Yêu Em Rồi Đấy
i giọng nói trầm ấm bên cạnh len vào tai dấy lên bao cảm xúc khác thường mà cô cứ ngỡ nó đã ngủ yên từ lâu.
- Bây giờ có tôi. - Thiên Vương dịu giọng.
Đêm tĩnh mịch đêm cô quạnh với vầng trăng khuyết, bên ngoài gió vẫn rít lên từng hồi. Mùi bạc hà thanh mát từ Thiên Vương cứ quấn lấy cánh mũi Trúc Chi, bấy giờ cô mới phát hiện thì ra trên đời này còn có một mùi thơm tinh tế như thế.
- Này, anh ngủ hả?
- Ừm.
- Trời, giờ phút này còn ngủ. - Trúc Chi lớn giọng.
- Em ồn ào quá. Nếu muốn em cứ tự nhiên mà thức đến sáng tôi không cản.
Mặc cho Trúc chi nhăn nhó đến đâu Thiên Vương vẫn cứ thản nhiên chìm vào giấc ngủ. Anh biết là vị quản gia đáng kính nhà mình đã tìm thấy anh nhưng ông muốn tạo cơ hội cho anh nên không vội cứu, thể nào sáng sớm mai ông cũng sẽ đến.
Đến giữ đêm khi không còn sức chống chọi nữa Trúc Chi cũng khép mắt lại và ngủ thiếp trên vai anh.
.....Tiếng chuông điện thoại rung bần bậc, Trúc Chi quờ quạng tay tìm điện thoại, cô trả lời mày bằng giọng ngáy ngủ nhưng khi đầu dây bên kia lên tiếng cô liền bậc dậy. Là ba gọi, ông gọi thử xem có phải cô đang ở trường như lời quản gia Minh nói.
Tắt điện thoại Trúc Chi nhìn quanh mới biết mình đang ở Khu Nhất, đồng phục và sách vở đều đã sẵn sàng.Chuông báo hiệu giờ giải lao chỉ vang lên mới có mấy phút mà Học viện Trưng Vương ồn ào hẳn, học sinh từ các lớp tranh nhau túa ra hành lang đông nghẹt. Thành Nam hấp tấp chạy vào lớp hét to.
- Có chuyện rồi D.A boy và Iceboy đang đánh nhau ở khu vực canteen.
Vừa nghe thấy thế mọi người liền kéo nhau chạy xuống khu vựa canteen, Trúc Chi buông vội quyển sách chạy theo dòng người đông đúc.
Lách người qua đám đông Trúc Chi như muốn nín thở trước cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra. Bàn ghế ngỗn ngang, gãy vỡ. Đông Quân đứng tựa vào tường khó nhọc lau vết máu trên khóe môi nhưng gương mặt vẫn lạnh băng và đầy vẻ thách thức.
Tim cô gái nhỏ nhói lên từng hồi khi những cú đấm mạnh liên tục giáng vào người anh. Trong đám đông vọng lên vài lời xì xầm bàn tán.
- Anh ta chết chắc, không ai đánh lại D.A boy đâu.
- Sao không ai đi báo thầy giám thị vậy? Iceboy sẽ bị đánh chết đấy.
Đông Quân ngã nhào ra nền gạch, toàn thân đau nhức không cử động nổi nhưng trên môi vẫn thoáng một nụ cười đắc chí khi Trúc Chi lao đến chắn trước mặt anh.
- Tránh ra. - Thiên Vương quát lớn.
- Không.
Trúc Chi vẫn đứng yên dùng ánh mắt kiên định pha lẫn sự phẫn nộ nhìn anh. Từ phía sau cô Đông Quân đứng dậy dịu giọng.
- Cua ngoan, em tránh sang một bên đi kẻo bị thương.
- Không. Em không đi đâu hết.
Trúc Chi nhìn Đông Quân qua đôi mắt ngân ngấn nước. Cảnh tượng này càng khiến cơn thịnh nộ của Thiên Vương bùng cháy dữ dội hơn. Ánh mắt quỷ dữ sắc lạnh u tối bao trùm lên không gian.
- Tránh ra.
