Đọc Truyện Teen - Vị Đắng ... Ngọt Ngào Full
này thì đĩa bán hết sạch sành sanh cho mà xem.
-Hàng ghế đặc biệt trống mấyghế? Tiểu Long không quan tâm đến lời xuýt xoa của ông lão, anh hỏi.
-Để xem nào! Ồ kì lạ thật! Đông thế kia mà lại bỏ trống mất hai ghế hàng đặc biệt.MỘt ghế của con gái giám đốc công ti ghostcòn ghế còn lại…một ghế còn lại…không biết là của ai?Cậu đừng lo, nếu vào buổi biểu diễn mà không có ai đén thì tôi sẽ cho người khác vào ngồi.Yên tâm mà biểu diễn nhé.
-Đừng!...Đừng nói ai vào thay cả,chiếc ghế đó nếu trống vẫn không được đưa ai vào ngồi.
Trái tim anh, nếu có trống cũng không cho phép ai vào thay thế...
Chẳng cần nhìn cũng biết ghế trống đó là ghế của Linh Linh. Hôm qua anh đã đưa vé cho cô với hi vọng cô sẽ đến nhưng dường như hi vọng đó đang dần tắt…
-Dậy! Dậy đi Linh Linh hơn 6h rồi!
-Hả! Linh Linh mơ màng.-Cho tớ ngủ thêm tí nữa!
-Câu có muốn đến buổi biểu diễn của anh cậu không? Hả! Tiểu Linh hét toáng lên ,tung hết chăn màn lên, lôi xềnh xệch Linh Linh dậy
-Buổi biều diễn! Cô bật dậy,chỉ tại đêm qua hai người ngủ muộn nên mới ra nông nỗi thế này.
…
…
-Nào! Lên xe thôi! Cuối cùng thì cũng đã xong.Cô bước ra ngoài,Tiểu Linh đã đợi cô ở đó.
…
-Ơ! Kest? Anh làm gì ở đây? Thấy chiếc ô tô của anh ở đằng sau xe Tiểu Linh , cô ngạc nhiên.
-Kest á! Tiểu Linh quay lại-Anh ấy đến để đưa cậu đến buổi biểu diễn đấy! Sướng chưa?
Kest im lặng ngồi trong xe, dường như trong mắt anh không có sự có mặt của bất cứ một ai nữa.
Cô bối rối..
-Làm thế nào bây giờ? Hay là cậu lên xe của Kest với tớ, mất công cậu đợi tớ nãy giờ.
Linh Linh kéo Tiểu Linh lên xe, chiếc xe lăn bánh tiến thẳng đến trụ sở NI.
-Quá lâu quá rồi!Họ sẽ đóng cửa mất thôi. Linh Linh thở dài.
Tiểu Linh từ nãy giờ không nói gì cả chỉ chăm chú nhìn vào chiếc gương nhỏ được treo trong xe.
15 phút sau,xe đã có mặt tại buổi ra mắt, đúng là quá giờ thật nhưng chẳng khó khăn gì để vào được bên trong khi ngồi trên xe của Kest.
Trong kia người hò hét dậy trời…
Cầm chiếc vé mà anh cô đưa cho hôm qua, Linh Linh bảo Kest vào trước, cô và Tiểu Linh sẽ vào sau dể tránh mọi người suy nghĩ.
…Một không gian tráng lệ, chỉ thấy ánh đèn sân khấu lung linh, đẹp một cách kì vĩ.
Tiểu Long ở đó, anh là nhân vật chính của ngày hôm nay, ngồi ôm đàn ghi ta gảy…Điệu nhạc du dương đầy tình cảm…
Tựa đề anlbum lần này là “yêu trong niềm đau”. Đó là một điều đặc biệt khi phần lớn các ca sĩ hiện nay anlbum đầu tay luôn là”tôi là A” hay”B là tôi”…Nhưng với Tiểu Long,anh lại chọn một cái tên khiến nhiều người phải thắc mắc.
“Vẫn yêu em dù cho yêu là đau…Vẫn yêu em dù cho tình là hư vô”…
Anh hát và cười, nhưng nụ cười của anh còn đau đớn hơn cả nước mắt, một cái nhìn mênh mang,xa xăm,trong đó còn chứa chan sự ngọt ngào và đầy ắp tình cảm.Một vài người ở dưới lấy khăn lau nước mắt.
