Đọc Truyện Teen - Vị Đắng ... Ngọt Ngào Full
g thể là giả.
Yêu cô bao nhiêu anh lại càng hận cô…một tình yêu…thêm một vết thương lòng…
Kest vơ chiếc áo, anh phóng xe ra ngoài mặc cho mưa và gió…
Đám tang ba Linh Linh,khách tới dự rất đông,ai cũng biết đến ca sĩ Hoàng Long.Một vài người đến chỉ vì muốn nhìn mặt anh.
Kest không đến viếng,tất cả ngững gì xảy ra đều khiến cô phải suy nghĩ nhiều hơn về bản thân, về Kest…
Ngồi bên linh cữu ba mãi,cô quá mệt mỏi…
Tiểu Long dẫn cô vào nhà,Linh Linh tựa đầu vào vai anh…
…Có một số cử chỉ …có một số hành động với người bình thường là bình thường những người khác thường là…không bình thường…
Kest được xuất hiện sau chiếc xe mui trần. Cánh cửa xe được đóng sầm lại,anh bước đến trước mặt Tiểu Long và Linh Linh.
…Ánh mắt thật đáng sợ…khiến người khác phải run lên…
Xung quanh chỉ nghe thấy tiếng lá vàng rơi…
-Ta xin cháu…Có thể rời xa Kest được không…” Giọng nói ông Trần vang lên trong đầu cô.
Có lẽ đây là cơ hội, cô đã có đủ thời gian để suy nghĩ. Ông ấy nói đúng,cô không nên đến với Kest. Cô và anh là một phép cộng không có đáp số…
Huống gì,với anh ,cô chỉ là một người thay thế …
Trái tim anh không đủ chỗ để cho thêm một hình bóng nào nữa…
Đối diện với anh mắt này ,cô càng có thêm sức mạnh…
-Tiểu Long ! Anh đi ra kia được không? Linh Linh gắng gượng.
Tiểu Long đi vào nhà.-Vậy anh vào trước nhé!
….
-Kest! Có lẽ chúng ta cần nói chuyện.Cô nhìn Kest mỉm cười.
Anh nhìn cô, người con gái này, đứng trước mặt anh là người đã lừa dối anh sao?Chẳng lẽ lại là người con gái yếu ớt này?Chẳng lẽ giữa cô và anh ,tất cả chỉ là một vở kịch ?
-Em và anh…chia tay đi! Có lẽ thế là quá đủ cho chúng ta…Cố nuốt những giọt nước mắt,cố dấu những nỗi đau…
-Chia tay?... Kest chợt cười,cười rất lạt…-Tôi đã hết giá trị để cô lợi dụng rồi sao?
-Lợi dụng…??? Linh Linh ngạc nhiên.
-Tôi đã tin tưởng cô, vậy mà, cô lại là gián điệp, người ta trả cô bao nhiêu? Bao nhiêu hả? Anh lay mạnh vai cô.
-Anh nói gì vậy?
-Vậy đây là gì? Cô cho tôi một lời giải thích không? Kest gằn mạnh từng tiếng, anh quay lại xe,lấy tập ảnh mà cô gái kia đưa cho anh.-Chẳng lẽ cô còn chối.Vậy mà tôi đã yêu cô,có chết tôi cũng không nghĩ,không cho phép mình nghĩ rằng cô là gián điệp,cô diễn chuẩn quá đấy.
-Những bức ảnh trong tay anh được anh tung lên trời. Trong ảnh là cảnh cô đưa giúp Tiểu Linh đưa cái tuí đen cho ba cô ấy.
Một vài ảnh khác là cảnh ông ấy dúi tiền vào tay Linh Linh nhờ cô đưa tiền cho Tiểu Linh bữa hai người đi xem phim.Một ai đó đã chụp lại bức ảnh này và thật dễ dàng để hiểu nhầm rằng đây là cảnh mua bán giữa Linh Linh và chủ tịch công ti giải trí GHOST.
Vậy ai đó đã chụp lại ,ai đó đã cố tình hại cô.
Nhưng Linh Linh không giải thích nữa,cô im lặng. Tốt thôi,cô và anh lại càng dễ để quên nhau.
