Đọc Truyện Teen - Vị Đắng ... Ngọt Ngào Full
ón rén bước ra ngoài…
Màn đêm như chỉ chờ vậy để sà xuống…
…
Bước ra khỏi hành lang bệnh viện…Âm u…Lạnh…Mùi thơm ở đâu đó bay lên…
-Kest !Cháu về đi! Cháu đã bỏ bê việc ở tập đoàn quá nhiều rồi đấy.
Là giọng của ông Trần, ông và Kest dang nói chuyện sau ánh đèn mập mờ…
-Vẫn chưa phát hiện ra tên gián điệp đó à?
-Họ đang đợi chủ tịch về để xác minh xem ai là người đã ở gần nó khi chuẩn bị giao cho bên B.
-Ta sẽ không …
-Cháu ở lại đây vì lí do gì chứ? Vì Linh Linh? Ông Trần ngắt lời anh.
-Ông biết mà!Tôi đâu cần phải nói…
-Ta luôn xem nó như con gái của mình nên ta phải nói điều này. Ông già này bên mày từ nhỏ ,ta đủ khôn ngoan để biết rằng với cháu-chủ tịch tập đoàn NI thì Linh Linh chỉ là một người thay thế. Cháu đừng bao giờ chấp nhận một người con gái chỉ vì muốn họ thế chỗ của người khác. Đó là cháu đã khắc vào họ một vết thương khó lành nhất. Linh Linh không phải là Di Lăng, điều đó cháu phải hiểu hơn ai hết chứ? Cháu đối với Linh Linh hoàn toàn không là gì cả.
Gió đêm bỗng như chợt trở nên sắc lạnh…Cứa vào cô, đau đớn…
Kest tức giận nắm lấy cổ áo ông Trần,…trong tích tắc bất lực thả xuống.
Chẳng phải là như thế sao?
Ông Trần đã nói hết mọi chuyện một cách phũ phàng.
Linh Linh chờ đợi một lời nói từ Kest… chẳng lẽ là vậy thật? Nhưng sự im lặng của anh dường như đã là một lời thú tội vô hình.
-Alô! Được! Tôi và chủ tịch sẽ trở về ngay bây giờ.
Ông Trần gấp điện thoại, mở cửa xe,…lao đi cùng Kest…
Để lại một câu trả lời còn bỏ ngỏ…
Trong màn đêm, cô gái với mái tóc dài gục mặt xuống khóc thổn thức…
“Đừng bao giờ chấp nhận một người con gái chỉ vì muốn họ thế chỗ của người khác….Đó là đã khắc vào trái tim họ một vết thương khó lành nhất…”
…
Phòng bệnh đặc biệt dãy ba chợt sáng ánh đèn…
Phòng của…Ba!!!
Linh Linh chạy ù lên phòng ba…Trời thu lất phất mưa phùn…
-Ba! Ba! Ba tỉnh lại rồi à? Cô hét lên khi chân đặt một nửa vào phòng.
-Ba đi rồi! Tiểu Long nắm chặt tay người nằm trên giường bệnh.-Ba đợi em mãi…
Lần đầu tiên nước mắt rơi trên khuôn mặt anh…
-Ba! Không ,không thể nào! Là anh lừa em! Cô lắc đầu.Từ từ tiến lại bên cạnh ba. Bàn tay run run chạm nhẹ lên tấm chăn trắng muốt.-Ba chưa chết đâu! Cô thầm thì, vuốt ve màu trắng tinh …
Tiểu Long gỡ tay cô ra.
-Ba đã đi rồi, Linh Linh! Ba đi thật rồi!
Anh ôm cô vào…
Với cô…
Ba là ba…là mẹ…là người đã cưu mang…cho cô một gia đình,một người anh…
…
-KHÔNG!!!!
Lại một lần nữa,Linh Linh chạy vụt đi.
Mưa bây giờ đã nặng hạt hơn…
Nước mắt cùng với mưa hòa thành một…
-“Ba yêu Tiểu Long hay yêu Linh Linh?”
-“Tất nhiên là ba yêu Tiểu Long rồi, nhưng còn yêu Linh Linh nhiều hơn nữa!”
