Yêu Em Rồi Đấy
m.
- Ố! Cô em này ngoan hơn đấy. - Lại một tên có bờm tóc vàng hoe lên tiếng.
Chúng cứ lượn qua lượn lại cố tình chặn đường không cho hai cô gái đi qua, vài người đi đường cũng hiếu kì nhìn xem thử chuyện gì đang xảy ra nhưng dường như không một ai có ý định giúp đỡ Họ e ngại trước vẻ bặm trợn của bọn chúng.
- Xin lỗi rồi còn muốn gì nữa đây? Đâu phải lỗi tại tôi. - Trúc Chi lạnh giọng.
- Cô em xinh đẹp đừng giận, bọn anh chỉ đùa cho vui thôi.
- Thế thì tránh ra.
- Càng giận càng xinh. Chấm em rồi đấy!
Tên có bờm tóc vàng ra dáng đại ca cười cợt.
- Đi với bọn anh đảm bảo em sẽ không thấy chán.
- Ô! Công an kìa!
Trúc Chi hướng mắt về phía sau bọn chúng tỏ vẻ mừng ra mặt. Nghe đến công an bọn chúng liền thay đổi sắc mặt cả bọn lập tức quay đầu lại. Thừa cơ hội Trúc Chi kéo An An bỏ chạy.
- Con ranh!
Tên đại ca gầm lên rồi cả bọn đuổi theo. Hai cô gái nhỏ co chân chạy, Trúc Chi không ngừng đảo mắt tìm kiếm mấy chú công an hay nơi nào đó đông đúc an toàn nhưng khỉ thật đường vắng tanh chỉ thưa thớt vài người.
Hai cô gái cứ cắm đầu chạy thụt mạng mà không biết là mình đang chạy đi đâu. Đến một ngã ba hai người đành chia nhau ra, trước khi tiếp tục cuộc đuổi bắt Trúc Chi không quên căn dặn An An chỗ nào được xem là nơi an toàn.
Cô gái nhỏ lại hộc tốc chạy nhưng chỉ được thêm một quãng là đã bị bắt kịp. Hầu hết bọn chúng đều đuổi theo cô nên An An có lẽ sẽ an toàn hơn. Bị vây lấy bởi một bầy sói dữ nhưng ánh mắt Trúc Chi vẫn lạnh băng không hề nao núng.
- Mấy người muốn gì đây? Tôi la lên đó.
- Em cứ la thoải mái ở khu vực này không ai dám chống lại bọn anh đâu.
- Các người cần tiền à? Được rồi, bao nhiêu ra giá đi.
Bọn chúng phá lên cười, tên cầm đầu mờ ám kéo ngón tay quanh viền môi nhìn Trúc Chi như muốn ăn tươi nuốt sống.
- Vốn định làm theo hắn ta nhưng có lẽ nên "giải quyết" em trước.
Trúc Chi bắt đầu thấy sợ, bọn chúng không đơn thuần vô cớ gây chuyện mà là có kẻ ở phía sau giật dây. Chắc lại là những nguy hiểm từ chốn thương trường khốc liệt mà ba và anh hai cô đang vướng phải.
Trúc Chi lùi dần bất thình lình cô tung chân đá vào chỗ hiểm của một tên. Hắn rú lên đau đớn rồi khụy xuống cô nhanh chóng lách người sang một bên rồi bỏ chạy nhưng lại bị tên tóc vàng túm tóc kéo giật lại. Đau điếng nhưng Trúc Chi cũng chẳng vừa cô đạp mạnh vào chân khiến hắn phải buông tay ra.
- Con ranh này hôm nay ông nhất định xé thịt mày ra.
- Mồi ngon đấy đại ca.
Cả bọn cười ầm lên khi tên đại ca đột ngột tốc váy cô lên. Trúc Chi tối mặt khi chiếc váy bị tốc lên quá nửa đùi. Một tay vịn chặt chiếc váy tay còn lại cô vung lên tát mạnh vào mặt tên biến thái kia.