Cuộc tình này nếu quá nhiều sóng gió, nhiều chông gai, nhiều người ngăn cản như thế thì tại sao lại phải tiếp tục?....
-Sao? Bây giờ thì không còn gì để nói nữa chứ gì? Kest lùi lại.-Tôi đã tin nhầm người thật rồi!
Tiếng rơi khẽ khàng của một chiếc lá vàng…
Cuộc tình mong manh...như gió chiều...
Cuộc tình mong manh…như gió chiều…
Linh Linh cúi xuống, cô nhặt từng tấm ảnh lên,khẽ mỉm cười. Đúng! Cuộc tình này không nên có …
…
-Có chuyện gì vậy? Tiểu Long thấy xấp ảnh trên tay cô,có đôi phần khó hiểu.
-Em và Kest! Chia tay rồi! Linh Linh đặt ảnh xuống bàn.
Ngoài trời,một tia chớp xé rạch bầu trời.
-Không sao! Anh sẽ luôn ở bên em! Tiểu Long nắm lấy bờ vai bé nhỏ của cô.
-Kest nghĩ em là gián điệp! Cô thất thần-Anh có vậy không?
-Anh đã từng nghi ngờ em một lần và sẽ không có thêm lần thứ hai nữa.
-Ít nhất, vẫn có anh bên em.
Cô thiếp đi trên vai anh, người luôn bên cô…
Nhưng tình yêu luôn có những trái ngang…
Không phải cứ an ủi, vỗ về là sẽ yêu…
Không phải cứ bên nhau,chăm sóc là đang yêu…
Và…không phải cứ rời xa là…đánh mất nó…
Đơn giản là vì tình yêu chỉ như một giọtnước…,không bao giờ nắm được nó trong tay …dù cho có cố gắng…
…
-Cháu có thể tiếp tục làm ở đây đượchứ? Ông Trần! Sau một tháng tự giam mình ở nhà, Linh Linh nhận ra rằng cách tốt nhất để quên là làm việc. Phải gạt đau khổ qua một bên, phải sống thôi!
Ông Trần nhìn ánh mắt chứa chan buồn của cô, lát ,ông thở dài.
-Tùy thôi! Cháu có thể làm bất cứ thứ gì nếu cháu muốn….Và…Và cảm ơn cháu vì cháu đã chia tay với Kest. Còn chuyện gián…
-Cháu đã quên hết rồi! Cô nhìn đi nơi khác.
-Ta nghĩ cháu nên biết điều này, Kest là người đã hiến tủy cho ba cháu đấy. Cậu ta bắt lão già này phải câm miệng nhưng khi hai người đã chẳng còn gì thì ta nghĩ ta nói cũng không sao.
Linh Linh bước nhanh về phía quầy ,giọng nói của ông Trần vang lại rõ mồn một…
Hóa ra chính là anh! Thảo nào…Vậy quyết định chia tay là đúng. Cô đã gây ra cho anh bao nhiêu phiền toái, gây ra cho anh bao khổ đau, thêm cô,Kest chỉ thêm một mối bận tâm, cô khiến anh mất một phần thân thể…Quen cô, anh đã phải chịu thiệt thòi biết nhường nào…
Thế nên ,…chia tay thôi!!!!!!!!!!!!!
Trái tim chẳng bao giờ tuân theo lí trí…
Nghĩ vậy nhưng người cô ước được ở bên lúc này vẫn luôn là anh…
Lúc cô cần anh nhất, cần tình yêu này nhất thì cũng là lúc nó vỗ cánh bay xa…
-Cháu hết ca rồi! Linh Linh ạ ! Để ta đưa cháu về.
Chiếc xe ô tô đậu ở trong sân ga. Nó từ từ lăn bánh và chẳng mấy chốc dừng ngay trước cổng nhà cô.
…
-Khoan xuống xe! Ông Trần ngần ngừ lấy từ trong túi ra một cái thiệp nhỏ, màu hồng được gói ghém bằng nơ khá xinh.
