Đọc Truyện Teen - Vị Đắng ... Ngọt Ngào Full
m 12h đã lâu,anh vẫn chưa thể ngủ được.Mấy hôm nay, anh giao việc lại việc của tập đoàn cho ông Trần quản lí, anh muốn ở bên cô trong lúc này, nhìn cô như vậy anh đau lòng biết bao.
Những cơn gió mùa thu nhẹ thổi qua…
Tất cả mọi thứ đều có thể giao cho ông Trần nhưng riêng bản hợp đồng này phải đích thân anh xử lí.
…
…
-Em dậy rồi à? Suốt đêm qua , Kest không ngủ,anh ngồi bên Linh Linh .
-Tại sao lại ở đây? Ba…Ba đâu rồi? Cô thều thào, hoảng hốt.
-Em đang ở nhà, lát nữa anh sẽ đưa em đến bệnh viện.Anh thở dài, trông cô thật đáng thương.
Linh Linh ngồi dậy, cô cau mày khi nhìn thấy tập tài liệu trên tay anh.
-Gì thế?
-Một số tài liệu quan trọng của công ti. Kest vừa nói ,vừa bỏ chúng vào một cái bao đen trên tường-Ngủ thêm lát nữa đi, anh sẽ quay lại ngay!
Chỉ còn nghe thấy tiếng xe ô tô của anh.
…
Điện thoai reo…
-Alô! Linh Linh hả? Linh Linh phải không? Cậu đang ở đâu thế? Là Tiểu Linh.
-Tớ…
-Sao mấy hôm nay cậu không nghe máy tớ,cậu đang ở đâu?
-Ở nhà Kest!
-Tớ đến ngay, cậu giữ điện thoại chỉ đường cho tớ.
….
…
“Dinhdoong!...Dinhdoong!...”
Hình như là Tiểu Linh đã đến, cô bạn tốt luôn ở bên cô những lúc cô cần.
-Tớ tưởng cậu quên tớ rồi chứ. Tiểu Linh ôm chầm lấy cô.-KHông sao, mọi chuyện đâu còn có đó mà . Cậu còn có tớ,có Tiểu Long và cả Kest nữa.
Cô dẫn Tiểu Linh vào nhà.
-Thứ gì kia? Tiểu Linh chỉ tay lên cái túi lúc sáng Linh Linh vừa treo.
-Tớ không biết, hình như là tài liệu gì đó của tập đoàn thì phải!
-Còn cái này?
-Tớ cũng chịu. Linh Linh nhìn cái vẻ mặt ngây ngô của Tiểu Linh cũng phì cười,nụ cười hiếm hoi trong mấy ngày qua.
-Tớ hỏi nhiều quá, nhưng mà cũng tại vì thứ gì ở đây đều lạ với tớ.Chứ đâu như ai đó đâu.
Tiếng cười cô bạn nhỏ vang lên giòn giã.
…
-Không sao đâu, cậu đừng buồn .Có những chuyện tưởng như bó tay cuối cùng vẫn có cách giải quyết đấy thôi, cứ như chuyện của tớ với anh cậu đó, Kest đã giải quyết nhanh đến nỗi tớ không ngờ luôn. Tiểu Linh nói sau một hồi kể cho cô nghe bao nhiêu là chuyện cười.-Thôi, bây giờ tớ có việc ,phải về đây!Tớ về cậu cứ nằm đó mà ngủ một giấc ,khỏi tiễn.
-Mai tớ mời cậu đi xem phim! Chuẩn bị đi nhé! Tiểu Linh nói với…
Hôm nay, tâm trạng Linh Linh phần nào khá hơn nhờ người bạn thân dễ mến đó.
Tiểu Linh là một người bạn tốt khi đã luôn bên cô, quan tâm và chăm sóc mỗi khi cô cần.
Mấy ngày qua,cảm giác lo sợ cứ chiếm lấy cô. Cô sợ ba bỏ cô lại…Sợ không nhìn thấy ba nữa…
Cô nhớ cảnh cả nhà quay quần bên nhau,kể từ hôm sinh nhật cô ,chưa bao giờ ba cùng ăn với hai anh em cô,và có thể là không bao giờ nữa…
Kest đã về, cô nghe thấy tiếng xe ô tô. Linh Linh bật dậy,cô muốn nhanh chóng đến bệnh viện.