Kest ngồi trên hàng ghế danh dự trên cùng, anh nhìn Tiểu Long biểu diễn rồi quay sang Linh Linh. Anh tự rót cho mình một li vang và uống cạn
Tiểu Long đã thấy Linh Linh, chăm chú nhìn anh hát.
Một niềm an ủi...
Một hạnh phúc nhỏ nhoi…
Và chỉ cần thế, những con cáo già trong làng giải trí, ngự trị lâu năm đã chớp ngay lấy khoảnh khắc có một không hai đó.
Liệu ánh mắt chan chứa tình cảm đó được anh trao tặng cho ai???
Tất nhiên ,Linh Linh là người đầu tiên bị loại, ứng cử viên số một và là duy nhất lại chính là Tiểu Linh-con cưng của công ti giải trí ghost.
…
-Báo mới! Báo mới đây!Đã tìm ra người tình của chàng ca sĩ Hoàng Long, người đứng đầu trong làng giải trí năm nay…Bà con cô bác lại mua đi nào.
Mới sáng ra, những đứa trẻ bán báo đã hô rầm lên, vì thế chẳng mấy chốc xấp báo trên tay chúng đã hết sạch. Người ta bây giờ chuyền tay nhau những tờ báo đó, đâu đâu cũng thấy bàn tán về người yêu chàng ca sĩ này…
Tập đoàn NI, 6h sáng…
Một lượng fan khổng lồ nhất từ trước đến nay đang tập trung trước tòa nhà cao ốc của tập đoàn.Cả cánh báo chí cũng rợp như ong.Họ yêu cầu Kest phải giải thích về vụ việc này, họ thà để thần tượng mình chết chứ không để ai dành mất. Hơn nữa ghost là một công ti có những điều dèm pha không mấy tốt đẹp, và họ không muốn để Tiểu Long yêu con gái của giám đốc công ti này.
Tầng cao nhất,Kest ngồi tựa lưng vào chiếc ghế ,anh tờ báo xuống,nhìn ra ngoài kia, không phải là anh không thấy lực lượng fan dưới kia hung hổ như thế nào mà chỉ vì đây là một chuyện bình thường trong ngành này. Với một ca sĩ thần tượng như Tiểu Long thì cánh nhà báo luôn săm soi , đào bới và moi móc từng hành động, đôi khi thậm chí một cái nháy mắt cũng làm nên chuyện của họ. Nhưng chính họ cũng là những người bị lợi dụng.Tin đồn là một cách để lăng xê hiệu quả nhất, vài ngày sau mở một cuộc họp báo là xong.
-Thưa chủ tịch, tất cả số đĩa của Hoàng Long vừa đưa ra thị trường đã bán hết sạch.
Kest gật đầu, bao giờ cũng thế, mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của anh…
-Linh Linh !phải làm sao đây? Cánh phóng viên đang đứng trước nhà tớ, đông lắm! Giọng Linh Linh như hét lên trong điện thoại.
-Tớ làm sao mà biết được, tớ cũng chưa gặp chuyện như cậu bao giờ…
Mùa hạ đi qua, mùa thu rắc sắc vàng trên mọi thứ. Nó làm cho mọi vật trở nên ẩm ướt hơn,nắng chỉ còn vương nhẹ trên vài chiếc lá trơ trọi.Nhưng mùa thu thật đẹp…
Bây giờ đi đâu cũng thấy đĩa của Hoàng Long, đã gần ba tháng kể từ ngày anh ra anlbum đầu tay.Từ trước đến giờ, người ta chưa thấy một người nào lại có một lượng fan đông đảo như anh,anh được ví như cơn sóng thần của làng giải trí châu Á…
-Chuyển!...Chuyển vào phòng cấp cứu, nhanh lên! Nhanh lên, không kịp nữa rồi! Mấy bác sĩ trong bệnh viện chạy qua chạy lại. Nghe thấy tiếng dao kéo, tiếng dẫm chân mà cảm giác đau cả đầu.
-Không được! Tim ngừng đập rồi! Dùng điện kích! Bác sĩ trưởng già giơ tay ra hiệu cho các bác sĩ khác.