Không gian chùng xuống sau cái tát, không chỉ tên đại ca mấy tên còn lại cũng đều sa sầm nét mặt. Cơn thịnh nộ bốc lên cao, hắn nghiến răng quơ tay giật lấy thanh gậy của tên phía sau nhắm thẳng vào đầu cô gái nhỏ mà vung.Bốp"
Tiếng gậy va vào người tạo nên một âm thanh khiếp đãm. Sau hồi lâu nhắm tịt mắt nín thở mà vẫn không thấy gì xảy ra ngoài âm thanh rợn người kia Trúc Chi thở nhẹ hé mắt ra nhìn. Một cánh tay ai đó vươn ra chặn đứng thanh gậy trên đầu cô.
Mùi hương bạc hà thanh mát len vào cánh mũi.
- Thật là chướng mắt.
Giọng nói sắc lạnh vang lên, ánh mắt ngang tàn vụt tối hằn lên tia nhìn lạnh lẽo đến rợn người như đôi mắt quỷ dữ. Chỉ trong một cái chớp mắt Thiên Vương đã trở tay giật lấy thanh gậy phang thẳng vào đầu tên tóc vàng.
Hắn ngã vật ra đường đầu óc choáng váng quay cuồng, máu rỉ ra từ một bên mái đầu. Bọn còn lại thấy vậy liền hầm hổ xông đến liên tục ra đòn nhưng chẳng thể nào đánh trúng anh. Thiên Vương nhanh đến nỗi cứ như là có phép thần thông, anh vụt biến rồi đột ngột xuất hiện trả đòn.
Tay đấm chân đá anh khiến bọn chúng không kịp và cũng không thể trở tay. Trúc Chi tròn mắt khi chỉ trong phút chốc cả bọn nằm la liệt dưới chân. Tên cầm đầu vẫn không chịu thua hắn rút dao lao đến điên cuồng đâm chém nhưng đường dao thứ nhất vẫn chưa dứt thì cổ tay hắn bị Thiên Vương siết chặt. Hắn đau đớn buông tay để rơi con dao, miệng không ngừng xin tha.
Ánh mắt lạnh nhìn hắn đầy chết chóc.
- Là bàn tay bẩn thỉu này.
Thiên Vương lạnh lùng buông câu nói rồi bẻ mạnh cánh tay hắn về sau. "Rắc" tiếng xương gãy hòa lẫn cùng tiếng hét thảm thiết.
Cách đấy không xa trong một chiếc Mercedes đen sang trọng chàng thanh niên có gương mặt đẹp và ánh mắt lạnh giận dữ vò nát bức ảnh trong tay - đó là bức ảnh của cô gái nhỏ có mái tóc xoăn dài gương mặt đẹp và đôi mắt to. "Vô dụng".
Xong xuôi mọi chuyện Thiên Vương bình thản kéo Trúc Chi đến rạp chiếu phim, mua nước ngọt và đủ thứ đồ ăn rồi quăng hết cho cô.
- Anh làm gì vậy?
- Đi xem phim.
- Muốn xem thì anh xem một mình đi tôi còn phải đi tìm An An.
Vừa dứt lời chuông điện thoại của Trúc chi reo lên, An An gọi báo rằng Đăng Khoa đã đưa cô về nhà an toàn.
- Đi thôi chẳng phải em có hai vé hay sao. Đừng phí!
Trúc Chi như con rối bị anh điều khiển, chưa kịp định thần thì cô đã yên vị trong rạp chiếu phim. Bộ phim bắt đầu mọi ánh đèn đều bị tắt ngấm có muốn trở ra thì cũng không thấy đường mà đi. Dù gì cũng đã vào đến chỗ nên Trúc Chi đành ngoan ngoãn ngồi cạnh anh.
- Này, anh lại ngủ à? Phim hay thế mà lại ngủ sao?
- Không hứng.
Trúc Chi nhăn nhó, không có hứng xem mà nhất quyết một hai lôi cô vào đây. Nể tình anh vừa cứu mình nên Trúc Chi im lặng cho qua. Dưới ánh sáng mờ mờ của màn hình Trúc Chi thoáng thấy vết bằm trên tay anh, là vết bằm do cú đánh lúc nãy.
Chợt nhớ ra mình có mang theo thuốc chuyên dùng để xoa lên các vết sưng bầm tím. Ngày trước Thanh Phong luyện võ hay bị thương kiểu này nên lúc nào cô cũng mang thuốc theo riết rồi thành thói quen.
- Em làm gì thế? - Thiên Vương nhíu mày khi cô chạm vào vết thương.