Thiên Vương gằn giọng hất Trúc Chi sang một bên. Trận chiến lại tiếp tục, Đông Quân yếu thế hơn rất nhiều những đòn tấn công của anh đều bị vô hiệu cùng lắm anh chỉ đạp ngã được Thiên Vương.
Đám đông như nín thở lùi ra xa khi Thiên Vương kéo tuột chiếc cravat khỏi cổ áo - một dấu hiệu chẳng lành, sau động tác này của anh luôn là cơn thịnh nộ khủng khiếp và không một ai có thể thoát khỏi bàn tay ác quỷ.
Chiếc ghế hợp kim sắt kiểu cách được phủ lớp sơn trắng bị nhấc bổng lên lao thẳng về phía đối thủ. Đông Quân trừng mắt kinh hãi khi chiếc ghế đập thẳng vào lưng cô gái nhỏ đứng trước mặt mình. Cú đập mạnh khiến chiếc ghế gãy sấp lại, mẫu kim loại bị bẻ cong cứa vào bờ vai nhỏ máu bắn ra ướt đỏ cả bả vai.
Trúc Chi khụy xuống, đau không thở được chỉ chút không khí lọt vào cánh mũi cũng khiến cô đau như thể lá phổi bị xé toạc ra.
- Không được chạm vào cô ấy.
Thiên Vương gầm lên khi Đông Quân định đỡ lấy Trúc Chi.
Đôi mắt ác quỷ giờ đây chỉ tràn ngập một nỗi niềm đau đớn nào đó theo từng nhịp thở đứt đoạn của cô gái nhỏ. Để Trúc Chi tựa vào lòng mình Thiên Vương dịu giọng trấn an điếm từng nhịp nhẹ nhàng cho cô hít thở theo.
Bàn tay nhỏ bấu chặt lấy tay áo anh mỗi khi không khí eln vào phổi. Trúc Chi thấy đau, rất đau cô muốn khóc nhưng chẳng thể nào khóc nổi, cổ họng nghẹn ứ chặn đứng tiếng nấc khiến cô càng đau hơn. Mọi thứ dần mờ đi trong mắt, mùi bạc hà cũng dần tan biến.
Bên ngoài phòng cấp cứu.
Thiên Vương ngồi lặng người trên hàng ghế chờ gương mặt lạnh lùng vô cảm nhưng thực chất lòng anh đang rối bời những lo lắng không yên về cô gái nhỏ đang phải chiến đấu với sinh mệnh bên trong cánh cửa kia. Đông Quân cũng lo lắng vô cùng anh cứ đi qua đi lại, có một vài thứ rất mâu thuẫn đang diễn ra bên trong anh.
Bất chợt Đông Quân bước đến túm lấy cổ áo Thiên Vương, lôi anh đứng dậy rồi ấn mạnh vào tường.
- Nếu cô ấy có mệnh hệ gì tôi bắt cậu phải trả giá.
Thiên Vương nhếch môi cười nhạt. Thật lố bịch khi thốt ra những lời này trong khi chính anh ta là người thấy vui vẻ với kết cuộc này nhất. Thiên Vương sầm mặt lại, hất tay Đông Quân ra, anh gằn giọng.
- Câu này tôi nói mới đúng. Nếu cô ấy có chuyện gì bất trắc tôi thề sẽ lấy mạng cậu.
Gương mặt ác quỷ hiện lên sắc lạnh và tàn bạo."Cua"
Giọng nói ấm áp vang lên trong màn sương trắng. Không gian tĩnh lặng mờ mịt chỉ đủ để nhìn rõ gương mặt người đối diện. Thanh Phong đang đứng đấy, anh nhìn cô hiền lành và ấm áp.
- Cua không ngoan rồi, sao em lại đến tìm anh nữa rồi?
Trúc Chi không hểu gì hết cô chỉ biết nắm chặt lấy tay anh.
- Em nhớ anh.
- Cua, em có yêu anh không?
- Có! Em yêu anh, yêu rất nhiều.
Phong cười hiền anh xoa đầu cô.
- Vậy em về đi.
- Không em không muốn đi, em muốn ở đây với anh.
- Thế em có biết đây là đâu không?
- Không, em không biết nhưng chỉ cần có anh là được. Chỉ cần có anh thì em không còn sợ gì cả.
- Cua ngoa, nghe lời anh em về đi có người đang chờ em đấy!
