Yêu Em Rồi Đấy
ng của thực tại và Thanh Phong của những giấc mơ dần trở nên khác biệt, cảm giác cô dành cho anh có gì đó cách biệt giữa mơ và thực tại. Đột nhiên cô rất muốn đến viếng mộ Đông Quân, muốn tĩnh lặng ngồi tựa đầu vào đó như lúc trước.
- Thôi tớ xong nhiệm vụ rồi, tớ đi đây!
An An cười tươi vẫy tay chào. Lúc này Trúc Chi mới nhớ ra An An nói có người cần gặp cô. Đôi mắt to chợt ngấn nước khi nhìn thấy anh đang dần bước đến. Cô rất muốn khóc nhưng không hiểu vì sao mình lại khóc.
- Cua, em thấy khỏe hơn chưa? Còn đau không?
- Em ổn.
- Anh xin lỗi.
Thanh Phong đến trước mặt Trúc Chi chống một gối xuống nền tư thế nửa ngồi nửa quỳ. Nắm lấy bàn tay lạnh của cô mà anh nghe đau nhói. Nếu lúc ấy anh không ngu xuẩn để cô xen vào thì mọi chuyện đã không như thế này.
- Đâu phải tại anh đâu.
- Nhưng em vì anh mà bị thế này. Cua, anh xin lỗi. Nếu anh nhanh chân hơn thì em đã không bị đánh trúng, nếu anh....
Câu nói bị bỏ dở khi Trúc Chi nhoài người ra quàng tay ôm lấy cổ anh.
- Đừng bỏ mặc em thêm lần nào nữa có được không?
Thanh Phong nghe tim mình lỗi nhịp, cảm giác lạ thường khuấy động lòng anh, bất giác anh thấy yêu thấy cần. Tự bao giờ hơi ấm này, hương thơm từ làn tóc mây này, cô gái này lại khiến anh dao động đến thế? Tình cảm trỗi dậy lấn át lí trí mọi oán thù căm giận bị vứt bỏ sang một bên. Khoảnh khắc này đây phải chăng anh đang sống thật với lòng mình?
Một vòng tay ôm siết trong chiều nắng tắt.
- Mình làm hòa em nhé!Thành Nam đứng trên bục giảng nét mặt nghiêm túc trịnh trọng nhắc nhở mọi người thời gian này tốt nhất nên tránh xa D.A boy. Anh ta đã nguy hiểm hơn trước rất nhiều, có thể nổi giận bất cứ lúc nào. đã có nhiều người không may bị hạ dưới tay anh.
Trúc Chi rùng mình nhớ lại cảnh tượng hôm đó. Cứ tưởng là sẽ chết.
Chuông báo hiệu giờ học vang lên dập tắt những lời bàn tán, giáo viên vào lớp tiết học vừa bắt đầu được một lát thì Thiên Vương đột ngột xuất hiện trước cửa lớp. anh đi thẳng đến bàn của Trúc Chi và lôi cô trong sự kinh ngạc của tất cả mọi người.
- Này em đang giờ học mà. Em là học sinh lớp nào đấy?
Đôi mắt ngang tàn hoắc lên khiến cô giáo trẻ lạnh người, đẩy cặp kính cận vào sát mắt mình hơn cô giận mình nhận ra nhân vật đang làm loạn này.
- Thầy Hiệu trưởng tìm cô đấy!
- Sao? Vừa nãy cô.....
Một cái nhíu mày khiến cô hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra.
- Ừ! Để cô lên gặp thầy liền.
Vậy là Trúc Chi ngang nhiên được rời khỏi lớp. Thiên Vương lôi Trúc Chi đến phòng của mình ở khu Nhất, vừa vào đến nơi anh liền ấn mạnh cô ngồi xuống giường rồi lạnh giọng.
- Cởi ra.
- Gì? Cởi...cởi cái gì?
Trúc Chi phát hoảng khi Thiên Vương điềm tĩnh trả lời.
- Cởi áo ra.
Câu nói ngắn gọn nhưng sức công phá mạnh khiến cô gái nhỏ thấy choáng. Trúc Chi đứng bậc dậy định chạy ra ngoài nhưng lại bị anh ấn mạnh xuống giường. Nắm chặt cổ áo mình Trúc Chi hét lớn.