- Ngồi yên, thoa thuốc cho tan máu bầm, mau hết sưng.
Thiên Vương lại nhắm mắt ngủ trong khi cả rạp căng mắt lên xem phim và cười ồ lên vì tình tiết hài hước nào đó.
- Một chút thôi.
Thiên Vương thì thầm trên vai Trúc Chi khi cô có ý định đẩy anh ra. Mùi bạc hà thanh mát dịu nhẹ quấn lấy Trúc Chi, không hiểu sao cô lại mềm lòng yên lặng cho con ma ngủ này tựa vào. Cảm xúc khác thường kia lại dấy lên mơn man ấm áp đến lạ thường.
***
Từ khi Trúc Chi và Đông Quân làm lành với nhau thì ngoài giờ học ra An An luôn có một mình, không Trúc Chi bên cạnh vừa buồn vừa tủi khi bị mấy cô nữ sinh khác lợi dụng thời cơ để ức hiếp.
- Này, không có mắt à? - Ái Vy hét lớn khi An An vô tình va vào người cô.
- Xin lỗi. Tớ không cố ý.
- Thật là khó ưa mà hèn chi cô bạn thân nhất cũng chẳng thèm quan tâm đến.
- Phải rồi, có đi theo người ta thì cũng chỉ tổ cản mũi thôi. Hình như cậu "hơi" bị dư thừa thì phải. - Cô bạn thân của Ái Vy cũng chen vào.
- Các cậu đừng quá đáng như vậy chứ!
- Ôi trời, hôm nay dám cãi lại nữa này? - Ái Vy cười gằn.
Tránh xảy ra chuyện không hay nên An An im lặng bỏ đi trước nào ngờ mấy cô tiểu thư kiêu kì này vẫn không chịu buông tha. Một cô bạn túm tóc An An kéo lại. Vừa lúc đó một bàn tay ai đó vươn ra chặn lại.
- Làm thế không hay đâu đấy!
Mấy cô tiểu thư lập tức thay đổi nét mặt, trở về cái vỏ bọc dịu dàng dễ thương. Đăng Khoa mỉm cười khoác tay lên vai An An, anh nhẹ giọng.
- Tôi nhờ các cậu c...
- Ố! Cô em này ngoan hơn đấy. - Lại một tên có bờm tóc vàng hoe lên tiếng.
Chúng cứ lượn qua lượn lại cố tình chặn đường không cho hai cô gái đi qua, vài người đi đường cũng hiếu kì nhìn xem thử chuyện gì đang xảy ra nhưng dường như không một ai có ý định giúp đỡ Họ e ngại trước vẻ bặm trợn của bọn chúng.
- Xin lỗi rồi còn muốn gì nữa đây? Đâu phải lỗi tại tôi. - Trúc Chi lạnh giọng.
- Cô em xinh đẹp đừng giận, bọn anh chỉ đùa cho vui thôi.
- Thế thì tránh ra.
- Càng giận càng xinh. Chấm em rồi đấy!
Tên có bờm tóc vàng ra dáng đại ca cười cợt.
- Đi với bọn anh đảm bảo em sẽ không thấy chán.
- Ô! Công an kìa!
Trúc Chi hướng mắt về phía sau bọn chúng tỏ vẻ mừng ra mặt. Nghe đến công an bọn chúng liền thay đổi sắc mặt cả bọn lập tức quay đầu lại. Thừa cơ hội Trúc Chi kéo An An bỏ chạy.
- Con ranh!
Tên đại ca gầm lên rồi cả bọn đuổi theo. Hai cô gái nhỏ co chân chạy, Trúc Chi không ngừng đảo mắt tìm kiếm mấy chú công an hay nơi nào đó đông đúc an toàn nhưng khỉ thật đường vắng tanh chỉ thưa thớt vài người.
Hai cô gái cứ cắm đầu chạy thụt mạng mà không biết là mình đang chạy đi đâu. Đến một ngã ba hai người đành chia nhau ra, trước khi tiếp tục cuộc đuổi bắt Trúc Chi không quên căn dặn An An chỗ nào được xem là nơi an toàn.
Cô gái nhỏ lại hộc tốc chạy nhưng chỉ được thêm một quãng là đã bị bắt kịp. Hầu hết bọn chúng đều đuổi theo cô nên An An có lẽ sẽ an toàn hơn. Bị vây lấy bởi một bầy sói dữ nhưng ánh mắt Trúc Chi vẫn lạnh băng không hề nao núng.