-Bịch…!!!Bịch….!!!Bịch…!!! Chiếc kích điện được gí vào người bệnh nhân…Đau đớn…Nhịp tim bị điện làm cho bị giật nảy lên. Toàn thân giật nảy lên theo.
-Vẫn chưa đập lại! Tiếp!
“Bịch!!!...Bịch!!!...Bịch!!!...”
Linh Linh ngất lịm đi trên tay Kest.Ba cô đang nằm trên phòng cấp cứu. Dù ca phẫu thuật ghép tủy đã thành công nhưng ba cô lại chẳng thể nào thích nghi với tủy mới vì một lí do nào đó.Sức khỏe ba giảm đi nhanh chóng, ba hôn mê liên tiếp…
TiểuLong ngồi trầm tư nhìn về phía phòng cấp cứu. Sự sống chết của ba anh chỉ trông chờ vào nơi đó.
“Tách!”
Đèn cấp cứu tắt, cửa phòng được mở,vị bác sĩ mệt mỏi từ trong đi ra.
-Ba tôi thế nào rồi? Tiểu Long vội vàng hỏi.
-Tim đã đập trở lại nhưng còn rất yếu.Rồi bác sĩ lắc đầu.-Tình hình này không thể gắng gượng được lâu được, mong anh và cô chuẩn bị trước tinh thần đối diện với sự thực. Bác sĩ ái ngại nhìn Linh Linh,vỗ vai an ủi anh.
-Cậu ở lại đây chăm sóc bác, tôi sẽ đưa Linh Linh về. Kest bế Linh Linh ra xe, phóng về thẳng căn biệt thự trắng…
Đã mấy đêm nay Linh Linh không ngủ, bây giờ ngất đi . Mặt cô trắng bệch, bơ phờ, cũng không chịu ăn gì. Từ ngày biết, ba cô không thích nghi được với tủy mới, ngay nào cô cũng chỉ trực ở bệnh viện.Cô cũng đã khóc rất nhiều.
Khẽ khàng sửa lại chăn cho Linh Linh,Kest tiếp tục lật mấy bản hợp đồng ngồi nghiên cứu. Đồng hồ đi...
-Hàng ghế đặc biệt trống mấyghế? Tiểu Long không quan tâm đến lời xuýt xoa của ông lão, anh hỏi.
-Để xem nào! Ồ kì lạ thật! Đông thế kia mà lại bỏ trống mất hai ghế hàng đặc biệt.MỘt ghế của con gái giám đốc công ti ghostcòn ghế còn lại…một ghế còn lại…không biết là của ai?Cậu đừng lo, nếu vào buổi biểu diễn mà không có ai đén thì tôi sẽ cho người khác vào ngồi.Yên tâm mà biểu diễn nhé.
-Đừng!...Đừng nói ai vào thay cả,chiếc ghế đó nếu trống vẫn không được đưa ai vào ngồi.
Trái tim anh, nếu có trống cũng không cho phép ai vào thay thế...
Chẳng cần nhìn cũng biết ghế trống đó là ghế của Linh Linh. Hôm qua anh đã đưa vé cho cô với hi vọng cô sẽ đến nhưng dường như hi vọng đó đang dần tắt…
-Dậy! Dậy đi Linh Linh hơn 6h rồi!
-Hả! Linh Linh mơ màng.-Cho tớ ngủ thêm tí nữa!
-Câu có muốn đến buổi biểu diễn của anh cậu không? Hả! Tiểu Linh hét toáng lên ,tung hết chăn màn lên, lôi xềnh xệch Linh Linh dậy
-Buổi biều diễn! Cô bật dậy,chỉ tại đêm qua hai người ngủ muộn nên mới ra nông nỗi thế này.
…
…
-Nào! Lên xe thôi! Cuối cùng thì cũng đã xong.Cô bước ra ngoài,Tiểu Linh đã đợi cô ở đó.
…
-Ơ! Kest? Anh làm gì ở đây? Thấy chiếc ô tô của anh ở đằng sau xe Tiểu Linh , cô ngạc nhiên.
-Kest á! Tiểu Linh quay lại-Anh ấy đến để đưa cậu đến buổi biểu diễn đấy! Sướng chưa?