Ngoài Kest ra trong xe còn có một người nữa, là ông Trần-chủ tiệm kem “sweet love”. Cô sững người, ông Trần cũng hơi bất ngờ khi trông thấy Linh Linh trong nhà Kest. Ông nhìn cô vài giây, như nghĩ ra chuyện gì đó, mặt ông giãn ra rồi ngay lập tức trở lại vẻ bình thường.
Kest không quan tâm nét mặt của ông Trần, anh với tay lấy túi tài liệu đưa cho ông.
-Được rồi đấy! Bây giờ ông có thể về!
Như một cậu bé ngoan ngoãn, ông quay xe và đi thẳng.
-Sẽ không sao chứ? Linh Linh lo lắng hỏi Kest.
-Gì? Anh nhìn cô vẻ khó hiểu-À! Ông ta sẽ không làm gì được đâu.Lên xe đi, bây giờ sẽ tới bệnh viện.
…
-Đi đi mà Linh Linh! Xem phim cậu sẽ thoải mái hơn đó. Tiểu Linh năn nỉ.
-Tớ không đi đâu, tớ muốn ở đây với ba.
-Ba đã có Tiểu Long lo mà, phải không anh Long?
Tiểu Long gật đầu,anh cũng muốn để cô thoát khỏi không khí ngột ngạt trong bệnh viện.
Sau gần cả tiếng ỷ ôi thì cuối cùng Linh Linh cũng chịu bước chân ra cùng với Tiểu Linh.
-Tớ phải trốn ra đi chơi với cậu đấy! Tiểu Linh mỉm cười toe toét.-Tớ đang giận mẹ nên sẽ không về nhà vào tối nay đâu.
Bộ phim mà Tiểu Linh đưa cô đi xem là một bộ phim hài nổi tiếng.Trước đây ,cô cũng đã từng xem nó với…anh và ba nên bây giờ xem lại càng thêm buồn.
….
-Sao mà cứ sụt sùi mãi thế? Đã hết phim rồi còn gì,nín đi! Ai nhìn lại bảo tớ bắt nạt cậu bây giờ!...Cũng tại tớ,không biết cậu đã xem phim này.
-Tớ …không sao! Cảm ơn cậu!
Cố trấn tĩnh bản thân, Tiểu Linh thấy cô đã khá hơn choàng qua ôm vai cô.
…
-Thôi chết rồi! Ba tớ…Ba tớ đứng ở kia! Hình như ông ấy thấy tớ rồi thì phải. Ôi chết tớ rồi!
-Cũng đã đến lúc cậu về rồi. Bây giờ tớ cũng phải vào bệnh viện.
-Không được! Tớ không thích về ngôi nhà đó, cậu cứ lại đưa cái này cho ba tớ còn tớ phải chuồn đây! Tiểu Linh lấy từ sau ra một cái túi đen đưa cho Linh Linh.- Thế nhé!
-Nhưng cái gì đây?
-Xuỵt! Cứ đưa đi rồi ông ấy sẽ tự hiểu. Chưa kịp phản ứng gì,cô bạn đã chạy mất hút.
Chiếc xe ô tô cũng đang từ từ tiến lại, người đàn ông này chính là ba của Tiểu Linh –giám đốc công ti GHOST
-Cháu chào bác! Tiểu Linh nhờ cháu đưa cho bác cái này!
-Cảm ơn cháu! Con gái bác hư quá, toàn làm phiền cháu thôi.
-Không có gì,chúng cháu là bạn bè mà.
-Khổ! Ông chợt thở dài-Nó giận mẹ nó không chịu về nhà, cũng không gặp ta nốt.Cháu giúp ta một việc được không?
-Có gì bác cứ nói, nếu giúp được cháu sẽ cố.
-Vậy thì tốt quá, mấy hôm nay nó không về nhà, cháu giúp ta đưa số tiền này cho Tiểu Linh được không.
Ba Ti giúi cục tiền vào tay cô rồi lên xe đi thẳng.
Sau gốc cây, một đôi mắt tròn xoeđang cười…Một điệu cười khinh khỉnh…
-Lần này cô sẽ chết…!!!