- Mấy người muốn gì đây? Tôi la lên đó.
- Em cứ la thoải mái ở khu vực này không ai dám chống lại bọn anh đâu.
- Các người cần tiền à? Được rồi, bao nhiêu ra giá đi.
Bọn chúng phá lên cười, tên cầm đầu mờ ám kéo ngón tay quanh viền môi nhìn Trúc Chi như muốn ăn tươi nuốt sống.
- Vốn định làm theo hắn ta nhưng có lẽ nên "giải quyết" em trước.
Trúc Chi bắt đầu thấy sợ, bọn chúng không đơn thuần vô cớ gây chuyện mà là có kẻ ở phía sau giật dây. Chắc lại là những nguy hiểm từ chốn thương trường khốc liệt mà ba và anh hai cô đang vướng phải.
Trúc Chi lùi dần bất thình lình cô tung chân đá vào chỗ hiểm của một tên. Hắn rú lên đau đớn rồi khụy xuống cô nhanh chóng lách người sang một bên rồi bỏ chạy nhưng lại bị tên tóc vàng túm tóc kéo giật lại. Đau điếng nhưng Trúc Chi cũng chẳng vừa cô đạp mạnh vào chân khiến hắn phải buông tay ra.
- Con ranh này hôm nay ông nhất định xé thịt mày ra.
- Mồi ngon đấy đại ca.
Cả bọn cười ầm lên khi tên đại ca đột ngột tốc váy cô lên. Trúc Chi tối mặt khi chiếc váy bị tốc lên quá nửa đùi. Một tay vịn chặt chiếc váy tay còn lại cô vung lên tát mạnh vào mặt tên biến thái kia.
Không gian chùng xuống sau cái tát, không chỉ tên đại ca mấy tên còn lại cũng đều sa sầm nét mặt. Cơn thịnh nộ bốc lên cao, hắn nghiến răng quơ tay giật lấy thanh gậy của tên phía sau nhắm thẳng vào đầu cô gái nhỏ mà vung.Bốp"
Tiếng gậy va vào người tạo nên một âm thanh khiếp đãm. Sau hồi lâu nhắm tịt mắt nín thở mà vẫn không thấy gì xảy ra ngoài âm thanh rợn người kia Trúc Chi thở nhẹ hé mắt ra nhìn. Một cánh tay ai đó vươn ra chặn đứng thanh gậy trên đầu cô.
Mùi hương bạc hà thanh mát len vào cánh mũi.
- Thật là chướng mắt.
Giọng nói sắc lạnh vang lên, ánh mắt ngang tàn vụt tối hằn lên tia nhìn lạnh lẽo đến rợn người như đôi mắt quỷ dữ. Chỉ trong một cái chớp mắt Thiên Vương đã trở tay giật lấy thanh gậy phang thẳng vào đầu tên tóc vàng.
Hắn ngã vật ra đường đầu óc choáng váng quay cuồng, máu rỉ ra từ một bên mái đầu. Bọn còn lại thấy vậy liền hầm hổ xông đến liên tục ra đòn nhưng chẳng thể nào đánh trúng anh. Thiên Vương nhanh đến nỗi cứ như là có phép thần thông, anh vụt biến rồi đột ngột xuất hiện trả đòn.
Tay đấm chân đá anh khiến bọn chúng không kịp và cũng không thể trở tay. Trúc Chi tròn mắt khi chỉ trong phút chốc cả bọn nằm la liệt dưới chân. Tên cầm đầu vẫn không chịu thua hắn rút dao lao đến điên cuồng đâm chém nhưng đường dao thứ nhất vẫn chưa dứt thì cổ tay hắn bị Thiên Vương siết chặt. Hắn đau đớn buông tay để rơi con dao, miệng không ngừng xin tha.
Ánh mắt lạnh nhìn hắn đầy chết chóc.
- Là bàn tay bẩn thỉu này.
Thiên Vương lạnh lùng buông câu nói rồi bẻ mạnh cánh tay hắn về sau. "Rắc" tiếng xương gãy hòa lẫn cùng tiếng hét thảm thiết.