-“ Tiểu Long con không được bắt nạt Linh Linh! Em nó còn nhỏ…”
Tất cả những kí ức ùa về, có ba!!!
Linh Linh chạy thật lâu dưới mưa…Chạy cho tới khi đã mệt lử cô mới ngồi xuống lòng đường…
Bíp…Bíp…Bíp!!!
Còi của một chiếc ô tô.
-Cháu làm gì vậy hả?Phải biết quí trọng mạng sống chứ!-Là ông Trần. ông mở cửa,đi về phía cô.
-Có chuyện gì xảy ra với cháu à?
Im lặng…
-Thôi lên xe đi, ta sẽ đưa cháu về. Đi như thế này sẽ rất nguy hiểm!
…
-Ta không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng cháu cứ khóc nếu muốn!
Lại chỉ có tiếng mưa trả lời…
Chiếc xe đi đến phố 305, mưa làm lung linh bao ánh đèn…
-Ta cũng đang muốn gặp cháu nói chuyện.
Ông lão dừng hẳn xe lại…
-Ta muốn nhờ cháu…
Linh Linh mở cửa xe bước ra ngoài…
-Cháu hãy rời xa Kest được không? Ta xem cháu như con nhưng cháu với Kest là điều không thể…Giờ đây cô hoàn toàn không có tâm trạng để nói chuyện,Linh Linh cần ở một mình.
-Ta xin cháu,xem như lão già này cầu xin cháu đi! Ta mắc nợ quá nhiều với Kest,và ta phải trả lại cho nó những gì ta đã làm mất.
Cô quay lại,nâng ông Trần dậy và hòa vào mưa…
…
-Tìm ra chưa? Giọng Kest thật đáng sợ.
-Dạ, thưa chủ tịch, vẫn chưa! Anh nhân viên khép nép run lên, giọng ấp úng.
-Thưa chủ tịch,có người tìm cậu…
Kest nhìn đồng hồ, mới 4h sáng, rốt cuộc ai lại đến tìm anh vào lúc này.
-Cho vào đi!
Tiếng bước chân, là một người con gái, một đôi mắt tròn xoe, một mái tóc được cột lên cao. Xinh đẹp…nhanh nhẹn…
-Là cô! Kest ngạc nhiên.
-Đúng ! Thì sao? Tôi chỉ muốn đưa cho anh thứ mà anh cần thôi. Cô gái mỉm cười, đểu cáng.
-Tôi cần gì? Anh cau mày.
-Chẳng phải anh đang tìm kẻ gián điệp hay sao?
-Sao cô biết?
-Tại sao tôi biết không quan trọng, quan trọng là ngày hôm nay tôi sẽ chỉ cho anh thấy người đó là ai? Một bàn taynhẹ nhàng ,mơn trớn vuốt má anh.
-Tôi có thể gọi bảo vệ đến đuổi cô bất cứ lúc nào.
-Tùy anh thôi, tôi biết ai là kẻ đã gây ra chuyện này đấy!
-Ý cô là…
-Thôi ,anh không muốn nghe thì tôi về vậy.Cô gái đỏng đảnh bước ra…
-Dừng lại! Kest nói nhỏ nhưng đủ cho sắc mặt cô gái kia thay đổi.
-Chỉ sợ anh không muốn nghe thôi, anh và tôi đều biết người đó mà.
-Tại sao cô cứ ba lần bảy lượt muốn hại Linh Linh? Cô là người đã tung tờ rơi, tung tin đồn nhảm…
-Anh cũng thông minh đấy! Hoàng Linh Linh !Tôi đã biết cô ta quen anh là một kịch bản,và chỉ lợi dụng anh thôi,nhưng tôi cảnh cáo mà anh đâu có nghe đâu.
-Tại sao cô lại muốn hại cô ấy? Kest đập mạnh tay xuống bàn.
-Anh và cả Tiểu Long ,hai người đều không thấy được cái bộ mặt xấu xa của cô ta nên tôi chỉ muốn giúp lột nó ra thôi!