Gió thốc mạnh lên sương khói mù mịt Phong biến mất trong vòng tay Trúc Chi.
"Không"
Trúc Chi hét lên rồi bừng tỉnh bởi cơn đau nhói sau lưng.
- Trúc Chi, con sao rồi? Con thấy khó chịu ở đâu?
Nước mắt tự động lăn dài khi cô nhìn thấy gương mặt mệt mỏi đầy lo âu của ba. Trúc Chi gọi được tiếng ba rồi bậc khóc thành tiếng.
Kh đã bình tĩnh lại Trúc Chi đảo mắt nhìn quanh mới biết mình đang ở bệnh viện và lúc này cô mới phát hiện ra trong phòng còn có một vị khách. Anh đứng cạnh khung cửa sổ đầy nắng mắt nhìn cô không rời. Đôi mắt ngang tàn lúc nào cũng chứa ánh nhìn khinh khi giờ lại sâu lắng dịu dàng đến thế.
Trúc Chi còn chưa kịp mở lời thì anh đã bỏ đi và mãi cho đến hôm cô xuất viện cũng không thấy bóng dáng anh đâu cả. Thật ra, mỗi đêm khi cô chìm vào giấc ngủ say anh đều đến.
Phong có đến thăm nhưng lần nào cũng bị ba và anh hai Trúc Chi. Trúc Chi không hiểu vì sao ba và anh hai lại đối xử với Phong như thế trong khi người đánh cô bị thương là Thiên Vương. Một sự thiên vị quái lạ.
***
Tiếng chuông báo hiệu giờ chơi vừa vang lên thì An An đã hối hả kéo Trúc Chi đi.
- Cẩn thận đấy, kẻo lại động vết thương.
An An dìu Trúc Chi ngồi xuống thành hồ trong khu vườn trường. Gió nhẹ lùa qua mơn man làn tóc rồi thả vào không gian mùi hương thoang thoảng từ những khóm hoa rực rỡ sắc màu.
Cảm giác tự do hít thở thật thoải mái. Cơn gió xanh khiến Trúc Chi nhớ đến anh. Có quá nhiều gút mắc vô hình nào đó giữa cô với anh. Thanh Pho...
- Bây giờ có tôi. - Thiên Vương dịu giọng.
Đêm tĩnh mịch đêm cô quạnh với vầng trăng khuyết, bên ngoài gió vẫn rít lên từng hồi. Mùi bạc hà thanh mát từ Thiên Vương cứ quấn lấy cánh mũi Trúc Chi, bấy giờ cô mới phát hiện thì ra trên đời này còn có một mùi thơm tinh tế như thế.
- Này, anh ngủ hả?
- Ừm.
- Trời, giờ phút này còn ngủ. - Trúc Chi lớn giọng.
- Em ồn ào quá. Nếu muốn em cứ tự nhiên mà thức đến sáng tôi không cản.
Mặc cho Trúc chi nhăn nhó đến đâu Thiên Vương vẫn cứ thản nhiên chìm vào giấc ngủ. Anh biết là vị quản gia đáng kính nhà mình đã tìm thấy anh nhưng ông muốn tạo cơ hội cho anh nên không vội cứu, thể nào sáng sớm mai ông cũng sẽ đến.
Đến giữ đêm khi không còn sức chống chọi nữa Trúc Chi cũng khép mắt lại và ngủ thiếp trên vai anh.
.....Tiếng chuông điện thoại rung bần bậc, Trúc Chi quờ quạng tay tìm điện thoại, cô trả lời mày bằng giọng ngáy ngủ nhưng khi đầu dây bên kia lên tiếng cô liền bậc dậy. Là ba gọi, ông gọi thử xem có phải cô đang ở trường như lời quản gia Minh nói.
Tắt điện thoại Trúc Chi nhìn quanh mới biết mình đang ở Khu Nhất, đồng phục và sách vở đều đã sẵn sàng.Chuông báo hiệu giờ giải lao chỉ vang lên mới có mấy phút mà Học viện Trưng Vương ồn ào hẳn, học sinh từ các lớp tranh nhau túa ra hành lang đông nghẹt. Thành Nam hấp tấp chạy vào lớp hét to.