- Anh điên sao? Tôi hét lên bây giờ.
Thiên Vương nén giận thở hắt ra.
- Có cởi ra không thì bảo?
- Không. Anh điên rồi. Anh muốn gì đây?
- Xem vết thương của em thế nào rồi.
- Như vậy cũng không được.
Sau khi quát lên Trúc Chi mới giật mình há hốc miệng, cô không nghe lầm đó chứ? Anh lại định làm gì nữa đây? Sao tự dưng lại đòi xem vết thương trên vai cô?
- Tôi mất kiên nhẫn rồi đấy! Bây giờ em tự cởi áo ra hay để tôi?
- Gì? Gì? Không, không được. Không chọn cách nào hết.
Đôi mày rậm nhíu lại Thiên Vương giận dữ đá ầm vào ghế. Con bé rắc rối thật không thể nương tay được nữa.
- Em keo kiệt thật có bả vai mà cũng giấu. Đưa anh xem.
Trúc Chi choáng trước thái độ tự nhiên của Thiên Vương nên không để ý chút thay đổi trong xưng hô. Dường như đối với Thiên Vương không tồn tạo khái niệm nam nữ. Giằng co mãi Trúc Chi bậc khóc hạ giọng năn nỉ.
- Làm ơn đi. Anh tha cho tôi đi.
- Bực em thật.
Thiên Vương gằn giọng anh mạnh tay xé toạc một bên vai áo Trúc Chi ra, cô trừng mắt nhìn anh rồi la toáng lên.
"Áaaaaaaaa"
Thiên Vương cau mày quát lớn.
- Việc gì phải hét to như thế?
Thiên Vương bước đến xoay người Trúc Chi lại. anh ngồi sau lưng cô im lặng nhìn vết thương chỉ vừa mới khép miệng trên bờ vai thon.
Trúc Chi vừa khóc vừa run lẩy bẩy.
- Được rồi đừng khóc nữa, tôi không ăn thịt em đâu mà sợ.
Trúc Chi đỏ bừng mặt định chui tọt vào chăn nhưng cô giật mình cứng người ra khi Thiên Vương nhẹ xoa thuốc lên vết thương của cô.
- Cái này giúp em không bị sẹo.Ghét nhất phải chờ đợi ai đó nhưng Trúc Chi vẫn cố nán lại chờ An An tan ca hết giờ làm thêm. Đúng ra hôm nay cô có hẹn với Phong đi xem phim nhưng lúc sáng anh bảo bận không đi được cô định bỏ vé luôn nhưng nghĩ đến việc An An cũng đang háo hức chờ xem bộ phim này. Thế nên giờ cô mới nhăn nhó mà điếm từng giây trên đồng hồ.
- Tớ xong rồi. Xin lỗi vì bắt cậu chờ lâu như vậy.
Nhìn vẻ mặt mệt mỏi nhưng hớn hở của An An Trúc Chi không đành lòng làm mặt giận. An An làm thêm ở một quán trà sữa, vì sợ người khác phát hiện ra và thông báo với Học viện thì cô sẽ bị đuổi học vì vi phạm quy định cấm làm thêm nên đành làm công việc hậu cần rửa ly tách với mức lương thấp hơn so với phục vụ.
- Nhìn cậu kìa, lem luốt quá.
Trúc Chi rút khăn giấy đưa cho An An.
- Xin lỗi, đi với tớ chắc cậu mất mặt lắm.
- Mặt còn nguyên đây ai lấy đâu mà mất. Nhưng thế này là không ổn.
Trúc Chi quét mắt khắp một lượt trên người An An rồi lôi cô đến một cửa hàng quần áo sang trọng. Lần đầu tiên bước vào những nơi xa hoa như thế này An An như bị hớp hồn, mọi thứ quá lộng lẫy. Cô hiếu kì cầm mấy bộ quần áo đẹp lên xem thử nhưng rồi tái mặt đi nhanh chóng đặt chúng về vị trí cũ. Chúng quá đắt, cả tháng tiền lương của cô đôi khi còn không đủ để mua một bộ váy.
