào lên, chồng tôi nhảy bổ sang, như thể anh
chưa hề thay quần áo đi ngủ, vì đang chờ đón giây
phút này tới. Anh cõng tôi chạy xu...