- Có chuyện rồi D.A boy và Iceboy đang đánh nhau ở khu vực canteen.
Vừa nghe thấy thế mọi người liền kéo nhau chạy xuống khu vựa canteen, Trúc Chi buông vội quyển sách chạy theo dòng người đông đúc.
Lách người qua đám đông Trúc Chi như muốn nín thở trước cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra. Bàn ghế ngỗn ngang, gãy vỡ. Đông Quân đứng tựa vào tường khó nhọc lau vết máu trên khóe môi nhưng gương mặt vẫn lạnh băng và đầy vẻ thách thức.
Tim cô gái nhỏ nhói lên từng hồi khi những cú đấm mạnh liên tục giáng vào người anh. Trong đám đông vọng lên vài lời xì xầm bàn tán.
- Anh ta chết chắc, không ai đánh lại D.A boy đâu.
- Sao không ai đi báo thầy giám thị vậy? Iceboy sẽ bị đánh chết đấy.
Đông Quân ngã nhào ra nền gạch, toàn thân đau nhức không cử động nổi nhưng trên môi vẫn thoáng một nụ cười đắc chí khi Trúc Chi lao đến chắn trước mặt anh.
- Tránh ra. - Thiên Vương quát lớn.
- Không.
Trúc Chi vẫn đứng yên dùng ánh mắt kiên định pha lẫn sự phẫn nộ nhìn anh. Từ phía sau cô Đông Quân đứng dậy dịu giọng.
- Cua ngoan, em tránh sang một bên đi kẻo bị thương.
- Không. Em không đi đâu hết.
Trúc Chi nhìn Đông Quân qua đôi mắt ngân ngấn nước. Cảnh tượng này càng khiến cơn thịnh nộ của Thiên Vương bùng cháy dữ dội hơn. Ánh mắt quỷ dữ sắc lạnh u tối bao trùm lên không gian.
- Tránh ra.
Thiên Vương gằn giọng hất Trúc Chi sang một bên. Trận chiến lại tiếp tục, Đông Quân yếu thế hơn rất nhiều những đòn tấn công của anh đều bị vô hiệu cùng lắm anh chỉ đạp ngã được Thiên Vương.
Đám đông như nín thở lùi ra xa khi Thiên Vương kéo tuột chiếc cravat khỏi cổ áo - một dấu hiệu chẳng lành, sau động tác này của anh luôn là cơn thịnh nộ khủng khiếp và không một ai có thể thoát khỏi bàn tay ác quỷ.
Chiếc ghế hợp kim sắt kiểu cách được phủ lớp sơn trắng bị nhấc bổng lên lao thẳng về phía đối thủ. Đông Quân trừng mắt kinh hãi khi chiếc ghế đập thẳng vào lưng cô gái nhỏ đứng trước mặt mình. Cú đập mạnh khiến chiếc ghế gãy sấp lại, mẫu kim loại bị bẻ cong cứa vào bờ vai nhỏ máu bắn ra ướt đỏ cả bả vai.
Trúc Chi khụy xuống, đau không thở được chỉ chút không khí lọt vào cánh mũi cũng khiến cô đau như thể lá phổi bị xé toạc ra.
- Không được chạm vào cô ấy.
Thiên Vương gầm lên khi Đông Quân định đỡ lấy Trúc Chi.
Đôi mắt ác quỷ giờ đây chỉ tràn ngập một nỗi niềm đau đớn nào đó theo từng nhịp thở đứt đoạn của cô gái nhỏ. Để Trúc Chi tựa vào lòng mình Thiên Vương dịu giọng trấn an điếm từng nhịp nhẹ nhàng cho cô hít thở theo.
Bàn tay nhỏ bấu chặt lấy tay áo anh mỗi khi không khí eln vào phổi. Trúc Chi thấy đau, rất đau cô muốn khóc nhưng chẳng thể nào khóc nổi, cổ họng nghẹn ứ chặn đứng tiếng nấc khiến cô càng đau hơn. Mọi thứ dần mờ đi trong mắt, mùi bạc hà cũng dần tan biến.
Bên ngoài phòng cấp cứu.