- Đây, cậu mặc cái này.
Trúc Chi dúi vào người An An một bộ đồ mới rồi đẩy cô vào phòng thử đồ. An An quả thật rất hợp với những bộ trang phục đơn giản không quá cầu kì kiểu cách. Cô bạn trở nên năng động gọn gàng trong chiếc quần jean lửng sẫm màu ôm khít cơ thể phối cùng áo thu trắng cổ ovan phía trước có gắn mấy chiếc túi nhỏ in hình quả dâu tây.
- Đơn giản, hợp với cậu.
- Nhưng.....- An An nhăn nhó khẽ giọng với Trúc Chi - Nó đắt quá!
- Chị ơi em lấy bộ này và đôi giày búp bê kia nữa.
Trúc Chi phớt lờ An An khiến cô bạn vô cùng khó xử. An An cầm túi xách đựng giày và quần áo cũ của mình trên tay mà mặt mày thê thảm khi nghe chị bán hàng tính tiền. Đầu óc quay cuồng của cô đang cố nhớ lại xem trong túi mình có bao nhiêu. Trúc chi bình thản quẹt thẻ thanh toán hóa đơn rồi lôi cô bạn vẫn còn đang ngơ ngác đi.
- Khi nào đủ tiền tớ sẽ gửi lại cậu.
- Không cần đâu, tớ tặng cậu đấy!
- Nhưng...
- Miễn bàn.
Trúc Chi ngắt lời, cô nắm lấy tay An An rảo bước đến rạp chiếu phim. Đi được một đoạn thì Trúc Chi bị va phải bởi một đám thanh niên nhìn có vẻ là dân ăn chơi, tên nào đầu tóc cũng màu mè dị hợm, tay thì chi chít hình xâm xanh rờn. Dù rất không muốn nhưng Trúc Chi vẫn lịch sự nói lời xin lỗi để tránh gây phiền phức.
- Xin lỗi!
- Không có thành ý gì hết vậy em? - Một tên tóc vàng hoe lên giọng.
Thấy Trúc Chi có vẻ giận lên An An liền đỡ lời.
- Xin lỗi chúng tôi không cố ý các anh bỏ qua d...
- Thôi tớ xong nhiệm vụ rồi, tớ đi đây!
An An cười tươi vẫy tay chào. Lúc này Trúc Chi mới nhớ ra An An nói có người cần gặp cô. Đôi mắt to chợt ngấn nước khi nhìn thấy anh đang dần bước đến. Cô rất muốn khóc nhưng không hiểu vì sao mình lại khóc.
- Cua, em thấy khỏe hơn chưa? Còn đau không?
- Em ổn.
- Anh xin lỗi.
Thanh Phong đến trước mặt Trúc Chi chống một gối xuống nền tư thế nửa ngồi nửa quỳ. Nắm lấy bàn tay lạnh của cô mà anh nghe đau nhói. Nếu lúc ấy anh không ngu xuẩn để cô xen vào thì mọi chuyện đã không như thế này.
- Đâu phải tại anh đâu.
- Nhưng em vì anh mà bị thế này. Cua, anh xin lỗi. Nếu anh nhanh chân hơn thì em đã không bị đánh trúng, nếu anh....
Câu nói bị bỏ dở khi Trúc Chi nhoài người ra quàng tay ôm lấy cổ anh.
- Đừng bỏ mặc em thêm lần nào nữa có được không?
Thanh Phong nghe tim mình lỗi nhịp, cảm giác lạ thường khuấy động lòng anh, bất giác anh thấy yêu thấy cần. Tự bao giờ hơi ấm này, hương thơm từ làn tóc mây này, cô gái này lại khiến anh dao động đến thế? Tình cảm trỗi dậy lấn át lí trí mọi oán thù căm giận bị vứt bỏ sang một bên. Khoảnh khắc này đây phải chăng anh đang sống thật với lòng mình?
Một vòng tay ôm siết trong chiều nắng tắt.