-Ba mẹ Kest qua đời từ năm trước, họ giao cậu ấy lại cho ta.Thực ra buổi lễ này phải diễn ra cách đây 2 năm nhưng …vì thế…mãi đến giờ mới diễn ra.
Ta muốn cháu đọc nó và quên Kest đi, nhưng phải hứa là thật bình tĩnh … Ông đưa nó cho Linh Linh.
Chiếc dây thắt từ từ rơi xuống…
“…LỄ ĐÍNH ƯỚC GIỮA TRÁC DI THANH VÀ K.E.S.T…”
-Thời gian:…
-Địa điểm:…
…
Nếu nói không đau lòng đến quặn thắt thì chắc chắn là giả dối...
Liệu đây có phải là xức muối lên vết thương chưa lành không?
Nhưng cô vẫn cười rồi nhẹ đưa tay vuốt nước mắt qua một bên…
-Cháu biết tại sao Kest lại hận ta như vậy không? Lẽ ra người đính ước với Kest phải là Di Lăng nhưng vì ta mà cô bé ấy phải tự tử, chính ta cũng đã hại cả ba mẹ của nó…Ông khẽ thở dài.-Ta chỉ có thể chuộc lỗi bằng cách này…
-Sẽ không sao đâu, cháu sẽ tới… Ông yên tâm…
Hạnh phúc là khi nhìn thấy người mình yêu được hạnh phúc… Dù cho người đó không phải là mình…
Có lẽ vì điều đó nên đau khổ cũng là một định nghĩa ngang bằng với hạnh phúc…
Linh Linh rời khỏi xe,cầm tấm thiệp trên tay.
-Anh đang làm gì vậy? Sao lại ngồi một mình? Từ ngày ba đi,Tiểu Long đã dọn về nhà ở cùng cô.
-À! Không có gì!
-Sao anh không bật ti vi lên xem?
-Đừng…!!!
-Vì sao chứ?
Nhưng cô đã mở nó …
“ Đây là những hình ảnh mới nhất về việc chuẩn bị cho tiểu thư Di Thanh và chủ tịch tập đoàn giải trí NI…”
Tiểu Long thở dài, anh biết bây giờ ở đâu, kênh nào cũng có đưa tin này.
...
Yêu cô bao nhiêu anh lại càng hận cô…một tình yêu…thêm một vết thương lòng…
Kest vơ chiếc áo, anh phóng xe ra ngoài mặc cho mưa và gió…
Đám tang ba Linh Linh,khách tới dự rất đông,ai cũng biết đến ca sĩ Hoàng Long.Một vài người đến chỉ vì muốn nhìn mặt anh.
Kest không đến viếng,tất cả ngững gì xảy ra đều khiến cô phải suy nghĩ nhiều hơn về bản thân, về Kest…
Ngồi bên linh cữu ba mãi,cô quá mệt mỏi…
Tiểu Long dẫn cô vào nhà,Linh Linh tựa đầu vào vai anh…
…Có một số cử chỉ …có một số hành động với người bình thường là bình thường những người khác thường là…không bình thường…
Kest được xuất hiện sau chiếc xe mui trần. Cánh cửa xe được đóng sầm lại,anh bước đến trước mặt Tiểu Long và Linh Linh.
…Ánh mắt thật đáng sợ…khiến người khác phải run lên…
Xung quanh chỉ nghe thấy tiếng lá vàng rơi…
-Ta xin cháu…Có thể rời xa Kest được không…” Giọng nói ông Trần vang lên trong đầu cô.
Có lẽ đây là cơ hội, cô đã có đủ thời gian để suy nghĩ. Ông ấy nói đúng,cô không nên đến với Kest. Cô và anh là một phép cộng không có đáp số…
Huống gì,với anh ,cô chỉ là một người thay thế …
Trái tim anh không đủ chỗ để cho thêm một hình bóng nào nữa…
Đối diện với anh mắt này ,cô càng có thêm sức mạnh…
-Tiểu Long ! Anh đi ra kia được không? Linh Linh gắng gượng.
Tiểu Long đi vào nhà.-Vậy anh vào trước nhé!
….
-Kest! Có lẽ chúng ta cần nói chuyện.Cô nhìn Kest mỉm cười.