Thiên Vương ngồi lặng người trên hàng ghế chờ gương mặt lạnh lùng vô cảm nhưng thực chất lòng anh đang rối bời những lo lắng không yên về cô gái nhỏ đang phải chiến đấu với sinh mệnh bên trong cánh cửa kia. Đông Quân cũng lo lắng vô cùng anh cứ đi qua đi lại, có một vài thứ rất mâu thuẫn đang diễn ra bên trong anh.
Bất chợt Đông Quân bước đến túm lấy cổ áo Thiên Vương, lôi anh đứng dậy rồi ấn mạnh vào tường.
- Nếu cô ấy có mệnh hệ gì tôi bắt cậu phải trả giá.
Thiên Vương nhếch môi cười nhạt. Thật lố bịch khi thốt ra những lời này trong khi chính anh ta là người thấy vui vẻ với kết cuộc này nhất. Thiên Vương sầm mặt lại, hất tay Đông Quân ra, anh gằn giọng.
- Câu này tôi nói mới đúng. Nếu cô ấy có chuyện gì bất trắc tôi thề sẽ lấy mạng cậu.
Gương mặt ác quỷ hiện lên sắc lạnh và tàn bạo."Cua"
Giọng nói ấm áp vang lên trong màn sương trắng. Không gian tĩnh lặng mờ mịt chỉ đủ để nhìn rõ gương mặt người đối diện. Thanh Phong đang đứng đấy, anh nhìn cô hiền lành và ấm áp.
- Cua không ngoan rồi, sao em lại đến tìm anh nữa rồi?
Trúc Chi không hểu gì hết cô chỉ biết nắm chặt lấy tay anh.
- Em nhớ anh.
- Cua, em có yêu anh không?
- Có! Em yêu anh, yêu rất nhiều.
Phong cười hiền anh xoa đầu cô.
- Vậy em về đi.
- Không em không muốn đi, em muốn ở đây với anh.
- Thế em có biết đây là đâu không?
- Không, em không biết nhưng chỉ cần có anh là được. Chỉ cần có anh thì em không còn sợ gì cả.
- Cua ngoa, nghe lời anh em về đi có người đang chờ em đấy!
Gió thốc mạnh lên sương khói mù mịt Phong biến mất trong vòng tay Trúc Chi.
"Không"
Trúc Chi hét lên rồi bừng tỉnh bởi cơn đau nhói sau lưng.
- Trúc Chi, con sao rồi? Con thấy khó chịu ở đâu?
Nước mắt tự động lăn dài khi cô nhìn thấy gương mặt mệt mỏi đầy lo âu của ba. Trúc Chi gọi được tiếng ba rồi bậc khóc thành tiếng.
Kh đã bình tĩnh lại Trúc Chi đảo mắt nhìn quanh mới biết mình đang ở bệnh viện và lúc này cô mới phát hiện ra trong phòng còn có một vị khách. Anh đứng cạnh khung cửa sổ đầy nắng mắt nhìn cô không rời. Đôi mắt ngang tàn lúc nào cũng chứa ánh nhìn khinh khi giờ lại sâu lắng dịu dàng đến thế.
Trúc Chi còn chưa kịp mở lời thì anh đã bỏ đi và mãi cho đến hôm cô xuất viện cũng không thấy bóng dáng anh đâu cả. Thật ra, mỗi đêm khi cô chìm vào giấc ngủ say anh đều đến.
Phong có đến thăm nhưng lần nào cũng bị ba và anh hai Trúc Chi. Trúc Chi không hiểu vì sao ba và anh hai lại đối xử với Phong như thế trong khi người đánh cô bị thương là Thiên Vương. Một sự thiên vị quái lạ.
***
Tiếng chuông báo hiệu giờ chơi vừa vang lên thì An An đã hối hả kéo Trúc Chi đi.
- Cẩn thận đấy, kẻo lại động vết thương.
An An dìu Trúc Chi ngồi xuống thành hồ trong khu vườn trường. Gió nhẹ lùa qua mơn man làn tóc rồi thả vào không gian mùi hương thoang thoảng từ những khóm hoa rực rỡ sắc màu.
Cảm giác tự do hít thở thật thoải mái. Cơn gió xanh khiến Trúc Chi nhớ đến anh. Có quá nhiều gút mắc vô hình nào đó giữa cô với anh. Thanh Pho...