-Chẳng lẽ…cô và Hoàng Long…
-Đúng! Tôi thích anh ta ,thì sao chứ?
-Tất cả những gì cô vừa nói ,cô nghĩ tôi sẽ tin hay sao? Kest cười, nhạt thếch…
-Có thể anh không tin nhưng khi nhìn cái này,anh chắc chắn sẽ phải nghĩ lại…
Cô gái kia đưa cho anh một tập ảnh…
Càng yêu…con người ta càng dễ bị đánh lừa...
-Tôi đồng ý tôi không phải là người tốt nhưng thà làm người không tốt để không bị tổn thương còn hơn là quá tốt để lòng tốt đó bị giẫm đạp! Chàng trai ạ…
Nói rồi cô ta bỏ đi…
Bàng hoàng…sửng sốt!!!....Ngạc nhiên…Đau tận vào…tim.
Người ta chỉ đau khi quá tin tưởng rồi bỗng nhiên nhận ra rằng lòng tin bị phản bội…
Tập ảnh từ từ rơi xuống.Chẳng lẽ yêu là có tội.
Tình yêu này đã núp dưới cái bóng thèm khát một thứ tình cảm để xoa dịu trái tim anh …
Tình yêu này mãi đến đêm qua anh mới thừa nhận…
...
…
-Ông nhầm rồi! Tôi không hề xem Linh Linh là người thay thế.
Tiếng xe như át tiếng Kest.
-Chẳng lẽ…cháu đã quên Di Lăng…
-Không! Di Lăng và cô ấy không hề thua kém nhau…
Ngồi trên xe của ông Trần về tập đoàn đêm hôm qua, Kest nhìn ông với vẻ khinh khỉnh.
-Linh Linh là người tôi yêu!!! Đừng bao giờ nhắc lại chuyện này nữa…
…
…
Vậy là anh đã yêu, anh là người phải chịu ư?
Linh Linh là người duy nhất anh tin tưởng,yêu thương.Vậy mà…anh nhận được gì chứ…sự lừa dối!
Lại một lần nữa, tình yêu làm anh đau khổ.
Với con mắt của anh, tập ảnh kia khôn...
Màn đêm như chỉ chờ vậy để sà xuống…
…
Bước ra khỏi hành lang bệnh viện…Âm u…Lạnh…Mùi thơm ở đâu đó bay lên…
-Kest !Cháu về đi! Cháu đã bỏ bê việc ở tập đoàn quá nhiều rồi đấy.
Là giọng của ông Trần, ông và Kest dang nói chuyện sau ánh đèn mập mờ…
-Vẫn chưa phát hiện ra tên gián điệp đó à?
-Họ đang đợi chủ tịch về để xác minh xem ai là người đã ở gần nó khi chuẩn bị giao cho bên B.
-Ta sẽ không …
-Cháu ở lại đây vì lí do gì chứ? Vì Linh Linh? Ông Trần ngắt lời anh.
-Ông biết mà!Tôi đâu cần phải nói…
-Ta luôn xem nó như con gái của mình nên ta phải nói điều này. Ông già này bên mày từ nhỏ ,ta đủ khôn ngoan để biết rằng với cháu-chủ tịch tập đoàn NI thì Linh Linh chỉ là một người thay thế. Cháu đừng bao giờ chấp nhận một người con gái chỉ vì muốn họ thế chỗ của người khác. Đó là cháu đã khắc vào họ một vết thương khó lành nhất. Linh Linh không phải là Di Lăng, điều đó cháu phải hiểu hơn ai hết chứ? Cháu đối với Linh Linh hoàn toàn không là gì cả.
Gió đêm bỗng như chợt trở nên sắc lạnh…Cứa vào cô, đau đớn…
Kest tức giận nắm lấy cổ áo ông Trần,…trong tích tắc bất lực thả xuống.
Chẳng phải là như thế sao?
Ông Trần đã nói hết mọi chuyện một cách phũ phàng.
Linh Linh chờ đợi một lời nói từ Kest… chẳng lẽ là vậy thật? Nhưng sự im lặng của anh dường như đã là một lời thú tội vô hình.