Tối nay,Linh Linh ở lại bệnh viện, Kest cũng trực cùng cô. Tiểu Long còn bận việc ,anh bảo chừng khoảng một hai giờ gì đó sẽ vào sau.
Ba cô dạo này tiều tụy hẳn,chỉ còn da bọc xương. Cách đây hai ngày,ba có tỉnh lại một lần nhưng rồi lại nhanh chóng ngất đi. Bác sĩ luôn nhắc nhở hai anh em về những việc tồi tệ có thể xảy ra.
Chuông điện thoại của Kest vang lên, anh ra ngoài nghe bỏ không gian vốn đã lặng im càng trở nên tĩnh mịch đến trơ trọi.
Linh Linh ngồi bên cạnh nắm tay ba, cô không muốn khóc nhưng nghĩ đến việc sẽ gặp ba chỉ trong vài phút giây ngắn ngủi thì nước mắt cô lại trào ra.
…
Kest bước vào, anh thấy Linh Linh đang khóc, từ khi quen cô đến giờ thấy cô đau khổ vậy cũng là lần đầu…Lúc này đây,trông cô thật yếu ớt…
-Có chuyện gì à? Linh Linh hỏi, cố ý che dấu những giọt nước mắt đang lăn dài khi thấy anh.
-Chuyện phía tập đoàn thôi!
-Nếu có gì quan trọng ,anh nên đi đi!
-Chẳng có gì quan trọng cả. Kest vuốt tóc cô.-Họ mới phát hiện ra một vài thứ kì lạ, nếu không nhầm thì là có gián điệp trong nội bộ.
-Không sao chứ? Cô lo lắng.
-Không! Nhưng phải tìm ra người đó trước khi hắn tiếp tục phá rối.
…
Trong bệnh viện…
Chỉ có sự lặng im đáng sợ…
Chỉ có mùi dao kéo, mùi chết chóc…
Nó gần như là ranh giới giữa sự sống và cái chết…
Im ắng…Không gian nặng nề, một chút sương đêm phả vào mặt…
Từng khoảnh khắc tranh giành với sự sống…
Lạnh…Đã khuya lắm rồi, Linh Linh khẽ mở mắt. Cô không biết mình đã ngủ từ lúc nào, Kest cũng không thấy ở đâu, ba vẫn nằm mê man bất tỉnh, nhẹ nhàng sửa chăn lại cho ba,cô r...
Những cơn gió mùa thu nhẹ thổi qua…
Tất cả mọi thứ đều có thể giao cho ông Trần nhưng riêng bản hợp đồng này phải đích thân anh xử lí.
…
…
-Em dậy rồi à? Suốt đêm qua , Kest không ngủ,anh ngồi bên Linh Linh .
-Tại sao lại ở đây? Ba…Ba đâu rồi? Cô thều thào, hoảng hốt.
-Em đang ở nhà, lát nữa anh sẽ đưa em đến bệnh viện.Anh thở dài, trông cô thật đáng thương.
Linh Linh ngồi dậy, cô cau mày khi nhìn thấy tập tài liệu trên tay anh.
-Gì thế?
-Một số tài liệu quan trọng của công ti. Kest vừa nói ,vừa bỏ chúng vào một cái bao đen trên tường-Ngủ thêm lát nữa đi, anh sẽ quay lại ngay!
Chỉ còn nghe thấy tiếng xe ô tô của anh.
…
Điện thoai reo…
-Alô! Linh Linh hả? Linh Linh phải không? Cậu đang ở đâu thế? Là Tiểu Linh.
-Tớ…
-Sao mấy hôm nay cậu không nghe máy tớ,cậu đang ở đâu?
-Ở nhà Kest!
-Tớ đến ngay, cậu giữ điện thoại chỉ đường cho tớ.
….
…
“Dinhdoong!...Dinhdoong!...”
Hình như là Tiểu Linh đã đến, cô bạn tốt luôn ở bên cô những lúc cô cần.
-Tớ tưởng cậu quên tớ rồi chứ. Tiểu Linh ôm chầm lấy cô.-KHông sao, mọi chuyện đâu còn có đó mà . Cậu còn có tớ,có Tiểu Long và cả Kest nữa.
Cô dẫn Tiểu Linh vào nhà.
-Thứ gì kia? Tiểu Linh chỉ tay lên cái túi lúc sáng Linh Linh vừa treo.