- Mình làm hòa em nhé!Thành Nam đứng trên bục giảng nét mặt nghiêm túc trịnh trọng nhắc nhở mọi người thời gian này tốt nhất nên tránh xa D.A boy. Anh ta đã nguy hiểm hơn trước rất nhiều, có thể nổi giận bất cứ lúc nào. đã có nhiều người không may bị hạ dưới tay anh.
Trúc Chi rùng mình nhớ lại cảnh tượng hôm đó. Cứ tưởng là sẽ chết.
Chuông báo hiệu giờ học vang lên dập tắt những lời bàn tán, giáo viên vào lớp tiết học vừa bắt đầu được một lát thì Thiên Vương đột ngột xuất hiện trước cửa lớp. anh đi thẳng đến bàn của Trúc Chi và lôi cô trong sự kinh ngạc của tất cả mọi người.
- Này em đang giờ học mà. Em là học sinh lớp nào đấy?
Đôi mắt ngang tàn hoắc lên khiến cô giáo trẻ lạnh người, đẩy cặp kính cận vào sát mắt mình hơn cô giận mình nhận ra nhân vật đang làm loạn này.
- Thầy Hiệu trưởng tìm cô đấy!
- Sao? Vừa nãy cô.....
Một cái nhíu mày khiến cô hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra.
- Ừ! Để cô lên gặp thầy liền.
Vậy là Trúc Chi ngang nhiên được rời khỏi lớp. Thiên Vương lôi Trúc Chi đến phòng của mình ở khu Nhất, vừa vào đến nơi anh liền ấn mạnh cô ngồi xuống giường rồi lạnh giọng.
- Cởi ra.
- Gì? Cởi...cởi cái gì?
Trúc Chi phát hoảng khi Thiên Vương điềm tĩnh trả lời.
- Cởi áo ra.
Câu nói ngắn gọn nhưng sức công phá mạnh khiến cô gái nhỏ thấy choáng. Trúc Chi đứng bậc dậy định chạy ra ngoài nhưng lại bị anh ấn mạnh xuống giường. Nắm chặt cổ áo mình Trúc Chi hét lớn.
- Anh điên sao? Tôi hét lên bây giờ.
Thiên Vương nén giận thở hắt ra.
- Có cởi ra không thì bảo?
- Không. Anh điên rồi. Anh muốn gì đây?
- Xem vết thương của em thế nào rồi.
- Như vậy cũng không được.
Sau khi quát lên Trúc Chi mới giật mình há hốc miệng, cô không nghe lầm đó chứ? Anh lại định làm gì nữa đây? Sao tự dưng lại đòi xem vết thương trên vai cô?
- Tôi mất kiên nhẫn rồi đấy! Bây giờ em tự cởi áo ra hay để tôi?
- Gì? Gì? Không, không được. Không chọn cách nào hết.
Đôi mày rậm nhíu lại Thiên Vương giận dữ đá ầm vào ghế. Con bé rắc rối thật không thể nương tay được nữa.
- Em keo kiệt thật có bả vai mà cũng giấu. Đưa anh xem.
Trúc Chi choáng trước thái độ tự nhiên của Thiên Vương nên không để ý chút thay đổi trong xưng hô. Dường như đối với Thiên Vương không tồn tạo khái niệm nam nữ. Giằng co mãi Trúc Chi bậc khóc hạ giọng năn nỉ.
- Làm ơn đi. Anh tha cho tôi đi.
- Bực em thật.
Thiên Vương gằn giọng anh mạnh tay xé toạc một bên vai áo Trúc Chi ra, cô trừng mắt nhìn anh rồi la toáng lên.
"Áaaaaaaaa"
Thiên Vương cau mày quát lớn.
- Việc gì phải hét to như thế?
Thiên Vương bước đến xoay người Trúc Chi lại. anh ngồi sau lưng cô im lặng nhìn vết thương chỉ vừa mới khép miệng trên bờ vai thon.
Trúc Chi vừa khóc vừa run lẩy bẩy.
- Được rồi đừng khóc nữa, tôi không ăn thịt em đâu mà sợ.
Trúc Chi đỏ bừng mặt định chui tọt vào chăn nhưng cô giật mình cứng người ra khi Thiên Vương nhẹ xoa thuốc lên vết thương của cô.