-Alô! Được! Tôi và chủ tịch sẽ trở về ngay bây giờ.
Ông Trần gấp điện thoại, mở cửa xe,…lao đi cùng Kest…
Để lại một câu trả lời còn bỏ ngỏ…
Trong màn đêm, cô gái với mái tóc dài gục mặt xuống khóc thổn thức…
“Đừng bao giờ chấp nhận một người con gái chỉ vì muốn họ thế chỗ của người khác….Đó là đã khắc vào trái tim họ một vết thương khó lành nhất…”
…
Phòng bệnh đặc biệt dãy ba chợt sáng ánh đèn…
Phòng của…Ba!!!
Linh Linh chạy ù lên phòng ba…Trời thu lất phất mưa phùn…
-Ba! Ba! Ba tỉnh lại rồi à? Cô hét lên khi chân đặt một nửa vào phòng.
-Ba đi rồi! Tiểu Long nắm chặt tay người nằm trên giường bệnh.-Ba đợi em mãi…
Lần đầu tiên nước mắt rơi trên khuôn mặt anh…
-Ba! Không ,không thể nào! Là anh lừa em! Cô lắc đầu.Từ từ tiến lại bên cạnh ba. Bàn tay run run chạm nhẹ lên tấm chăn trắng muốt.-Ba chưa chết đâu! Cô thầm thì, vuốt ve màu trắng tinh …
Tiểu Long gỡ tay cô ra.
-Ba đã đi rồi, Linh Linh! Ba đi thật rồi!
Anh ôm cô vào…
Với cô…
Ba là ba…là mẹ…là người đã cưu mang…cho cô một gia đình,một người anh…
…
-KHÔNG!!!!
Lại một lần nữa,Linh Linh chạy vụt đi.
Mưa bây giờ đã nặng hạt hơn…
Nước mắt cùng với mưa hòa thành một…
-“Ba yêu Tiểu Long hay yêu Linh Linh?”
-“Tất nhiên là ba yêu Tiểu Long rồi, nhưng còn yêu Linh Linh nhiều hơn nữa!”
-“ Tiểu Long con không được bắt nạt Linh Linh! Em nó còn nhỏ…”
Tất cả những kí ức ùa về, có ba!!!
Linh Linh chạy thật lâu dưới mưa…Chạy cho tới khi đã mệt lử cô mới ngồi xuống lòng đường…
Bíp…Bíp…Bíp!!!
Còi của một chiếc ô tô.
-Cháu làm gì vậy hả?Phải biết quí trọng mạng sống chứ!-Là ông Trần. ông mở cửa,đi về phía cô.
-Có chuyện gì xảy ra với cháu à?
Im lặng…
-Thôi lên xe đi, ta sẽ đưa cháu về. Đi như thế này sẽ rất nguy hiểm!
…
-Ta không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng cháu cứ khóc nếu muốn!
Lại chỉ có tiếng mưa trả lời…
Chiếc xe đi đến phố 305, mưa làm lung linh bao ánh đèn…
-Ta cũng đang muốn gặp cháu nói chuyện.
Ông lão dừng hẳn xe lại…
-Ta muốn nhờ cháu…
Linh Linh mở cửa xe bước ra ngoài…
-Cháu hãy rời xa Kest được không? Ta xem cháu như con nhưng cháu với Kest là điều không thể…Giờ đây cô hoàn toàn không có tâm trạng để nói chuyện,Linh Linh cần ở một mình.
-Ta xin cháu,xem như lão già này cầu xin cháu đi! Ta mắc nợ quá nhiều với Kest,và ta phải trả lại cho nó những gì ta đã làm mất.
Cô quay lại,nâng ông Trần dậy và hòa vào mưa…
…
-Tìm ra chưa? Giọng Kest thật đáng sợ.
-Dạ, thưa chủ tịch, vẫn chưa! Anh nhân viên khép nép run lên, giọng ấp úng.
-Thưa chủ tịch,có người tìm cậu…
Kest nhìn đồng hồ, mới 4h sáng, rốt cuộc ai lại đến tìm anh vào lúc này.
-Cho vào đi!