-Tớ không biết, hình như là tài liệu gì đó của tập đoàn thì phải!
-Còn cái này?
-Tớ cũng chịu. Linh Linh nhìn cái vẻ mặt ngây ngô của Tiểu Linh cũng phì cười,nụ cười hiếm hoi trong mấy ngày qua.
-Tớ hỏi nhiều quá, nhưng mà cũng tại vì thứ gì ở đây đều lạ với tớ.Chứ đâu như ai đó đâu.
Tiếng cười cô bạn nhỏ vang lên giòn giã.
…
-Không sao đâu, cậu đừng buồn .Có những chuyện tưởng như bó tay cuối cùng vẫn có cách giải quyết đấy thôi, cứ như chuyện của tớ với anh cậu đó, Kest đã giải quyết nhanh đến nỗi tớ không ngờ luôn. Tiểu Linh nói sau một hồi kể cho cô nghe bao nhiêu là chuyện cười.-Thôi, bây giờ tớ có việc ,phải về đây!Tớ về cậu cứ nằm đó mà ngủ một giấc ,khỏi tiễn.
-Mai tớ mời cậu đi xem phim! Chuẩn bị đi nhé! Tiểu Linh nói với…
Hôm nay, tâm trạng Linh Linh phần nào khá hơn nhờ người bạn thân dễ mến đó.
Tiểu Linh là một người bạn tốt khi đã luôn bên cô, quan tâm và chăm sóc mỗi khi cô cần.
Mấy ngày qua,cảm giác lo sợ cứ chiếm lấy cô. Cô sợ ba bỏ cô lại…Sợ không nhìn thấy ba nữa…
Cô nhớ cảnh cả nhà quay quần bên nhau,kể từ hôm sinh nhật cô ,chưa bao giờ ba cùng ăn với hai anh em cô,và có thể là không bao giờ nữa…
Kest đã về, cô nghe thấy tiếng xe ô tô. Linh Linh bật dậy,cô muốn nhanh chóng đến bệnh viện.
Ngoài Kest ra trong xe còn có một người nữa, là ông Trần-chủ tiệm kem “sweet love”. Cô sững người, ông Trần cũng hơi bất ngờ khi trông thấy Linh Linh trong nhà Kest. Ông nhìn cô vài giây, như nghĩ ra chuyện gì đó, mặt ông giãn ra rồi ngay lập tức trở lại vẻ bình thường.
Kest không quan tâm nét mặt của ông Trần, anh với tay lấy túi tài liệu đưa cho ông.
-Được rồi đấy! Bây giờ ông có thể về!
Như một cậu bé ngoan ngoãn, ông quay xe và đi thẳng.
-Sẽ không sao chứ? Linh Linh lo lắng hỏi Kest.
-Gì? Anh nhìn cô vẻ khó hiểu-À! Ông ta sẽ không làm gì được đâu.Lên xe đi, bây giờ sẽ tới bệnh viện.
…
-Đi đi mà Linh Linh! Xem phim cậu sẽ thoải mái hơn đó. Tiểu Linh năn nỉ.
-Tớ không đi đâu, tớ muốn ở đây với ba.
-Ba đã có Tiểu Long lo mà, phải không anh Long?
Tiểu Long gật đầu,anh cũng muốn để cô thoát khỏi không khí ngột ngạt trong bệnh viện.
Sau gần cả tiếng ỷ ôi thì cuối cùng Linh Linh cũng chịu bước chân ra cùng với Tiểu Linh.
-Tớ phải trốn ra đi chơi với cậu đấy! Tiểu Linh mỉm cười toe toét.-Tớ đang giận mẹ nên sẽ không về nhà vào tối nay đâu.
Bộ phim mà Tiểu Linh đưa cô đi xem là một bộ phim hài nổi tiếng.Trước đây ,cô cũng đã từng xem nó với…anh và ba nên bây giờ xem lại càng thêm buồn.
….
-Sao mà cứ sụt sùi mãi thế? Đã hết phim rồi còn gì,nín đi! Ai nhìn lại bảo tớ bắt nạt cậu bây giờ!...Cũng tại tớ,không biết cậu đã xem phim này.
-Tớ …không sao! Cảm ơn cậu!