Anh nhìn cô, người con gái này, đứng trước mặt anh là người đã lừa dối anh sao?Chẳng lẽ lại là người con gái yếu ớt này?Chẳng lẽ giữa cô và anh ,tất cả chỉ là một vở kịch ?
-Em và anh…chia tay đi! Có lẽ thế là quá đủ cho chúng ta…Cố nuốt những giọt nước mắt,cố dấu những nỗi đau…
-Chia tay?... Kest chợt cười,cười rất lạt…-Tôi đã hết giá trị để cô lợi dụng rồi sao?
-Lợi dụng…??? Linh Linh ngạc nhiên.
-Tôi đã tin tưởng cô, vậy mà, cô lại là gián điệp, người ta trả cô bao nhiêu? Bao nhiêu hả? Anh lay mạnh vai cô.
-Anh nói gì vậy?
-Vậy đây là gì? Cô cho tôi một lời giải thích không? Kest gằn mạnh từng tiếng, anh quay lại xe,lấy tập ảnh mà cô gái kia đưa cho anh.-Chẳng lẽ cô còn chối.Vậy mà tôi đã yêu cô,có chết tôi cũng không nghĩ,không cho phép mình nghĩ rằng cô là gián điệp,cô diễn chuẩn quá đấy.
-Những bức ảnh trong tay anh được anh tung lên trời. Trong ảnh là cảnh cô đưa giúp Tiểu Linh đưa cái tuí đen cho ba cô ấy.
Một vài ảnh khác là cảnh ông ấy dúi tiền vào tay Linh Linh nhờ cô đưa tiền cho Tiểu Linh bữa hai người đi xem phim.Một ai đó đã chụp lại bức ảnh này và thật dễ dàng để hiểu nhầm rằng đây là cảnh mua bán giữa Linh Linh và chủ tịch công ti giải trí GHOST.
Vậy ai đó đã chụp lại ,ai đó đã cố tình hại cô.
Nhưng Linh Linh không giải thích nữa,cô im lặng. Tốt thôi,cô và anh lại càng dễ để quên nhau.
Cuộc tình này nếu quá nhiều sóng gió, nhiều chông gai, nhiều người ngăn cản như thế thì tại sao lại phải tiếp tục?....
-Sao? Bây giờ thì không còn gì để nói nữa chứ gì? Kest lùi lại.-Tôi đã tin nhầm người thật rồi!
Tiếng rơi khẽ khàng của một chiếc lá vàng…
Cuộc tình mong manh...như gió chiều...
Cuộc tình mong manh…như gió chiều…
Linh Linh cúi xuống, cô nhặt từng tấm ảnh lên,khẽ mỉm cười. Đúng! Cuộc tình này không nên có …
…
-Có chuyện gì vậy? Tiểu Long thấy xấp ảnh trên tay cô,có đôi phần khó hiểu.
-Em và Kest! Chia tay rồi! Linh Linh đặt ảnh xuống bàn.
Ngoài trời,một tia chớp xé rạch bầu trời.
-Không sao! Anh sẽ luôn ở bên em! Tiểu Long nắm lấy bờ vai bé nhỏ của cô.
-Kest nghĩ em là gián điệp! Cô thất thần-Anh có vậy không?
-Anh đã từng nghi ngờ em một lần và sẽ không có thêm lần thứ hai nữa.
-Ít nhất, vẫn có anh bên em.
Cô thiếp đi trên vai anh, người luôn bên cô…
Nhưng tình yêu luôn có những trái ngang…
Không phải cứ an ủi, vỗ về là sẽ yêu…
Không phải cứ bên nhau,chăm sóc là đang yêu…
Và…không phải cứ rời xa là…đánh mất nó…
Đơn giản là vì tình yêu chỉ như một giọtnước…,không bao giờ nắm được nó trong tay …dù cho có cố gắng…
…
-Cháu có thể tiếp tục làm ở đây đượchứ? Ông Trần! Sau một tháng tự giam mình ở nhà, Linh Linh nhận ra rằng cách tốt nhất để quên là làm việc. Phải gạt đau khổ qua một bên, phải sống thôi!