Tiếng bước chân, là một người con gái, một đôi mắt tròn xoe, một mái tóc được cột lên cao. Xinh đẹp…nhanh nhẹn…
-Là cô! Kest ngạc nhiên.
-Đúng ! Thì sao? Tôi chỉ muốn đưa cho anh thứ mà anh cần thôi. Cô gái mỉm cười, đểu cáng.
-Tôi cần gì? Anh cau mày.
-Chẳng phải anh đang tìm kẻ gián điệp hay sao?
-Sao cô biết?
-Tại sao tôi biết không quan trọng, quan trọng là ngày hôm nay tôi sẽ chỉ cho anh thấy người đó là ai? Một bàn taynhẹ nhàng ,mơn trớn vuốt má anh.
-Tôi có thể gọi bảo vệ đến đuổi cô bất cứ lúc nào.
-Tùy anh thôi, tôi biết ai là kẻ đã gây ra chuyện này đấy!
-Ý cô là…
-Thôi ,anh không muốn nghe thì tôi về vậy.Cô gái đỏng đảnh bước ra…
-Dừng lại! Kest nói nhỏ nhưng đủ cho sắc mặt cô gái kia thay đổi.
-Chỉ sợ anh không muốn nghe thôi, anh và tôi đều biết người đó mà.
-Tại sao cô cứ ba lần bảy lượt muốn hại Linh Linh? Cô là người đã tung tờ rơi, tung tin đồn nhảm…
-Anh cũng thông minh đấy! Hoàng Linh Linh !Tôi đã biết cô ta quen anh là một kịch bản,và chỉ lợi dụng anh thôi,nhưng tôi cảnh cáo mà anh đâu có nghe đâu.
-Tại sao cô lại muốn hại cô ấy? Kest đập mạnh tay xuống bàn.
-Anh và cả Tiểu Long ,hai người đều không thấy được cái bộ mặt xấu xa của cô ta nên tôi chỉ muốn giúp lột nó ra thôi!
-Chẳng lẽ…cô và Hoàng Long…
-Đúng! Tôi thích anh ta ,thì sao chứ?
-Tất cả những gì cô vừa nói ,cô nghĩ tôi sẽ tin hay sao? Kest cười, nhạt thếch…
-Có thể anh không tin nhưng khi nhìn cái này,anh chắc chắn sẽ phải nghĩ lại…
Cô gái kia đưa cho anh một tập ảnh…
Càng yêu…con người ta càng dễ bị đánh lừa...
-Tôi đồng ý tôi không phải là người tốt nhưng thà làm người không tốt để không bị tổn thương còn hơn là quá tốt để lòng tốt đó bị giẫm đạp! Chàng trai ạ…
Nói rồi cô ta bỏ đi…
Bàng hoàng…sửng sốt!!!....Ngạc nhiên…Đau tận vào…tim.
Người ta chỉ đau khi quá tin tưởng rồi bỗng nhiên nhận ra rằng lòng tin bị phản bội…
Tập ảnh từ từ rơi xuống.Chẳng lẽ yêu là có tội.
Tình yêu này đã núp dưới cái bóng thèm khát một thứ tình cảm để xoa dịu trái tim anh …
Tình yêu này mãi đến đêm qua anh mới thừa nhận…
...
…
-Ông nhầm rồi! Tôi không hề xem Linh Linh là người thay thế.
Tiếng xe như át tiếng Kest.
-Chẳng lẽ…cháu đã quên Di Lăng…
-Không! Di Lăng và cô ấy không hề thua kém nhau…
Ngồi trên xe của ông Trần về tập đoàn đêm hôm qua, Kest nhìn ông với vẻ khinh khỉnh.
-Linh Linh là người tôi yêu!!! Đừng bao giờ nhắc lại chuyện này nữa…
…
…
Vậy là anh đã yêu, anh là người phải chịu ư?
Linh Linh là người duy nhất anh tin tưởng,yêu thương.Vậy mà…anh nhận được gì chứ…sự lừa dối!
Lại một lần nữa, tình yêu làm anh đau khổ.
Với con mắt của anh, tập ảnh kia khôn...