Cố trấn tĩnh bản thân, Tiểu Linh thấy cô đã khá hơn choàng qua ôm vai cô.
…
-Thôi chết rồi! Ba tớ…Ba tớ đứng ở kia! Hình như ông ấy thấy tớ rồi thì phải. Ôi chết tớ rồi!
-Cũng đã đến lúc cậu về rồi. Bây giờ tớ cũng phải vào bệnh viện.
-Không được! Tớ không thích về ngôi nhà đó, cậu cứ lại đưa cái này cho ba tớ còn tớ phải chuồn đây! Tiểu Linh lấy từ sau ra một cái túi đen đưa cho Linh Linh.- Thế nhé!
-Nhưng cái gì đây?
-Xuỵt! Cứ đưa đi rồi ông ấy sẽ tự hiểu. Chưa kịp phản ứng gì,cô bạn đã chạy mất hút.
Chiếc xe ô tô cũng đang từ từ tiến lại, người đàn ông này chính là ba của Tiểu Linh –giám đốc công ti GHOST
-Cháu chào bác! Tiểu Linh nhờ cháu đưa cho bác cái này!
-Cảm ơn cháu! Con gái bác hư quá, toàn làm phiền cháu thôi.
-Không có gì,chúng cháu là bạn bè mà.
-Khổ! Ông chợt thở dài-Nó giận mẹ nó không chịu về nhà, cũng không gặp ta nốt.Cháu giúp ta một việc được không?
-Có gì bác cứ nói, nếu giúp được cháu sẽ cố.
-Vậy thì tốt quá, mấy hôm nay nó không về nhà, cháu giúp ta đưa số tiền này cho Tiểu Linh được không.
Ba Ti giúi cục tiền vào tay cô rồi lên xe đi thẳng.
Sau gốc cây, một đôi mắt tròn xoeđang cười…Một điệu cười khinh khỉnh…
-Lần này cô sẽ chết…!!!
Tối nay,Linh Linh ở lại bệnh viện, Kest cũng trực cùng cô. Tiểu Long còn bận việc ,anh bảo chừng khoảng một hai giờ gì đó sẽ vào sau.
Ba cô dạo này tiều tụy hẳn,chỉ còn da bọc xương. Cách đây hai ngày,ba có tỉnh lại một lần nhưng rồi lại nhanh chóng ngất đi. Bác sĩ luôn nhắc nhở hai anh em về những việc tồi tệ có thể xảy ra.
Chuông điện thoại của Kest vang lên, anh ra ngoài nghe bỏ không gian vốn đã lặng im càng trở nên tĩnh mịch đến trơ trọi.
Linh Linh ngồi bên cạnh nắm tay ba, cô không muốn khóc nhưng nghĩ đến việc sẽ gặp ba chỉ trong vài phút giây ngắn ngủi thì nước mắt cô lại trào ra.
…
Kest bước vào, anh thấy Linh Linh đang khóc, từ khi quen cô đến giờ thấy cô đau khổ vậy cũng là lần đầu…Lúc này đây,trông cô thật yếu ớt…
-Có chuyện gì à? Linh Linh hỏi, cố ý che dấu những giọt nước mắt đang lăn dài khi thấy anh.
-Chuyện phía tập đoàn thôi!
-Nếu có gì quan trọng ,anh nên đi đi!
-Chẳng có gì quan trọng cả. Kest vuốt tóc cô.-Họ mới phát hiện ra một vài thứ kì lạ, nếu không nhầm thì là có gián điệp trong nội bộ.
-Không sao chứ? Cô lo lắng.
-Không! Nhưng phải tìm ra người đó trước khi hắn tiếp tục phá rối.
…
Trong bệnh viện…
Chỉ có sự lặng im đáng sợ…
Chỉ có mùi dao kéo, mùi chết chóc…
Nó gần như là ranh giới giữa sự sống và cái chết…
Im ắng…Không gian nặng nề, một chút sương đêm phả vào mặt…
Từng khoảnh khắc tranh giành với sự sống…
Lạnh…Đã khuya lắm rồi, Linh Linh khẽ mở mắt. Cô không biết mình đã ngủ từ lúc nào, Kest cũng không thấy ở đâu, ba vẫn nằm mê man bất tỉnh, nhẹ nhàng sửa chăn lại cho ba,cô r...