Kest im lặng ngồi trong xe, dường như trong mắt anh không có sự có mặt của bất cứ một ai nữa.
Cô bối rối..
-Làm thế nào bây giờ? Hay là cậu lên xe của Kest với tớ, mất công cậu đợi tớ nãy giờ.
Linh Linh kéo Tiểu Linh lên xe, chiếc xe lăn bánh tiến thẳng đến trụ sở NI.
-Quá lâu quá rồi!Họ sẽ đóng cửa mất thôi. Linh Linh thở dài.
Tiểu Linh từ nãy giờ không nói gì cả chỉ chăm chú nhìn vào chiếc gương nhỏ được treo trong xe.
15 phút sau,xe đã có mặt tại buổi ra mắt, đúng là quá giờ thật nhưng chẳng khó khăn gì để vào được bên trong khi ngồi trên xe của Kest.
Trong kia người hò hét dậy trời…
Cầm chiếc vé mà anh cô đưa cho hôm qua, Linh Linh bảo Kest vào trước, cô và Tiểu Linh sẽ vào sau dể tránh mọi người suy nghĩ.
…Một không gian tráng lệ, chỉ thấy ánh đèn sân khấu lung linh, đẹp một cách kì vĩ.
Tiểu Long ở đó, anh là nhân vật chính của ngày hôm nay, ngồi ôm đàn ghi ta gảy…Điệu nhạc du dương đầy tình cảm…
Tựa đề anlbum lần này là “yêu trong niềm đau”. Đó là một điều đặc biệt khi phần lớn các ca sĩ hiện nay anlbum đầu tay luôn là”tôi là A” hay”B là tôi”…Nhưng với Tiểu Long,anh lại chọn một cái tên khiến nhiều người phải thắc mắc.
“Vẫn yêu em dù cho yêu là đau…Vẫn yêu em dù cho tình là hư vô”…
Anh hát và cười, nhưng nụ cười của anh còn đau đớn hơn cả nước mắt, một cái nhìn mênh mang,xa xăm,trong đó còn chứa chan sự ngọt ngào và đầy ắp tình cảm.Một vài người ở dưới lấy khăn lau nước mắt.
Kest ngồi trên hàng ghế danh dự trên cùng, anh nhìn Tiểu Long biểu diễn rồi quay sang Linh Linh. Anh tự rót cho mình một li vang và uống cạn
Tiểu Long đã thấy Linh Linh, chăm chú nhìn anh hát.
Một niềm an ủi...
Một hạnh phúc nhỏ nhoi…
Và chỉ cần thế, những con cáo già trong làng giải trí, ngự trị lâu năm đã chớp ngay lấy khoảnh khắc có một không hai đó.
Liệu ánh mắt chan chứa tình cảm đó được anh trao tặng cho ai???
Tất nhiên ,Linh Linh là người đầu tiên bị loại, ứng cử viên số một và là duy nhất lại chính là Tiểu Linh-con cưng của công ti giải trí ghost.
…
-Báo mới! Báo mới đây!Đã tìm ra người tình của chàng ca sĩ Hoàng Long, người đứng đầu trong làng giải trí năm nay…Bà con cô bác lại mua đi nào.
Mới sáng ra, những đứa trẻ bán báo đã hô rầm lên, vì thế chẳng mấy chốc xấp báo trên tay chúng đã hết sạch. Người ta bây giờ chuyền tay nhau những tờ báo đó, đâu đâu cũng thấy bàn tán về người yêu chàng ca sĩ này…
Tập đoàn NI, 6h sáng…
Một lượng fan khổng lồ nhất từ trước đến nay đang tập trung trước tòa nhà cao ốc của tập đoàn.Cả cánh báo chí cũng rợp như ong.Họ yêu cầu Kest phải giải thích về vụ việc này, họ thà để thần tượng mình chết chứ không để ai dành mất. Hơn nữa ghost là một công ti có những điều dèm pha không mấy tốt đẹp, và họ không muốn để Tiểu Long yêu con gái của giám đốc công ti này.