Ông Trần nhìn ánh mắt chứa chan buồn của cô, lát ,ông thở dài.
-Tùy thôi! Cháu có thể làm bất cứ thứ gì nếu cháu muốn….Và…Và cảm ơn cháu vì cháu đã chia tay với Kest. Còn chuyện gián…
-Cháu đã quên hết rồi! Cô nhìn đi nơi khác.
-Ta nghĩ cháu nên biết điều này, Kest là người đã hiến tủy cho ba cháu đấy. Cậu ta bắt lão già này phải câm miệng nhưng khi hai người đã chẳng còn gì thì ta nghĩ ta nói cũng không sao.
Linh Linh bước nhanh về phía quầy ,giọng nói của ông Trần vang lại rõ mồn một…
Hóa ra chính là anh! Thảo nào…Vậy quyết định chia tay là đúng. Cô đã gây ra cho anh bao nhiêu phiền toái, gây ra cho anh bao khổ đau, thêm cô,Kest chỉ thêm một mối bận tâm, cô khiến anh mất một phần thân thể…Quen cô, anh đã phải chịu thiệt thòi biết nhường nào…
Thế nên ,…chia tay thôi!!!!!!!!!!!!!
Trái tim chẳng bao giờ tuân theo lí trí…
Nghĩ vậy nhưng người cô ước được ở bên lúc này vẫn luôn là anh…
Lúc cô cần anh nhất, cần tình yêu này nhất thì cũng là lúc nó vỗ cánh bay xa…
-Cháu hết ca rồi! Linh Linh ạ ! Để ta đưa cháu về.
Chiếc xe ô tô đậu ở trong sân ga. Nó từ từ lăn bánh và chẳng mấy chốc dừng ngay trước cổng nhà cô.
…
-Khoan xuống xe! Ông Trần ngần ngừ lấy từ trong túi ra một cái thiệp nhỏ, màu hồng được gói ghém bằng nơ khá xinh.
-Ba mẹ Kest qua đời từ năm trước, họ giao cậu ấy lại cho ta.Thực ra buổi lễ này phải diễn ra cách đây 2 năm nhưng …vì thế…mãi đến giờ mới diễn ra.
Ta muốn cháu đọc nó và quên Kest đi, nhưng phải hứa là thật bình tĩnh … Ông đưa nó cho Linh Linh.
Chiếc dây thắt từ từ rơi xuống…
“…LỄ ĐÍNH ƯỚC GIỮA TRÁC DI THANH VÀ K.E.S.T…”
-Thời gian:…
-Địa điểm:…
…
Nếu nói không đau lòng đến quặn thắt thì chắc chắn là giả dối...
Liệu đây có phải là xức muối lên vết thương chưa lành không?
Nhưng cô vẫn cười rồi nhẹ đưa tay vuốt nước mắt qua một bên…
-Cháu biết tại sao Kest lại hận ta như vậy không? Lẽ ra người đính ước với Kest phải là Di Lăng nhưng vì ta mà cô bé ấy phải tự tử, chính ta cũng đã hại cả ba mẹ của nó…Ông khẽ thở dài.-Ta chỉ có thể chuộc lỗi bằng cách này…
-Sẽ không sao đâu, cháu sẽ tới… Ông yên tâm…
Hạnh phúc là khi nhìn thấy người mình yêu được hạnh phúc… Dù cho người đó không phải là mình…
Có lẽ vì điều đó nên đau khổ cũng là một định nghĩa ngang bằng với hạnh phúc…
Linh Linh rời khỏi xe,cầm tấm thiệp trên tay.
-Anh đang làm gì vậy? Sao lại ngồi một mình? Từ ngày ba đi,Tiểu Long đã dọn về nhà ở cùng cô.
-À! Không có gì!
-Sao anh không bật ti vi lên xem?
-Đừng…!!!
-Vì sao chứ?
Nhưng cô đã mở nó …
“ Đây là những hình ảnh mới nhất về việc chuẩn bị cho tiểu thư Di Thanh và chủ tịch tập đoàn giải trí NI…”
Tiểu Long thở dài, anh biết bây giờ ở đâu, kênh nào cũng có đưa tin này.
...