Cách đấy không xa trong một chiếc Mercedes đen sang trọng chàng thanh niên có gương mặt đẹp và ánh mắt lạnh giận dữ vò nát bức ảnh trong tay - đó là bức ảnh của cô gái nhỏ có mái tóc xoăn dài gương mặt đẹp và đôi mắt to. "Vô dụng".
Xong xuôi mọi chuyện Thiên Vương bình thản kéo Trúc Chi đến rạp chiếu phim, mua nước ngọt và đủ thứ đồ ăn rồi quăng hết cho cô.
- Anh làm gì vậy?
- Đi xem phim.
- Muốn xem thì anh xem một mình đi tôi còn phải đi tìm An An.
Vừa dứt lời chuông điện thoại của Trúc chi reo lên, An An gọi báo rằng Đăng Khoa đã đưa cô về nhà an toàn.
- Đi thôi chẳng phải em có hai vé hay sao. Đừng phí!
Trúc Chi như con rối bị anh điều khiển, chưa kịp định thần thì cô đã yên vị trong rạp chiếu phim. Bộ phim bắt đầu mọi ánh đèn đều bị tắt ngấm có muốn trở ra thì cũng không thấy đường mà đi. Dù gì cũng đã vào đến chỗ nên Trúc Chi đành ngoan ngoãn ngồi cạnh anh.
- Này, anh lại ngủ à? Phim hay thế mà lại ngủ sao?
- Không hứng.
Trúc Chi nhăn nhó, không có hứng xem mà nhất quyết một hai lôi cô vào đây. Nể tình anh vừa cứu mình nên Trúc Chi im lặng cho qua. Dưới ánh sáng mờ mờ của màn hình Trúc Chi thoáng thấy vết bằm trên tay anh, là vết bằm do cú đánh lúc nãy.
Chợt nhớ ra mình có mang theo thuốc chuyên dùng để xoa lên các vết sưng bầm tím. Ngày trước Thanh Phong luyện võ hay bị thương kiểu này nên lúc nào cô cũng mang thuốc theo riết rồi thành thói quen.
- Em làm gì thế? - Thiên Vương nhíu mày khi cô chạm vào vết thương.
- Ngồi yên, thoa thuốc cho tan máu bầm, mau hết sưng.
Thiên Vương lại nhắm mắt ngủ trong khi cả rạp căng mắt lên xem phim và cười ồ lên vì tình tiết hài hước nào đó.
- Một chút thôi.
Thiên Vương thì thầm trên vai Trúc Chi khi cô có ý định đẩy anh ra. Mùi bạc hà thanh mát dịu nhẹ quấn lấy Trúc Chi, không hiểu sao cô lại mềm lòng yên lặng cho con ma ngủ này tựa vào. Cảm xúc khác thường kia lại dấy lên mơn man ấm áp đến lạ thường.
***
Từ khi Trúc Chi và Đông Quân làm lành với nhau thì ngoài giờ học ra An An luôn có một mình, không Trúc Chi bên cạnh vừa buồn vừa tủi khi bị mấy cô nữ sinh khác lợi dụng thời cơ để ức hiếp.
- Này, không có mắt à? - Ái Vy hét lớn khi An An vô tình va vào người cô.
- Xin lỗi. Tớ không cố ý.
- Thật là khó ưa mà hèn chi cô bạn thân nhất cũng chẳng thèm quan tâm đến.
- Phải rồi, có đi theo người ta thì cũng chỉ tổ cản mũi thôi. Hình như cậu "hơi" bị dư thừa thì phải. - Cô bạn thân của Ái Vy cũng chen vào.
- Các cậu đừng quá đáng như vậy chứ!
- Ôi trời, hôm nay dám cãi lại nữa này? - Ái Vy cười gằn.
Tránh xảy ra chuyện không hay nên An An im lặng bỏ đi trước nào ngờ mấy cô tiểu thư kiêu kì này vẫn không chịu buông tha. Một cô bạn túm tóc An An kéo lại. Vừa lúc đó một bàn tay ai đó vươn ra chặn lại.
- Làm thế không hay đâu đấy!
Mấy cô tiểu thư lập tức thay đổi nét mặt, trở về cái vỏ bọc dịu dàng dễ thương. Đăng Khoa mỉm cười khoác tay lên vai An An, anh nhẹ giọng.
- Tôi nhờ các cậu c...