Tầng cao nhất,Kest ngồi tựa lưng vào chiếc ghế ,anh tờ báo xuống,nhìn ra ngoài kia, không phải là anh không thấy lực lượng fan dưới kia hung hổ như thế nào mà chỉ vì đây là một chuyện bình thường trong ngành này. Với một ca sĩ thần tượng như Tiểu Long thì cánh nhà báo luôn săm soi , đào bới và moi móc từng hành động, đôi khi thậm chí một cái nháy mắt cũng làm nên chuyện của họ. Nhưng chính họ cũng là những người bị lợi dụng.Tin đồn là một cách để lăng xê hiệu quả nhất, vài ngày sau mở một cuộc họp báo là xong.
-Thưa chủ tịch, tất cả số đĩa của Hoàng Long vừa đưa ra thị trường đã bán hết sạch.
Kest gật đầu, bao giờ cũng thế, mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của anh…
-Linh Linh !phải làm sao đây? Cánh phóng viên đang đứng trước nhà tớ, đông lắm! Giọng Linh Linh như hét lên trong điện thoại.
-Tớ làm sao mà biết được, tớ cũng chưa gặp chuyện như cậu bao giờ…
Mùa hạ đi qua, mùa thu rắc sắc vàng trên mọi thứ. Nó làm cho mọi vật trở nên ẩm ướt hơn,nắng chỉ còn vương nhẹ trên vài chiếc lá trơ trọi.Nhưng mùa thu thật đẹp…
Bây giờ đi đâu cũng thấy đĩa của Hoàng Long, đã gần ba tháng kể từ ngày anh ra anlbum đầu tay.Từ trước đến giờ, người ta chưa thấy một người nào lại có một lượng fan đông đảo như anh,anh được ví như cơn sóng thần của làng giải trí châu Á…
-Chuyển!...Chuyển vào phòng cấp cứu, nhanh lên! Nhanh lên, không kịp nữa rồi! Mấy bác sĩ trong bệnh viện chạy qua chạy lại. Nghe thấy tiếng dao kéo, tiếng dẫm chân mà cảm giác đau cả đầu.
-Không được! Tim ngừng đập rồi! Dùng điện kích! Bác sĩ trưởng già giơ tay ra hiệu cho các bác sĩ khác.
-Bịch…!!!Bịch….!!!Bịch…!!! Chiếc kích điện được gí vào người bệnh nhân…Đau đớn…Nhịp tim bị điện làm cho bị giật nảy lên. Toàn thân giật nảy lên theo.
-Vẫn chưa đập lại! Tiếp!
“Bịch!!!...Bịch!!!...Bịch!!!...”
Linh Linh ngất lịm đi trên tay Kest.Ba cô đang nằm trên phòng cấp cứu. Dù ca phẫu thuật ghép tủy đã thành công nhưng ba cô lại chẳng thể nào thích nghi với tủy mới vì một lí do nào đó.Sức khỏe ba giảm đi nhanh chóng, ba hôn mê liên tiếp…
TiểuLong ngồi trầm tư nhìn về phía phòng cấp cứu. Sự sống chết của ba anh chỉ trông chờ vào nơi đó.
“Tách!”
Đèn cấp cứu tắt, cửa phòng được mở,vị bác sĩ mệt mỏi từ trong đi ra.
-Ba tôi thế nào rồi? Tiểu Long vội vàng hỏi.
-Tim đã đập trở lại nhưng còn rất yếu.Rồi bác sĩ lắc đầu.-Tình hình này không thể gắng gượng được lâu được, mong anh và cô chuẩn bị trước tinh thần đối diện với sự thực. Bác sĩ ái ngại nhìn Linh Linh,vỗ vai an ủi anh.
-Cậu ở lại đây chăm sóc bác, tôi sẽ đưa Linh Linh về. Kest bế Linh Linh ra xe, phóng về thẳng căn biệt thự trắng…
Đã mấy đêm nay Linh Linh không ngủ, bây giờ ngất đi . Mặt cô trắng bệch, bơ phờ, cũng không chịu ăn gì. Từ ngày biết, ba cô không thích nghi được với tủy mới, ngay nào cô cũng chỉ trực ở bệnh viện.Cô cũng đã khóc rất nhiều.
Khẽ khàng sửa lại chăn cho Linh Linh,Kest tiếp tục lật mấy bản hợp đồng ngồi nghiên cứu. Đồng hồ đi...