- Cái này giúp em không bị sẹo.Ghét nhất phải chờ đợi ai đó nhưng Trúc Chi vẫn cố nán lại chờ An An tan ca hết giờ làm thêm. Đúng ra hôm nay cô có hẹn với Phong đi xem phim nhưng lúc sáng anh bảo bận không đi được cô định bỏ vé luôn nhưng nghĩ đến việc An An cũng đang háo hức chờ xem bộ phim này. Thế nên giờ cô mới nhăn nhó mà điếm từng giây trên đồng hồ.
- Tớ xong rồi. Xin lỗi vì bắt cậu chờ lâu như vậy.
Nhìn vẻ mặt mệt mỏi nhưng hớn hở của An An Trúc Chi không đành lòng làm mặt giận. An An làm thêm ở một quán trà sữa, vì sợ người khác phát hiện ra và thông báo với Học viện thì cô sẽ bị đuổi học vì vi phạm quy định cấm làm thêm nên đành làm công việc hậu cần rửa ly tách với mức lương thấp hơn so với phục vụ.
- Nhìn cậu kìa, lem luốt quá.
Trúc Chi rút khăn giấy đưa cho An An.
- Xin lỗi, đi với tớ chắc cậu mất mặt lắm.
- Mặt còn nguyên đây ai lấy đâu mà mất. Nhưng thế này là không ổn.
Trúc Chi quét mắt khắp một lượt trên người An An rồi lôi cô đến một cửa hàng quần áo sang trọng. Lần đầu tiên bước vào những nơi xa hoa như thế này An An như bị hớp hồn, mọi thứ quá lộng lẫy. Cô hiếu kì cầm mấy bộ quần áo đẹp lên xem thử nhưng rồi tái mặt đi nhanh chóng đặt chúng về vị trí cũ. Chúng quá đắt, cả tháng tiền lương của cô đôi khi còn không đủ để mua một bộ váy.
- Đây, cậu mặc cái này.
Trúc Chi dúi vào người An An một bộ đồ mới rồi đẩy cô vào phòng thử đồ. An An quả thật rất hợp với những bộ trang phục đơn giản không quá cầu kì kiểu cách. Cô bạn trở nên năng động gọn gàng trong chiếc quần jean lửng sẫm màu ôm khít cơ thể phối cùng áo thu trắng cổ ovan phía trước có gắn mấy chiếc túi nhỏ in hình quả dâu tây.
- Đơn giản, hợp với cậu.
- Nhưng.....- An An nhăn nhó khẽ giọng với Trúc Chi - Nó đắt quá!
- Chị ơi em lấy bộ này và đôi giày búp bê kia nữa.
Trúc Chi phớt lờ An An khiến cô bạn vô cùng khó xử. An An cầm túi xách đựng giày và quần áo cũ của mình trên tay mà mặt mày thê thảm khi nghe chị bán hàng tính tiền. Đầu óc quay cuồng của cô đang cố nhớ lại xem trong túi mình có bao nhiêu. Trúc chi bình thản quẹt thẻ thanh toán hóa đơn rồi lôi cô bạn vẫn còn đang ngơ ngác đi.
- Khi nào đủ tiền tớ sẽ gửi lại cậu.
- Không cần đâu, tớ tặng cậu đấy!
- Nhưng...
- Miễn bàn.
Trúc Chi ngắt lời, cô nắm lấy tay An An rảo bước đến rạp chiếu phim. Đi được một đoạn thì Trúc Chi bị va phải bởi một đám thanh niên nhìn có vẻ là dân ăn chơi, tên nào đầu tóc cũng màu mè dị hợm, tay thì chi chít hình xâm xanh rờn. Dù rất không muốn nhưng Trúc Chi vẫn lịch sự nói lời xin lỗi để tránh gây phiền phức.
- Xin lỗi!
- Không có thành ý gì hết vậy em? - Một tên tóc vàng hoe lên giọng.
Thấy Trúc Chi có vẻ giận lên An An liền đỡ lời.
- Xin lỗi chúng tôi không cố ý các anh bỏ qua d...



